Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 2030: Cấm Chế




CHƯƠNG 2030

CẤM CHẾ Tả lão một tiếng cười nhạo: - Ngươi thì có bao nhiêu ghê gớm?

Dứt lời, kiếm trong tay lão đột nhiên ra khỏi vỏ, một mảnh kiếm quang trực tiếp chém về phía hai người Huyền Dương Một đánh hai!

Lão không sợ chút nào Dù sao cũng là Kiếm Tu Nhìn thấy Tả lão lại còn muốn đánh, trong mắt Huyền Dương cùng với Ác Đạo Thương Càng cũng là lập tức toát ra sát ý, hai người trực tiếp đồng thời tan biến ở tại chỗ Hai cỗ lực lượng kinh khủng xé rách mà qua từ giữa sân.

Ầm ầm!

Rất nhanh, giữa sân lập tức vang lên từng đạo âm thanh nổ vang lít nha lít nhít, thời không bốn phía ở dưới ba người đại chiến trực tiếp bắt đầu vỡ nát yên diệt Mặc dù thực lực của Tả lão cường hãn, kiếm mang sắc bén, nhưng mà còn chưa có đánh được bao lâu, lão rốt cục có chút không chịu nổi. Dù sao, thực lực của Huyền Dương cùng với Thương Càng cũng rất mạnh, ở dưới hai người liên thủ, Tả lão đã hoàn toàn bị áp chế, hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào phi kiếm của mình miễn cưỡng ngăn cản trốn tránh Ước chừng một phần từ giờ sau Ầm ầm!

Tả lão sau khi bị đánh bay đến mấy ngàn trượng bên ngoài, lão nhìn về phía hai người nơi xa, trong mắt nhiều thêm một vệt ngưng trọng, nghĩ thầm, hai tên này có ít đồ Huyền Dương nhìn chằm chằm Tả lão, châm chọc nói: - Ngươi không phải hết sức có năng lực sao? Chạy làm gì?

Tả lão đột nhiên giận dữ: - Nếu có gan liền đơn đấu Huyền Dương lãnh đạm nói: - Không thích, ngươi có thể làm khó dễ được ta?

Tả lão mặt mũi tràn đầy khinh thường: - Ngươi cho rằng ta chỉ có một mình?

Nói xong, lão trực tiếp bóp nát một tấm phù lục, rất nhanh, bốn phía đột nhiên xuất hiện từng cỗ khí tức mạnh mẽ, mấy trăm vị cường giả áo đen cầm trường đao trong tay xuất hiện ở giữa sân Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của Huyền Dương lập tức trầm xuống, gã nhìn về phía Tả lão: - Ngươi đến từ văn minh gì Tả lão đại cười: - Lão Tử liền không nói cho ngươi - Đồ đần độn!

Huyền Dương đột nhiên gầm thét: - Ngươi có biết hai người chúng ta là ai không?

Tả lão mặt mũi tràn đầy khinh thường: - Lão Tử quản các ngươi là ai, chém chết bọn hắn Nói xong, lão trực tiếp dẫn đầu, hóa thành một đạo kiếm khí giết tới hai người Huyền Dương Ngoại trừ Thiên Hành văn minh, Đại Chu cần sợ người nào?

Trước chặt lại nói!

Mà ở bên cạnh lão, những cường giả áo đen kia sau khi nhìn thấy Tả lão lao ra, cũng là cùng nhau xông ra ngoài Vào giờ khắc này, vẻ mặt của Huyền Dương trong nháy mắt trở nên vô cùng khó xem, đây mẹ nó là đồ đần xuất hiện từ đâu?

Giữa sân lại nổi lên đại chiến…

Diệp Quan sau khi xuyên qua Quỷ Môn, hắn đi tới bên trên một mảnh hoang nguyên, ở trước mặt hắn ngoài mấy trăm trượng, nơi đó có từng toà tượng đá kỳ dị đứng sừng sững, những tượng đá này không có hai tay, cúi đầu, nhìn xuống phía dưới đại địa, có một số tượng đá không đầy đủ Bốn phía lộ ra một cỗ hoang vu Diệp Quan nhìn thoáng qua bốn phía, hỏi trong lòng: - Ngươi khi đó không có đi vào?

Sậu Nguyên nói: - Không có, lúc ấy ta cấp bậc không đủ, thực lực cũng không đủ, bởi vậy, căn bản không có tư cách đi vào Diệp Quan khẽ gật đầu, hắn nhìn thoáng qua bốn phía, ngự kiếm mà lên, nhưng mà sau một khắc, một cỗ lực lượng thần bí trực tiếp bao phủ hắn Vẻ mặt của Diệp Quan kịch biến trong nháy mắt, hắn mong muốn trở về mặt đất, nhưng đã không kịp Oanh!

Chỉ là trong nháy mắt, cả người hắn giáng xuống từ trên trời, cuối cùng ngã ầm ầm trên mặt đất, cả vùng trực tiếp nứt ra Sau một lúc lâu, Diệp Quan bò ra từ trong hố sâu, hắn ngồi ở một bên, đầu choáng váng vô cùng Sậu Nguyên trầm giọng nói: - Nơi này có cấm chế thần bí Diệp Quan dùng sức lắc đầu, sau khi cỗ choáng váng kia tan biến một chút, hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn chân trời, vẻ mặt hơi có chút ngưng trọng: - Cấm chế này thật mạnh Sậu Nguyên trầm giọng nói: - Diệp thiếu gia, nơi này ít nhất là di tích một nền văn minh vũ trụ cấp bốn, phải ngàn vạn lần cẩn thận Diệp Quan khẽ gật đầu, hắn đứng lên, sau đó nhìn về phía những tượng đá kỳ dị nơi xa kia, những tượng đá kia vô cùng cao lớn, cao tới mấy trăm trượng, mang theo một cỗ cảm giác áp bách vô hình Diệp Quan đi về phía những tượng đá kia, mà đúng lúc này, phía sau hắn đột nhiên vang lên một tiếng bước chân, Diệp Quan quay đầu nhìn lại, người tới chính là Chu Phạm kia, ở sau lưng nàng còn có một vị lão giả áo bào đen cầm kiếm đi theo Chu Phạm mỉm cười: - Diệp công tử, lại gặp mặt Diệp Quan cười nói: - Phạm cô nương đối với mấy toà tượng đá này cũng cảm thấy hứng thú?

Chu Phạm khẽ gật đầu, nàng nhìn về phía những tượng đá kia, sau đó nói: - Diệp công tử nhìn kỹ đi Diệp Quan quay người nhìn về phía những tượng đá kia, sau khi nhìn kỹ hắn phát hiện ra, trên mỗi một pho tượng đá đều có phù văn thần bí nhỏ như nòng nọc


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.