Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 2650: Há Hốc Mồm Kinh Ngạc




CHƯƠNG 2650

HÁ HỐC MỒM KINH NGẠC nếu như tộc nhân của nữ tử nhìn thấy trái cây này, nhất định sẽ kinh hãi nữ tử đưa trái cây tới bên miệng Diệp Quan: - Ăn đi Diệp Quan chậm rãi mở hai mắt ra, mặc dù vẫn là rất mệt mỏi, nhưng so sánh với lúc đầu, đã tốt hơn rất nhiều ngửi được mùi thơm của trái cây kia, Diệp Quan cũng không có suy nghĩ nhiều, khẽ cắn, trái cây mới vừa vào trong cơ thể, một cỗ năng lượng tinh thuần lập tức lan tràn ra từ trong cơ thể Diệp Quan, cấp tốc chữa trị thân thể của hắn Diệp Quan có chút chấn kinh: - Đây là?

Nữ tử nhìn hắn: - Thiên Hành Sinh Mệnh Quả Diệp Quan cau mày: - Thiên Hành Sinh Mệnh Quả?

Nữ tử gật đầu Diệp Quan nghe có chút quen thuộc, nhưng nhất thời cũng không nhớ ra được, bởi vì vào giờ khắc này trí nhớ của hắn có chút tàn khuyết không đầy đủ lúc này, nữ tử lại nói: - Tiếp tục ăn đi Diệp Quan gật đầu, chỉ chốc lát, hắn liền ăn sạch sành sanh cả khoả Thiên Hành Sinh Mệnh Quả, mà trong cơ thể hắn, một cỗ năng lượng tinh thuần đang không ngừng chữa trị ngũ tạng phế phủ của hắn về phần những lực lượng thời gian đó, cũng đang từng chút một bị Thanh Huyền kiếm của hắn tẩy trừ Diệp Quan mong muốn ngồi dậy, nhưng vẫn còn có chút không còn khí lực, nữ tử thấy thế, nàng do dự một chút, sau đó đỡ cánh tay Diệp Quan giúp đỡ hắn ngồi dậy, Diệp Quan dựa vào trên tàng cây, hắn ngẩng đầu nhìn lên, lúc này trời đầy sao, trăng treo trên không, như một bức tranh, tuyệt mỹ vô cùng Diệp Quan hít vào một hơi thật sâu, hắn nỗ lực mong muốn nhớ lại những trí nhớ mất đi kia, nhưng bởi vì lực lượng thời gian trong cơ thể chưa có triệt để bị tẩy trừ, bởi vậy, hắn thủy chung không thể nhớ lại, hơn nữa, càng nghĩ đầu liền càng đau, thế là, hắn chỉ có thể tạm thời bỏ qua nữ tử đột nhiên ngồi ở bên cạnh Diệp Quan, nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Quan: - Ngươi là ai?

Diệp Quan cười khổ: - Tạm thời không nhớ rõ nữ tử bình tĩnh nhìn chằm chằm hắn, không nói lời nào Diệp Quan chân thành nói: - Thật sự nói xong, hắn chỉ chỉ đầu của mình: - Ta vào lúc tới đây, đầu óc bị trọng thương nữ tử cau mày, sau một lúc lâu, nàng lại nói: - Ngươi đến từ chỗ nào?

Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói: - Hẳn là một cái địa phương gọi là Hệ Ngân Hà trong mắt nữ tử hơi nghi hoặc một chút, rõ ràng, chưa từng nghe nói qua nơi này Diệp Quan lúc này cũng không có suy nghĩ nhiều, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao kia, hắn hiện tại chỉ hy vọng thanh kiếm trong đầu kia nhanh chóng thanh trừ những lực lượng ngổn ngang kia, để cho đầu óc mình khôi phục như thường dường như nghĩ đến cái gì, Diệp Quan đột nhiên quay đầu nhìn về phía nữ tử bên cạnh, cười nói: - Đừng suy nghĩ nhiều, chờ ta triệt để khôi phục như thường, ta liền nói cho ngươi toàn bộ nữ tử liếc mắt nhìn hắn, khẽ gật đầu Diệp Quan đột nhiên cười nói: - Đây là địa phương nào?

Nữ tử không có trả lời Diệp Quan quay đầu nhìn về phía nữ tử, nữ tử nói: - Nói cho ngươi, ngươi khẳng định cũng chưa từng nghe qua Diệp Quan cười nói: - Ngươi không nói ta làm sao biết chứ?

Nữ tử cầm lấy một nhánh cây, nhẹ nhàng gấp lại, sau đó nói: - Thiên Hành văn minh Thiên Hành văn minh!

Diệp Quan cau mày rất quen thuộc!

Nữ tử quay đầu nhìn hắn một cái: - Từng nghe chưa?

Diệp Quan chân thành nói: - Ta cảm thấy rất quen thuộc, nói một cách khác, ta trước kia khẳng định là từng nghe qua nữ tử thì hơi nghi hoặc một chút Diệp Quan đột nhiên lắc đầu: - Được rồi, không nhớ lại nữa, nhớ lại liền đau đầu nữ tử bẻ gãy nhánh cây trong tay, sau đó nói: - Ngươi có chút thần bí Diệp Quan cười nói: - Vậy ngươi có sợ ta không?

Nữ tử lắc đầu Diệp Quan cười ha ha một tiếng nữ tử đột nhiên nói: - Ta có khả năng học kiếm không?

Diệp Quan hơi kinh ngạc: - Ngươi muốn học kiếm? nữ tử gật đầu Diệp Quan không hiểu: - Ngươi không phải học võ sao?

Nữ tử nhìn hắn một cái: - Được hay không được??

Diệp Quan im lặng, tính tình của nữ nhân này làm sao có chút không tốt?

Nhìn thấy nữ tử còn đang nhìn mình chằm chằm, Diệp Quan cười nói: - Được, ta dạy cho ngươi nữ tử lại lắc đầu: - Không cần, ta đã biết Diệp Quan sửng sốt nữ tử nhặt nhánh cây bên cạnh lên, đi đến cách đó không xa, sau đó cầm nhánh cây đâm về phía trước một nhát, một nhát này, lại có một đạo kiếm ý tuôn ra nhìn thấy một màn này, Diệp Quan trực tiếp sửng sốt mà lúc này, nữ tử đột nhiên vung vẩy nhánh cây trong tay, dần dần, vẻ mặt của Diệp Quan trở nên ngưng trọng trước đó chưa từng có bởi vì hắn phát hiện ra, nữ tử vung chém, tất cả đều là chiêu số hắn vừa mới sử dụng hắn vừa rồi giao chiến với nam tử vạm vỡ kia, nữ tử trước mắt này vậy mà đều học toàn bộ Diệp Quan có chút há hốc mồm kinh ngạc trên đời này lại có thiên tài như thế?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.