CHƯƠNG 2693
MỘNG TƯỞNG nhưng vào giờ phút này, hắn lại vô cùng hưng phấn đây là hắn quét rác một tháng mới kiếm được Diệp Quan cười ha ha một tiếng, xin nghỉ buổi chiều, sau đó rời đi Diệp gia, mua sắm đủ thứ trong thành…
Lúc chạng vạng tối, Diệp Quan đi tới miếu hoang trước đó thiếu nữ đang ở trong miếu hoang, nàng đang xem sách dưới ánh sáng mỏng manh vào lúc nhìn thấy Diệp Quan đến, nàng lập tức sửng sốt Diệp Quan cười cười, hắn ôm một cái túi lớn đi đến trước mặt thiếu nữ, hắn mở ra cái túi túi kia, bên trong là một con dê nướng nguyên con, ngoài ra, còn có thật nhiều dưa cải thiếu nữ nhìn về phía Diệp Quan, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc, Diệp Quan cười nói: - Mời ngươi ăn thiếu nữ cũng không có cao hứng, mà là đột nhiên giận dữ, nàng đánh một quyền vào trên bờ vai Diệp Quan: - Bại gia tử, cái tên phá của nhà ngươi…
Diệp Quan trực tiếp bối rối thiếu nữ căm tức nhìn Diệp Quan: - Ngươi biết thứ này có thể đổi được bao nhiêu bánh bao không? Ngươi biết không? Ngươi… đi, chúng ta đi trả lại…
Nói xong, nàng liền vội vàng gói kỹ dê nướng nguyên con, lôi kéo Diệp Quan liền muốn đi trả hàng. Diệp Quan do dự một chút, sau đó nói: - Dê đều đã nướng chín, không trả được nữa thiếu nữ nghe vậy, đặt mông ngồi xuống, tức giận không thôi Diệp Quan mỉm cười: - Nếm thử? Ăn ngon lắm nói xong, hắn mở bao giấy ra một lần nữa, sau đó xé một cái đùi dê đưa cho thiếu nữ thiếu nữ dùng hai tay ôm sách của mình, im lặng không nói Diệp Quan nói khẽ: - Làm sao vậy?
Thiếu nữ lắc đầu: - Ta không xứng ăn đồ ngon như vậy nói xong, nàng cúi đầu Diệp Quan ngẩn người, mũi lập tức có chút mỏi nhừ, hắn mỉm cười, ôn nhu nói: - Ngươi không ăn, ta đây cũng không ăn thiếu nữ liếc mắt nhìn hắn, thấp giọng nói: - Ngươi không nên lãng phí như thế Diệp Quan gật đầu: - Lần sau ta sẽ không làm vậy nữa thiếu nữ do dự một chút, sau đó tiếp nhận đùi dê, nàng khẽ cắn nhẹ, rất nhanh, nàng trừng mắt nhìn, tiếp đó lại cắn một miếng…
Nhìn thấy Diệp Quan nhìn chính mình, thiếu nữ mặt không hiểu đỏ lên, Diệp Quan vội vàng thu hồi ánh mắt, sau đó cũng xé xuống một miếng thịt dê bắt đầu ăn tốc độ ăn của thiếu nữ bắt đầu tăng tốc, rõ ràng, nàng trước kia chưa bao giờ nếm qua loại thức ăn này một lát sau, thiếu nữ đột nhiên ngừng lại Diệp Quan nhìn về phía thiếu nữ: - Sao vậy?
Thiếu nữ do dự một chút, sau đó nói khẽ: - Giữ lại một chút, ngày mai ăn Diệp Quan khẽ gật đầu: - Được nói xong, hắn và thiếu nữ gói kỹ dê nướng nguyên con còn lại Diệp Quan đột nhiên cười nói: - Tặng ngươi một món lễ vật thiếu nữ hơi nghi hoặc một chút Diệp Quan từ trong ngực lấy ra hai bản cổ tịch, hắn đưa cho thiếu nữ, mỉm cười nói: - Tặng cho ngươi!
Con mắt thiếu nữ lập tức phát sáng lên: - Sách?
Diệp Quan gật đầu: - Ừm thiếu nữ vội vàng tiếp nhận hai bản cổ tịch kia, Diệp Quan mỉm cười nói: - Hai bản cổ tịch này tên là: 《 Dạ Hàng Thuyền 》 cùng với《 Vi Lô Dạ Thoại 》, ta trước kia đã đọc qua, trong khoảng thời gian này, ta ban đêm dựa theo trí nhớ chép lại, bên trong có rất nhiều tri thức hết sức thú vị, ta nghĩ ngươi sẽ thích thiếu nữ hơi ngẩn ra, nàng nhìn về phía Diệp Quan: - Ngươi đặc biệt chép cho ta?
Diệp Quan cười nói: - Xem như thế đi!
Thiếu nữ nhìn hắn, không nói lời nào Diệp Quan nói: - Làm sao vậy?
Thiếu nữ hơi hơi cúi đầu, không nói lời nào Diệp Quan cười nói: - Ta sắp rời đi địa phương này thiếu nữ ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Quan: - Rời đi?
Diệp Quan gật đầu: - Ta muốn đi Kiếm Tông, ngươi biết Kiếm Tông không?
Thiếu nữ khẽ gật đầu: - Biết, ngươi có phải hay không muốn làm một vị Kiếm Tu?
Diệp Quan cười nói: - Đúng vậy, ta muốn trở thành một vị Kiếm Tu, một vị Kiếm Tu mạnh mẽ… thứ sáu tự cổ chí kim, ha ha!
Thiếu nữ trừng mắt nói: - Vì sao không phải thứ nhất??
Diệp Quan thấp giọng thở dài: - Khó lắm!
Nói xong, hắn nhìn về phía thiếu nữ, cười nói: - Ngươi thì sao?? Ngươi có cái mục tiêu gì, hoặc là mộng tưởng không?
Thiếu nữ yên lặng Diệp Quan mỉm cười nói: - Không muốn nói cũng không sao cả thiếu nữ chậm rãi ngẩng đầu, nàng nhìn Diệp Quan, nói khẽ: - Ta muốn đọc sách, đọc rất nhiều sách…
Diệp Quan nói: - Sau đó thì sao??
Thiếu nữ hơi hơi cúi đầu, sau khi lặng yên một hồi lâu, nàng thấp giọng nói: - Ta muốn gặp viện trưởng Diệp Quan sững sờ ở tại chỗ: - Gặp viện trưởng?
Thiếu nữ khẽ gật đầu. Diệp Quan có chút hiếu kỳ: - Vì sao??
Thiếu nữ nói khẽ: - Ta nghe nói, viện trưởng không gì làm không được…ta muốn gặp lại cha mẹ của ta Diệp Quan do dự một chút, sau đó nói: - Nghịch chuyển thời gian… viện trưởng hiện tại còn chưa thể nào làm được…
- Ngươi nói bậy!
Thiếu nữ đột nhiên nhìn hằm hằm Diệp Quan: - Viện trưởng nhất định có thể làm được, hắn nhất định có thể, ta từng nghe qua, hắn đã từng phục sinh người khác…
