Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 3136: Biên Hoang




CHƯƠNG 3136

BIÊN HOANG Diệp Quan hơi nghi hoặc một chút, đây là nơi nào?

- Ngươi đã tỉnh?

Đúng lúc này, một tiếng nói thanh thuý đột nhiên vang lên từ bên tai Diệp Quan Diệp Quan quay đầu nhìn lại, đối diện là một đôi mắt to đen láy chính là nữ tử gặp phải trong sa mạc trước đó kia Diệp Quan giãy dụa muốn đứng lên, nhưng hai tay trống rỗng, tăng thêm tu vi cũng bị phong ấn, bởi vậy, hắn trong lúc nhất thời rất là không thích ứng, giãy giụa một lúc vẫn không đứng dậy được nữ tử vội vàng đỡ hắn dậy, sau đó đỡ hắn ngồi xuống trước một chiếc ghế đẩu Diệp Quan dựa vào bức tường phía sau, thở dốc một hơi, sau đó nhìn về phía nữ tử trước mắt: - Cám ơn ngươi đã cứu ta nữ tử cười rất là sáng lạn: - Là ông nội của ta cứu ngươi Diệp Quan nói khẽ: - Cám ơn các ngươi nữ tử khoát tay áo, cười nói: - Đừng khách khí Diệp Quan nhìn thoáng qua bốn phía, lúc này hắn tựa hồ đang ở một trấn nhỏ, bốn phía đều là nhà sàn, xen kẽ nhau, rất là đẹp đẽ Diệp Quan có chút hiếu kỳ: - Cô nương, nơi đây là địa phương nào?

Nữ tử cười nói: - Ta tên là Phạm Thiện, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Thiện, nơi này là biên hoang…

Nói xong, nàng liếc mắt đánh giá Diệp Quan: - Ngươi tên gì? Ngươi là tới từ bên ngoài sao?

Diệp Quan nhìn về phía nữ tử: - Ta tên là Diệp Quan, ta cũng không biết là làm sao đến nơi này Phạm Thiện trừng mắt nói: - Ngươi không biết ngươi là làm sao tới?

Diệp Quan khẽ gật đầu ký ức cuối cùng hắn còn giữ lại là lúc hắn thi triển một kiếm cuối cùng chống lại Ác Đạo Ác Đạo!

Phạm Chiêu Đế!

Diệp Quan hít vào một hơi thật sâu Chân tỷ sao rồi?

Quan Huyền vũ trụ sao rồi?

Chính mình làm sao lại xuất hiện ở nơi đây?

Trong đầu hắn có rất nhiều rất nhiều nghi hoặc đáng tiếc, Tháp Gia cùng với Tiểu Hồn đều đã rơi vào trạng thái ngủ say lúc này, bụng Diệp Quan đột nhiên vang lên tiếng ùng ục Diệp Quan lập tức có chút xấu hổ đói bụng!

Tu vi của hắn hiện tại đã bị lực lượng của Phạm Chiêu Đế còn sót lại trong cơ thể hắn phong ấn, không khác gì phàm nhân Phạm Thiện nhìn thoáng qua bụng Diệp Quan, cười hì hì một tiếng: - Đói bụng đúng không?

Nói xong, nàng móc ra một quả bắp từ trong ngực đưa cho Diệp Quan Diệp Quan muốn cầm theo bản năng, nhưng lúc này mới phát hiện ra hai tay rỗng tuếch Phạm Thiện cũng phát hiện ra điểm này, nàng có chút xấu hổ nói: - Ngượng ngùng!

Nói xong, nàng đưa bắp tới bên miệng Diệp Quan: - Để ta giúp ngươi ăn Diệp Quan cảm kích nhìn thoáng qua Phạm Thiện, sau đó gặm Phạm Thiện cười nói: - Diệp Quan, cứ từ từ ăn, ta vẫn còn nữa Diệp Quan cười cười, không nói gì, tiếp tục gặm, hắn thật sự rất đói bụng một lúc sau, hắn gặm sạch một quả bắp, Phạm Thiện nhanh chóng đi đến chum nước lớn gần đó, cầm một cái bầu gỗ múc ra một bầu nước, sau đó lại đi đến bên cạnh Diệp Quan, đặt bầu nước ở bên miệng Diệp Quan: - Uống chậm một chút, tránh nghẹn Diệp Quan một lần nữa cảm kích nhìn thoáng qua Phạm Thiện, sau đó bắt đầu uống từng ngụm từng ngụm. Sau khi uống xong nước, Phạm Thiện đặt bầu nước sang một bên, sau đó dời một chiếc đẩu ngồi ở trước mặt Diệp Quan, nàng nhìn Diệp Quan, cười nói: - Ngươi khẳng định là tới từ bên ngoài, đúng không?

Diệp Quan khẽ gật đầu: - Ừm Phạm Thiện lập tức hứng thú: - Bên ngoài thú vị không?

Diệp Quan có chút hiếu kỳ: - Nơi này là địa phương nào?

Phạm Thiện nói: - Biên hoang!

Diệp Quan hơi nghi hoặc một chút: - Biên hoang là địa phương nào?

Phạm Thiện trừng mắt nói: - Biên hoang chính là biên hoang Diệp Quan: "…"

Phạm Thiện cười nói: - Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi giúp ông nội nấu ăn, sau khi nấu xong sẽ gọi ngươi nói xong, nàng đứng dậy đi về hướng nhà sàn bên cạnh Diệp Quan dựa vào vách tường sau lưng, chậm rãi nhắm hai mắt lại, tu vi của hắn cũng không có tan biến, chẳng qua là bị phong ấn cỗ lực lượng phong ấn hắn kia, hắn rất quen thuộc, chính là lực lượng của Phạm Chiêu Đế, ở ngay giữa trán hắn Diệp Quan hít vào một hơi thật sâu, nói khẽ: - Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía đường chân trời bị nhuộm đỏ bởi ráng chiều kia, có chút mờ mịt trận chiến trước đó kia mới thực sự khiến cho hắn hiểu rõ sâu sắc, trên đời này có đôi khi, không phải cứ cố gắng là có thể đạt được đôi khi, dù cố gắng hết sức cũng không thể làm được gì đây chính là hiện thực lần này đối với hắn mà nói, chính là triệt triệt để để thất bại chưa bao giờ thất bại như vậy!

Thần sắc của Diệp Quan ảm đạm, nhưng không bao lâu, ánh mắt của hắn đột nhiên trở nên kiên định thất bại triệt để một lần, chính mình cứ như vậy nhận thua sao?

Không!

Diệp Quan hít vào một hơi thật sâu, chính mình quyết không thể cứ như vậy nhận thua, ông nội và cha già đã từng trải qua qua bao nhiêu lần tuyệt vọng cùng với thất bại?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.