Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 1485: Tên Hề




CHƯƠNG 1485

TÊN HỀ Gia nhập Vũ Hóa Tông!

Nghe được lời nói của lão giả, mọi người bên cạnh lão đều là ngạc nhiên Đặc biệt là vị Tần Tuyết kia Tần Tuyết nhìn lão giả bên cạnh, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc cùng với không hiểu Lần này tới không phải giết người đoạt bảo sao?

Làm sao lại biến thành chiêu mộ rồi?

Diệp Quan nhìn lão giả, cũng có chút ngoài ý muốn Lão giả tiếp tục nói: - Nếu như đạo hữu nguyện gia nhập Vũ Hóa Tông chúng ta, trừ vị trí Tông chủ, hết thảy chức vị của Vũ Hóa Tông chúng ta mặc cho đạo hữu chọn Lời vừa nói ra, chúng đệ tử Vũ Hóa Tông đều là kinh hãi Ngoại trừ vị trí Tông chủ tùy ý chọn?

Cái quỷ gì thế?

Tần Tuyết nhìn thoáng qua lão giả bên cạnh, mặt mày rũ xuống, không biết đang suy nghĩ gì Diệp Quan nhìn lão giả, cười nói: - Vị đạo hữu này, ta thực sự có tư cách như vậy sao?

Lão giả nghiêm mặt nói: - Oan oan tương báo đến bao giờ chứ? Đạo hữu, Vũ Hóa Tông chúng ta chính là thành tâm mời ngươi gia nhập tông môn, chỉ cần ngươi gật đầu đáp ứng, điều kiện gì cũng đều có thể đề ra Diệp Quan hỏi: - Nếu như ta cự tuyệt thì sao?

Lão giả cười nói: - Vậy thì ai đi đường nấy Diệp Quan chân thành nói: - Hiện tại tu vi của ta bị áp chế, không có chút sức chống cực nào Lão giả bình tĩnh nói: - Đạo hữu nói đùa, Vũ Hóa Tông chúng ta luôn luôn thiện chí giúp người, không bao giờ làm loại sự tình lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn kia Diệp Quan nhìn chằm chằm lão giả: - Ta thật sự không có át chủ bài Lão giả nói: - Đạo hữu vẫn còn tức giận vì chuyện lúc trước sao? Nếu vậy, lão đạo liền thay Vũ Hóa Tông Hướng xin lỗi đạo hữu…

Mọi người: "…"

Diệp Quan cười cười: - Đạo hữu, ngươi có chút không theo sáo lộ!

Lão giả thấp giọng thở dài: - Ta biết trong lòng đạo hữu có hoài nghi, chuyện này cũng bình thường, nếu là ta, ta cũng sẽ hoài nghi. Nhưng xin đạo hữu tin tưởng, lão đạo lần này đến đây, cũng không có bất luận ác ý gì, một là nói xin lỗi, hai là thành tâm mời đạo hữu gia nhập Vũ Hóa Tông chúng ta Diệp Quan lắc đầu: - Ta đối với gia nhập Vũ Hóa Tông không có bất kỳ hứng thú gì Lão giả khẽ gật đầu: - Được Nói xong, lão đột nhiên nhìn về phía Tần Tuyết bên cạnh, thấy lão giả nhìn mình, thân thể của Tần Tuyết lập tức khẽ run lên, vẻ mặt có chút tái nhợt Lão giả bình tĩnh nói: - Người này liền giao cho đạo hữu xử trí Nói xong, lão lật tay đè ép Oanh!

Trong nháy mắt, Tần Tuyết trực tiếp bị trấn áp ở tại chỗ, không chỉ như thế, đan điền của nàng cũng tại thời khắc này vỡ nát, tu vi tan hết Trực tiếp trở thành phế nhân Sắc mặt của Tần Tuyết trắng bệch như tờ giấy, như một bãi bùn nhão ngã trên mặt đất Mà lão giả nhìn cũng không nhìn nàng, ôm quyền đối với Diệp Quan: - Vũ Hóa Tông chúng ta tùy thời hoan nghênh đạo hữu đến làm khách Nói xong, lão trực tiếp mang theo mọi người quay người tan biến ở cuối chân trời Diệp Quan yên lặng Không thể không nói, thao tác của lão đầu này khiến cho hắn có chút ngoài ý muốn Hắn đều đã chuẩn bị gọi tỷ tỷ còn có đám người Mộc Nguyên đi ra liều một phen, mà lão đầu này lại chơi như thế, thật sự là khiến cho hắn ngoài ý muốn Không có suy nghĩ nhiều, Diệp Quan nhìn về phía Tần Tuyết trước mặt cách đó không xa, Tần Tuyết mặc một bộ váy trắng xụi lơ trên mặt đất, nàng lúc này đã là một phế nhân Đương nhiên, coi như tu vi của nàng vẫn còn, đối với hắn cũng không tạo thành uy hiếp gì Tần Tuyết nhìn Diệp Quan, tự giễu cười một tiếng: - Hoá ra ta mới là tên hề Diệp Quan không nói gì, đi về phía nơi xa Tần Tuyết nhìn Diệp Quan đi tới, chậm rãi nhắm hai mắt lại, nhưng rất nhanh, nàng cau mày, bởi vì nàng phát hiện ra, Diệp Quan trực tiếp vòng qua nàng, đi về phía nơi xa Tần Tuyết ngây cả người, sau đó nói: - Tại sao?

Diệp Quan không có ngừng lại Tần Tuyết gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Quan: - Tại sao không giết ta?

Ở nơi xa, Diệp Quan vẫn không có dừng bước lại Tần Tuyết đột nhiên nói: - Ta biết, ngươi khẳng định hết sức hối hận lúc trước cứu ta, ngươi…

Diệp Quan dừng bước lại, hắn lắc đầu: - Ta không có hối hận cứu ngươi, ngày đó, đừng nói là ngươi, coi như là một con chó, ta cũng sẽ cứu Nói xong, hắn đi về phía nơi xa, rất nhanh liền biến mất ở cuối con đường Ở tại chỗ, Tần Tuyết ngẩn ngơ, thoáng cái, nàng điên cuồng phá lên cười, nàng cười rất điên cuồng, cười hết sức thê lương…

Hoá ra, nàng đã quá coi trọng bản thân Trong lòng người nam nhân đó chưa bao giờ coi trọng nàng Đừng nói là nàng, coi như là một con chó, nam nhân kia cũng sẽ cứu Nàng biết, nam nhân kia nói là sự thật Vào giờ khắc này, nàng là vô cùng hy vọng Diệp Quan phẫn nộ, sau đó giết nàng…

Nhưng mà, nam nhân kia từ đầu tới đuôi đều coi thường nàng…thực sự phớt lờ, một chút tức giận cũng không có……


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.