Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 1115: Nghĩ Sự Tình Quá Đơn Giản




CHƯƠNG 1115

NGHĨ SỰ TÌNH QUÁ ĐƠN GIẢN Mà đó vẫn chỉ là một góc băng sơn của Vũ Trụ Kiếp!

Có thể tưởng tượng, Vũ Trụ Kiếp hoàn chỉnh là đáng sợ đến cỡ nào Chân tỷ thật sự có thể ngăn chặn sao?

Diệp Quan chậm rãi nhắm hai mắt lại, hắn cũng không biết vào trước khi rời khỏi Hệ Ngân Hà, luôn phải gặp cha già cùng với cô cô, đến lúc đó có thể hỏi một chút Rất nhanh, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ giữa đêm Từ Thụ chậm rãi mở hai mắt ra, không biết cảm nhận được cái gì, mặt nàng đột nhiên hơi đỏ lên, hoá ra, Diệp Quan đã dời tay lên bên trên Lúc này, tay Diệp Quan hơi hơi dùng sức thân thể Từ Thụ khẽ run lên, hai tay nắm thật chặt tay Diệp Quan Diệp Quan đột nhiên cúi người ở bên tai Từ Thụ, nói khẽ: - Có thể chứ? hai gò má Từ Thụ đỏ ửng, không nói gì - Ừm!

Đột nhiên, Từ Thụ lẩm bẩm một tiếng.

Bởi vì cái gọi là: Miệng cũng vội vàng Tay cũng vội vàng Mỹ nhân xấu hổ không đề phòng hai điểm đỏ bừng trêu chọc người Trường thương đâm rách hoa tâm phòng. mặt trời lên cao lúc Diệp Quan cùng với Từ Thụ rời phòng, Từ Nhu đang ngồi ở trước bàn ăn cơm, nàng nhìn hai người, cười hắc hắc, ánh mắt kia, hơi có chút trêu chọc mặt Từ Thụ trong nháy mắt liền đỏ lên, đêm qua ngay từ lúc đầu, còn không dám cao giọng, nhưng càng về sau lúc động tình, đâu còn nhịn được?

Nghĩ đến một màn tối hôm qua kia, mặt Từ Thụ lập tức càng đỏ lên, thân thể cũng có chút như nhũn ra da mặt Diệp Quan hơi dày hơn một chút, hắn lôi kéo Từ Thụ đi đến trước bàn ăn, cùng ăn sáng với Từ Nhu Từ Nhu liếc mắt nhìn hai người: - Liền không sợ làm bị thương em bé sao?

Nghe vậy, mặt Từ Thụ lập tức lại đỏ lên, động tĩnh về sau thật sự là quá lớn Đúng lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một nữ tử đi đến!

Người tới, chính là Từ Chân!

Tam nữ tề tụ!

Từ Chân đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, nàng nhìn thoáng qua Từ Thụ cùng với Diệp Quan, hì hì cười một tiếng: - Các ngươi có phải hay không làm chuyện xấu? biểu lộ của Diệp Quan cứng đờ Từ Thụ lần này cũng không có ngượng ngùng, nàng chẳng qua là nhìn Diệp Quan một cái, mỉm cười Diệp Quan lôi kéo Từ Thụ, ôn nhu nói: - Là ta xúc động Từ Thụ lắc đầu: - Ngươi và ta vốn là vợ chồng, làm cái gì cũng đều không sao Diệp Quan nghe vậy mở cờ trong bụng, nắm thật chặt tay Từ Nhu Từ Nhu đột nhiên có chút bất mãn: - Các ngươi coi chúng ta là không khí sao?

Từ Thụ mỉm cười: - Nhị tỷ, ngươi hôm nay nghe lén bao lâu?

Từ Nhu trừng mắt nhìn, trực tiếp phủ nhận: - Không có!

Từ Thụ nhìn Từ Nhu: - Lần sau không cần nghe lén, đi vào xem là được biểu lộ của Từ Nhu cứng đờ Có đôi khi chính là như vậy, chính mình không xấu hổ, xấu hổ liền khẳng định là người khác Từ Chân đột nhiên nói: - Lần sau ta sẽ đến xem!

Mọi người:"…"

Từ Chân nhìn ba người, lại nói: - Các ngươi đừng có bày ra loại biểu tình này, ta là nghiêm túc!

Diệp Quan cùng với Từ Thụ lập tức im lặng Lúc này, Từ Chân nhìn về phía Diệp Quan: - Ngươi muốn rời khỏi nơi này sao?

Diệp Quan gật đầu: - Đúng thế Từ Chân khẽ gật đầu, cười nói: - Vừa vặn!

Diệp Quan không hiểu: - Vừa vặn?

Từ Chân cười nói: - Không có gì cả, chúng ta ăn cơm đi!

Từ Thụ cùng với Từ Nhu nhìn thoáng qua Từ Chân, không nói gì Diệp Quan nói: - Chân tỷ, là sự tình Vũ Trụ Kiếp sao?

Từ Chân cười nói: - Đều là chuyện nhỏ Diệp Quan thấp giọng thở dài: - Chân tỷ, ngươi chớ có gạt chúng ta, nếu như có chuyện gì, ngươi có thể nói ra, được không?

Từ Chân suy nghĩ một chút, sau đó nói: - sách của ta sẽ được hoàn thành vào ngày hôm nay Diệp Quan nói: - Cho nên, ngươi cũng sắp đi rồi?

Từ Chân gật đầu Từ Nhu đột nhiên nắm lấy tay Từ Chân, nói khẽ: - Đại tỷ….ngươi mạnh như vậy…. nhìn vẻ lo lắng trong mắt Từ Nhu, Từ Chân mỉm cười: - Chớ có suy nghĩ nhiều, cũng chớ có lo lắng….

Nói xong, nàng nhìn về phía Diệp Quan: - ngược lại là ngươi, ta vẫn có chút lo lắng về ngươi Diệp Quan không hiểu: - Ta?

Từ Chân gật đầu, nhưng không nói thêm gì Diệp Quan đang muốn hỏi, Từ Chân đột nhiên nhìn về phía Diệp Quan: - Theo ta đi một chỗ!

Diệp Quan gật đầu: - Được!

Từ Chân nhìn về phía Từ Thụ, cười nói: - cho ta mượn một buổi chiều!

Từ Thụ gật đầu: - Ngươi chính là đại tỷ của ta, ngươi muốn dùng làm sao cũng đều có thể!

Diệp Quan im lặng Từ Chân lắc đầu cười một tiếng Mấy người sau khi ăn sáng xong, Diệp Quan chính là ra cửa cùng với Từ Chân Bên giường, Từ Nhu nhìn hai người Diệp Quan đi về phía nơi xa phía dưới, có chút bất mãn: - Cái tên này ngày đó quả quyết một chút, là liền có thể bắt lại đại tỷ! Quần cũng đã cởi, hắn vậy mà không tiến vào, tức chết người đi được!

Từ Thụ lôi kéo tay Từ Nhu, lắc đầu: - Ngươi đã nghĩ sự tình quá đơn giản Từ Nhu thấp giọng thở dài


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.