CHƯƠNG 3029
NHẤT ĐỊNH PHẢI CẨN THẬN Khô lão khẽ gật đầu: - Được!
Nói xong, lão quay người rời đi thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt ba ngày đi qua vào ngày này, Diệp Quan từ sáng sớm đã bị gọi đi, khi hắn đi đến ngoài cửa, Lâm Lập trực tiếp chạy tới, cười nói: - Diệp ca Diệp Quan hơi kinh ngạc: - Ngươi cũng đi?
Lâm Lập gật đầu, có chút hưng phấn nói: - Đại tiểu thư nói muốn mang bọn ta đi Cửu Châu Thành dạo chơi Cửu Châu Thành!
Diệp Quan khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía một vị nam tử khác, dáng người nam tử này có chút khôi ngô, thoạt nhìn hết sức dũng mãnh Lâm Lập cười nói: - Đây là Bàn Vân huynh, là đường đệ của đại tiểu thư Diệp Quan nhìn về phía Bàn Vân, mỉm cười: - Xin chào Bàn Vân nhìn thoáng qua Diệp Quan, khẽ gật đầu, xem như chào hỏi lúc này, Bàn Lăng chậm rãi đi ra từ cửa lớn phủ đệ hôm nay Bàn Lăng vẫn là mặc một bộ váy dài màu đen bó sát người, dáng người thon dài uyển chuyển, vô cùng nóng bỏng ở bên cạnh Bàn Lăng, còn có Khô lão đi theo Bàn Lăng mang theo Khô lão đi đến trước mặt ba người, nàng quay đầu nhìn về phía Khô lão, Khô lão mở lòng bàn tay ra, một tấm phù lục đột nhiên bay ra từ trong lòng bàn tay của lão, tấm phù lục kia trực tiếp hóa thành một vệt sáng xanh rơi ở dưới chân mọi người Oanh!
Một vệt sáng xanh phóng lên tận trời, trong nháy mắt bao bọc mấy người chỉ thoáng qua, mấy người tan biến ở tại chỗ trong thông đạo truyền tống trận, Lâm Lập tò mò nhìn bốn phía, sau khi đi ra, hết thảy phía ngoài đối với y mà nói đều là xa lạ Diệp Quan đột nhiên nói: - Đại tiểu thư, quan hệ giữa Bàn Châu cùng với Võ Châu có phải hay không không tốt lắm?
Bàn Lăng gật đầu: - Ừm Diệp Quan nói: - Ý của ta là, nếu để cho người Võ Châu biết Lâm Lập hiện tại đi ra…
Nghe được Diệp Quan, Bàn Lăng cùng với Khô lão đều là hơi kinh ngạc Bàn Lăng nói: - Chúng ta tự nhiên là có nghĩ tới, có người âm thầm che chở Diệp Quan nói: - Phụ thân ngươi vẫn chưa về sao?
Bàn Lăng lắc đầu: - Không có Diệp Quan nói: - Có thể liên hệ không?
Lúc này, Bàn Vân một bên đột nhiên trầm giọng nói: - Diệp công tử, chú ý lời nói của ngươi Diệp Quan nhìn thoáng qua Bàn Vân, không nói gì, mà là nhìn về phía Bàn Lăng, Bàn Lăng cau mày vẻ mặt của Diệp Quan cũng là dần dần trở nên có chút không dễ nhìn, bởi vì vẻ mặt của Bàn Lăng chẳng khác nào là đang nói cho hắn biết không liên lạc được Diệp Quan trầm giọng nói: - Bàn Châu cùng với Võ Châu là sinh tử đại địch, ta nếu là bọn họ, chắc chắn sẽ không để Lâm Lập sống sót… đồng dạng, Bàn Châu hẳn là cũng từng có kế hoạch tương tự nhằm vào yêu nghiệt cùng với thiên tài Võ Châu đúng không??
Bàn Lăng trầm giọng nói: - Kỳ thật, hai bên chúng ta từng có ước định, đó chính là cường giả đỉnh cấp không được ra tay đối với vãn bối song phương, bởi vì mọi người đều rất rõ ràng, loại cường giả cấp bậc giống như phụ thân bọn họ nếu như đi nhằm vào một vãn bối, như vậy căn bản là không ngăn nổi. Thế nhưng…
Diệp Quan nói: - Dong binh!
Bàn Lăng khẽ gật đầu: - Đúng thế vẻ mặt của Bàn Lăng dần dần ngưng trọng. Đối với những dong binh kia, kỳ thật Bàn Châu cũng là có chút kiêng kỵ, bọn gia hỏa này đều là liếm máu trên lưỡi đao, vô cùng hung tàn, đặc biệt là Thổ Phỉ Dong Binh Đoàn kia, như vậy càng là vô cùng kinh khủng, những nơi đi qua, chó gà không tha, ngay cả tổ kiến đều sẽ đốt kia chẳng qua cũng may, những dong binh này cũng không có ý tứ đoạt địa bàn, bọn hắn du đãng ở từng nền văn minh vũ trụ, thỉnh thoảng sẽ tiếp nhận một chút nhiệm vụ, nhưng phần lớn thời gian kỳ thật đều là đang tìm kiếm di tích cổ bí cảnh so sánh với nhau, nhiều khi đào mộ còn kiếm tiền hơn so với cướp bóc Diệp Quan đột nhiên nói: - Hy vọng là ta nghĩ nhiều rồi hắn hiện tại ra ngoài cửa, vẫn là phải cẩn thận một chút, hiện tại hắn ở Bàn Châu, Võ Châu nếu như động thủ, nhìn thấy hắn cũng sẽ không bỏ qua lúc này, Bàn Lăng đột nhiên quay đầu nhìn về phía Khô lão bên cạnh: - Liên lạc với Cửu thúc một chút Khô lão do dự một chút, sau đó nói: - Chuyện này… quấy rầy lão nhân gia ông ta, sẽ không…
Bàn Lăng lắc đầu: - Chúng ta nhất định phải cẩn thận mới được Khô lão khẽ gật đầu: - Được! nói xong, lão lấy ra một tấm truyền âm phù Bàn Lăng thì nhìn về phía Diệp Quan một bên: - Tâm tư của ngươi rất tinh tế tỉ mỉ Diệp Quan mỉm cười nói: - Ra ngoài cửa, cẩn thận một chút vẫn là tốt Bàn Lăng khẽ gật đầu: - Xác thực Lâm Lập đột nhiên nói: - Diệp ca, ta nghe nói Thái Sở cùng với Nhạc Liễu kia đều ở Võ Châu…
Diệp Quan nhìn về phía Lâm Lập, cười nói: - Đúng vậy, chẳng qua, về sau các ngươi có khả năng chính là địch nhân
