Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 1932: Tạo Nghiệt!




CHƯƠNG 1932

TẠO NGHIỆT!

Diệp Quan lắc đầu cười một tiếng Nhất Niệm nhìn về phía Diệp Quan: - Ngươi thì sao?

Diệp Quan cười nói: - Siêu việt các bậc cha chú của ta Nhất Niệm nói: - Thời không trong cơ thể ngươi kia là các bậc cha chú của ngươi sáng tạo sao?

Diệp Quan nói: - Cô cô ta sáng tạo Nhất Niệm quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, chân thành nói: - Cô cô của ngươi rất lợi hại Diệp Quan cười ha ha một tiếng, sau đó nói: - Phải không?

Nhất Niệm khẽ gật đầu: - Đúng thế Diệp Quan chân thành nói: - Nhất Niệm, ngươi ẩn giấu đi thực lực của chính mình, đúng không?

Nhất Niệm chậm rãi nằm ở bên cạnh Diệp Quan, nàng nhìn vũ trụ tinh không, nói khẽ: - Ta không am hiểu đánh nhau Diệp Quan cười nói: - Vậy ngươi về sau có thể học một ít, bởi vì cái vũ trụ này nguy hiểm vô cùng Nhất Niệm đột nhiên nói: - Có muốn không, về sau ngươi đi làm công với ta?

Diệp Quan sửng sốt Nhất Niệm mỉm cười nói: - Có được hay không?

Diệp Quan nói đùa: - Được!

Nhất Niệm lập tức thật cao hứng: - Thật sao?

Diệp Quan gật đầu: - Đến lúc đó ta có thể đi theo ngươi thử một chút, dù sao, đều là người khác làm công cho ta, ta còn chưa có làm công cho người khác bao giờ Nhất Niệm cười nói: - Được, đến lúc đó ngươi nấu cơm cho ta Diệp Quan: "…"

Cứ như vậy, hai người nằm ở trên thuyền nhỏ, mặc cho thuyền nhỏ lướt về nơi xa Hai người trò chuyện trên trời dưới đất, dĩ nhiên, bình thường đều là Diệp Quan nói chuyện, Diệp Quan phát hiện ra, Nhất Niệm đối với rất nhiều chuyện đều rất tò mò Ví dụ như, mứt quả là được làm như thế nào… lại ví dụ như, tại sao phải tu luyện…

Nàng tựa như một đứa trẻ hiếu kỳ Cuối cùng Diệp Quan xác định, tiểu nha đầu Nhất Niệm này là làm công quá lâu, đã tách rời cùng với xã hội Quá thảm rồi!

Sau một hồi, Diệp Quan bắt đầu nướng cá cho Nhất Niệm ở trên thuyền Nhất Niệm liếm láp mứt quả, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm con cá nướng vàng óng kia, nước miếng đều muốn chảy xuống Thấy bộ dáng của Nhất Niệm, Diệp Quan lập tức nở nụ cười, hắn cầm cá nướng trong tay đưa cho Nhất Niệm, Nhất Niệm vội vàng tiếp nhận, sau đó gói kỹ lại mứt quả, đặt vào trong túi trúc nhỏ, lúc này mới bắt đầu ăn cá Bởi vì tóc che nửa khuôn mặt, nàng ăn uống không tiện lắm, Diệp Quan vốn muốn mở miệng nhắc nhở một chút, nhưng nghĩ lại, nàng sở dĩ dùng tóc che khuất nửa bên mặt thời gian dài, hẳn là có nguyên nhân gì đó, mình nếu như nhắc nhở, chỉ sợ là có chút mạo muội Diệp Quan thu hồi suy nghĩ, sau đó lại lấy ra một con gà từ trong nhẫn trữ vật, sau một phen kỹ thuật, hắn tiếp tục nướng cho Nhất Niệm Mặc dù hắn hiện tại đã không cần ăn cái gì, nhưng hắn vẫn sẽ thường xuyên mang theo những thức ăn này, bởi vì nếu như gặp được Nhị Nha cùng với Tiểu Bạch, hắn có khả năng làm cho hai vị tiểu tổ tông này ăn, hai vị tiểu tổ tông này thế nhưng là rất thích ăn, đặc biệt là Nhị Nha Không bao lâu, Nhất Niệm đã ăn xong cá nướng trong tay, tiếp theo, nàng nhìn về phía gà nướng trong tay Diệp Quan, mắt sáng lên Diệp Quan cười ha ha một tiếng, sau đó lấy ra một tờ giấy đưa cho Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười, cầm khăn tay nhè nhẹ lau sạch khóe miệng của mình Đúng lúc này, Nhất Niệm đột nhiên quay đầu nhìn lại, ở bên phải bọn hắn vài chục trượng, nơi đó nổi lơ lửng một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền nhỏ, một nam một nữ thâm tình ôm nhau hôn nồng nhiệt Nhất Niệm trừng mắt nhìn, sau đó nói: - Bọn hắn làm gì thế?

Diệp Quan: "…"

Thấy Diệp Quan không có trả lời, Nhất Niệm quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, mặt mũi tràn đầy tò mò Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói: - Bọn hắn đang chơi Nhất Niệm hỏi: - Chơi cái gì?

Diệp Quan: "…"

Tháp nhỏ đột nhiên mở miệng: - Tạo nghiệt!

Diệp Quan: "…"

Nhất Niệm mỉm cười nói: - Tháp nhỏ, chào ngươi Mặc dù nàng đã từng ở trong Tháp nhỏ, nhưng Tháp nhỏ không có nói chuyện với nàng, đây là lần đầu tiên Tháp nhỏ nói: - Ừm Đối với trạch nữ Nhất Niệm này, nó cũng là tương đối có hảo cảm, không có ý xấu gì Lúc này, Diệp Quan cùng với Nhất Niệm đột nhiên đồng thời quay đầu nhìn về phía bên phải, chỉ thấy tay nam tử kia đã bắt đầu không thành thật, mới đầu chỉ là ôm, nhưng bây giờ, đã bắt đầu mò mẫm trên dưới, hơi thở của hai người đã trở nên có chút gấp gáp Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của Diệp Quan lập tức đen lại Tu La văn minh này cởi mở như vậy sao?

Nhất Niệm nhìn đôi nam nữ kia, mặt mũi tràn đầy tò mò Nhìn thấy một nam một nữ kia càng ngày càng cuồng nhiệt, Diệp Quan lập tức giữ chặt Nhất Niệm, sau đó thân hình run lên, mang theo nàng tan biến ở tại chỗ. Trên bờ, trong mắt Nhất Niệm tràn đầy tò mò. Diệp Quan cười ha ha một tiếng: - Đi thôi Nói xong, hắn lôi kéo Nhất Niệm xoay người rời đi, mà hai người vừa rời khỏi, Diệp Quan không biết cảm nhận được cái gì, đồng tử lập tức bỗng nhiên co rụt lại, sau một khắc, hắn đột nhiên kéo Nhất Niệm ra phía sau, đồng thời, vô số kiếm ý dâng trào mà ra từ trong cơ thể hắn


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.