CHƯƠNG 1034
TẠP NIỆM Diệp Quan im lặng, hắn do dự một chút, sau đó nói: - Ngươi…..giống như không có chút e ngại nào Từ Chân nói: - Ngươi nói là chuyện vừa rồi sao?
Diệp Quan gật đầu Từ Chân cười nói: - Ngươi là cố ý trộm nhìn sao?
Diệp Quan liền vội vàng lắc đầu Từ Chân lại nói: - Ta là cố ý cho ngươi xem sao?
Diệp Quan suy nghĩ một chút, cũng lắc đầu Hắn cũng không cảm thấy mình có mị lực lớn như vậy!
Từ Chân cười nói: - Nếu như thế, cần gì phải quá để ý?
Diệp Quan yên lặng Từ Chân mỉm cười: - Ngươi biết cha ngươi vì sao 30 triệu năm mới Phá Thần không?
Diệp Quan nhìn về phía Từ Chân, nghi hoặc Từ Chân cười nói: - Chấp niệm!
Diệp Quan nhíu mày: - Chấp niệm?
Từ Chân gật đầu: - Chấp niệm chia thành rất nhiều loại, chấp niệm của cha ngươi chính là quá muốn Phá Thần, quá muốn thoát khỏi cái nhìn của một số người thế tục, ví dụ như, y không muốn trở thành Kháo Sơn vương, muốn đi đến một cái độ cao khác…….chấp niệm rất nhiều Nói xong, nàng mỉm cười: - Tóm lại, giống như cát, vào rất nhiều thời điểm, ngươi cầm càng chặt, nó liền chảy càng nhanh Diệp Quan trầm tư, chậm rãi nắm chặt hai tay lại Từ Chân lại nói: - Dĩ nhiên, đó cũng là bình thường, ai cũng sẽ có một quá trình trưởng thành, quá trình này thường thống khổ, vượt qua được thì tốt, sau khi vượt qua quay đầu xem, ngươi sẽ phát hiện ra, hoá ra rào cản đã từng suýt nữa không vượt qua được kia, hoá ra cũng chỉ như thế Diệp Quan nhìn về phía Từ Chân: - Ta cũng có nhiều chấp niệm?
Từ Chân gật đầu Diệp Quan hỏi: - Chấp niệm gì?
Từ Chân nói: - Ngươi chờ một chút!
Nói xong, nàng đi đến phòng bếp, rất nhanh, nàng ôm mười mấy chai rượu đi ra Nhìn thấy một màn này, Diệp Quan nheo mắt: - Ta không uống!
Từ Chân cười nói: - Ngươi sợ cái gì?
Diệp Quan cười khổ: - Uống say không tốt…..
Từ Chân hỏi: - Sợ làm loạn?
Diệp Quan do dự một chút, sau đó nói: - Uống say, luôn là không tốt Từ Chân cười nói: - Nếu là người bình thường, tự nhiên là như thế, thế nhưng, ngươi là Kiếm Tu, Kiếm Tu tu chính là cái gì? Là tâm! Tâm của ngươi nếu không loạn, lại say, cũng không có khả năng làm loạn, trừ phi, tâm của chính ngươi không tinh khiết, tạp niệm không chính đáng quá nhiều Diệp Quan im lặng, không thể phản bác Từ Chân tiếp tục nói: - Uống say, sao lại không phải là một loại tu hành?
Tu hành!
Diệp Quan như có điều suy nghĩ Từ Chân nhìn thoáng qua Diệp Quan, vội vàng mở một chai rượu cho hắn, sau đó đưa cho hắn Diệp Quan trầm giọng nói: - Chân tỷ, ngươi nói tạp niệm này…..thật sự chính là một vấn đề?
Từ Chân gật đầu: - Đúng thế Diệp Quan hơi nghi hoặc một chút: - Nhưng ta cảm thấy, ta không có tạp niệm gì!
Từ Chân chân thành nói: - Tư tưởng của ngươi không thuần khiết!
Biểu lộ của Diệp Quan cứng đờ Từ Chân cười nói: - Uống!
Nói xong, nàng cầm chai rượu lên uống một ngụm Diệp Quan do dự một chút, sau đó cũng uống một ngụm, rượu vào cổ họng vẫn có chút nóng rát, nhưng lại không quá khó chịu Sau khi uống xong, Diệp Quan tiếp tục hỏi: - Chân tỷ, ngươi có thể nói rõ chi tiết những tạp niệm này không?
Từ Chân gật đầu: - Ngươi biết thiếu hụt lớn nhất trước mắt kiếm đạo của ngươi là cái gì không?
Diệp Quan trầm giọng nói: - Tạp niệm?
Từ Chân lắc đầu: - Không phải!
Diệp Quan nhíu mày, nghi hoặc Từ Chân giơ chai rượu lên: - Uống xong ta sẽ nói cho ngươi biết Diệp Quan do dự một chút, sau đó uống một hơi cạn sạch Uống hết một chai rượu, hắn cảm thấy cổ họng cùng với dạ dày của mình đều thiêu đốt Rượu này, quả thực là quá mạnh Cùng lúc đó, hắn cảm thấy mình bắt đầu có chút phiêu Nhìn thấy Diệp Quan uống hết, Từ Chân cười cười, đang muốn nói chuyện, Diệp Quan đột nhiên nói: - Ngươi cũng uống, uống xong lại nói cho ta Từ Chân cười nói: - Được!
Nói xong, nàng cũng là uống một hơi cạn sạch Sau khi uống xong, Từ Chân giơ giơ chai trong tay lên, sau đó nói: - Uống hết Diệp Quan hơi nghi hoặc một chút: - Ngươi có cảm thấy say chút nào không?
Từ Chân trừng mắt nhìn: - Có!
Diệp Quan có chút hoài nghi: - Thật sao?
Từ Chân liền vội vàng gật đầu: - Thật, đầu óc choáng váng, ngươi có phải cũng như vậy?
Diệp Quan gật đầu: - Đúng thế Từ Chân đột nhiên ngồi dưới đất, nàng vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, ra hiệu cho Diệp Quan ngồi ở đây Diệp Quan do dự một chút, sau đó ngồi ở bên cạnh nàng, hai người nhìn ngoài cửa sổ, từ vị trí này có thể nhìn thấy rất nhiều nhà cao tầng đan xen với rất nhiều con đường, rất phồn hoa Diệp Quan nói: - Chân tỷ, vấn đề lớn nhất của ta không phải là tạp niệm?
Từ Chân nói: - Vấn đề lớn nhất trước mắt của ngươi là không thể nhìn thẳng vào tạp niệm của chính mình!
Diệp Quan không hiểu Từ Chân cười nói: - Cảnh giới kiếm đạo của ngươi gần đây tăng lên một chút, hẳn là vì nhìn thẳng vào một ít tạp niệm Diệp Quan có chút chấn kinh: - Làm sao ngươi biết?
Hắn trước đây không lâu vào lúc nhìn thấy Thiên Thiên, mới đột nhiên buông ra khúc mắc, bởi vậy, cảnh giới Kiếm đạo đạt được tăng lên, mà hắn không nghĩ tới, nữ tử trước mắt thế mà đã nhìn ra. Tu vi của nàng không phải bị phong ấn sao?
