Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 2309: Mỹ Phụ




CHƯƠNG 2309

MỸ PHỤ Diệp Quan khẽ gật đầu: - Đa tạ nói xong, hắn hóa thành một đạo kiếm quang tan biến ở phía xa sau khi Diệp Quan tan biến, lão giả kia lập tức thở dài một hơi, lão nhìn thoáng qua Vĩnh Hằng Tinh trong tay, trên mặt nổi lên một vệt nụ cười, đây thật sự là tự nhiên phát tài!…

Chỉ chốc lát, Diệp Quan đi vào một tòa cổ thành, từ địa chỉ trong bản đồ, hắn đi tới một tòa phủ đệ Diệp phủ!

Diệp Quan đi lên trước gõ cửa một cái, rất nhanh, cửa mở ra, một vị nữ tử mặc áo xanh xuất hiện ở trước mặt Diệp Quan nữ tử khuôn mặt mỹ lệ, dáng người uyển chuyển, trong tay còn ôm một bản cổ tịch nữ tử nhìn Diệp Quan, hơi kinh ngạc: - Ngươi là??

Diệp Quan chắp tay: - Cô nương, ta đến tìm một vị tiền bối tên là Lý Tú Oánh nữ tử nhìn chằm chằm Diệp Quan: - Ngươi tìm mẹ ta?

Mẹ!

Diệp Quan nhìn thoáng qua nữ tử, khẽ gật đầu: - Ừm nữ tử đang muốn nói chuyện, đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên truyền đến từ sau lưng nữ tử: - Để cho hắn vào đi nữ tử áo xanh mở cửa, sau đó nói: - Mời Diệp Quan gật đầu: - Đa tạ nói xong, hắn đi vào, ở dưới nữ tử áo xanh dẫn đầu, sau khi xuyên qua viện nhỏ, Diệp Quan đi vào bên trong một gian cung điện nhỏ, bên trong cung điện nhỏ có một vị mỹ phụ ngồi ngay thẳng, mặc dù tuế nguyệt lưu lại một chút dấu vết trên mặt mỹ phụ, nhưng lại khiến cho mỹ phụ có một loại phong vận khác mỹ phụ nhìn Diệp Quan, không nói gì Diệp Quan lấy ra một khối ngọc bội, vào lúc thấy khối ngọc bội này, mỹ phụ liền nói ngay: - Thanh Hàn, ngươi ra ngoài đi nữ tử áo xanh lập tức rất đỗi không hiểu: - Mẹ? mỹ phụ nói: - Ra ngoài đã có chút tức giận nữ tử áo xanh rất đỗi không hiểu, nhưng không dám nghịch, nàng có chút hiếu kỳ nhìn thoáng qua Diệp Quan, sau đó quay người rời đi theo nữ tử áo xanh rời đi, trong điện chỉ còn Diệp Quan cùng với mỹ phụ mỹ phụ nhìn Diệp Quan: - Ngươi là gì của y?

Diệp Quan nói: - Tiền bối từng chỉ bảo ta Kiếm đạo mỹ phụ lại nói: - Y để ngươi tới?

Diệp Quan khẽ gật đầu: - Đúng vậy mỹ phụ nói: - Tới làm cái gì??

Diệp Quan nói: - Tiền bối bảo cho ta mang một câu nói cho phu nhân, y nói, là y sai, y có lỗi với phu nhân… mỹ phụ mặt không biểu tình: - Chỉ như vậy?

Diệp Quan xuất ra một chiếc nhẫn trữ vật cùng với kiếm và ngọc bội đặt ở trên mặt bàn bên cạnh mỹ phụ, sau đó nói: - Đây là tiền bối để cho ta giao cho phu nhân…

Mỹ phụ vẫn như cũ mặt không biểu tình: - Y vì sao không đích thân đến??

Diệp Quan do dự một chút, sau đó nói: - Tiền bối đã ngã xuống mỹ phụ trực tiếp ngây người sau một lúc lâu, mỹ phụ khẽ gật đầu: - Ta biết rồi Diệp Quan nhìn thoáng qua mỹ phụ, sau đó quay người rời đi - Chờ một chút!

Mỹ phụ đột nhiên nói: - Công tử xưng hô như thế nào?

Diệp Quan dừng bước lại, sau đó quay người nhìn về phía mỹ phụ: - Diệp Quan mỹ phụ nhìn Diệp Quan: - Ta có một cái yêu cầu quá đáng, còn thỉnh công tử đáp ứng, nếu như công tử đáp ứng, tất cả mọi thứ y lưu lại, đều thuộc về công tử Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói: - Tiền bối chớ có suy nghĩ nhiều, ta nếu có tham niệm, liền sẽ không đưa vật này đến tận đây hắn biết, mỹ phụ trước mắt là đang cố ý thăm dò hắn mỹ phụ nói: - Là ta lòng tiểu nhân nói xong, đứng dậy, liền muốn hành lễ, nhưng lại bị một cỗ kiếm ý nhu hòa ngăn chặn Diệp Quan nói: - Phu nhân không cần như thế, ta được Lý tiền bối chỉ bảo, thu hoạch rất nhiều, phu nhân có chuyện gì cứ việc nói, nếu nằm trong khả năng, nhất định không chối từ mỹ phụ khẽ gật đầu: - Thanh Hàn không có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng cũng muốn đi ra ngoài lịch luyện, ta thực sự không yên lòng, còn xin công tử về sau có thể trông nom một ít Diệp Quan gật đầu: - Không thành vấn đề mỹ phụ hơi hơi thi lễ: - Đa tạ nói xong, nàng đưa nhẫn trữ vật cùng với kiếm của Diệp Tu Nhiên cho Diệp Quan: - Còn xin giao những thứ này cho Thanh Hàn cho nữ tử kia!

Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói: - Phu nhân, Diệp tiền bối để cho ta giao cho ngài, mà không phải là người khác hắn biết, Diệp Tu Nhiên tiền bối đối với nữ tử trước mắt khẳng định là còn có cảm tình, nhưng với nữ tử áo xanh bên ngoài kia, khẳng định là sẽ không có cảm tình dù sao không phải là cốt nhục của mình mỹ phụ im lặng không nói, hơi hơi cúi đầu Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói: - Thôi được rồi nói xong, hắn cầm lấy thanh kiếm cùng với nhẫn trữ vật của Lý Tu Nhiên quay người rời đi sau lưng mỹ phụ đột nhiên nói: - Đa tạ Diệp Quan cầm kiếm cùng với nhẫn trữ vật đi ra bên ngoài, vừa nhìn thấy nữ tử áo xanh, kiếm của Lý Tu Nhiên đột nhiên hơi hơi rung động lên, ngay sau đó, nó trực tiếp bay đến trước mặt nữ tử áo xanh, sau đó không ngừng xoay tròn vây quanh nữ tử áo xanh, vô cùng thân cận


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.