Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 3170: Càng Ngày Càng Không Biết Xấu Hổ




CHƯƠNG 3170

CÀNG NGÀY CÀNG KHÔNG BIẾT XẤU HỔ mọi người nghe thế đều là kinh hồn táng đảm, vị Thần điện hạ này nói chuyện làm sao không có chút cố kỵ nào như vậy? Mặc dù biết hai người huynh đệ các ngươi đang tranh đoạt hoàng vị, ngươi chết ta sống, nhưng ngươi cũng không thể trắng trợn nói ra như thế Thiên Hình thấp giọng thở dài: - Thần đệ, người ngoài không tin ta, làm sao ngay cả ngươi cũng không tin ta? Đại ca sẽ là loại người này sao?

Thiên Thần cười nói: - Ta cũng cảm thấy đại ca không phải loại người như vậy, thế nhưng, vị cường giả Thái Cổ yêu tộc tới giết ta kia liền nói là ngươi làm, người ta nói có bài bản hẳn hoi… đại ca, ta không thể không tin tưởng!!

Thiên Hình nói: - Vị cường giả Thái Cổ yêu tộc kia đâu??

Thiên Thần nói: - Đã chạy trốn Thiên Hình mỉm cười nói: - Như vậy cũng không có cách nào đối chứng Thiên Thần khẽ gật đầu: - Xác thực không thể đối chứng, đại ca chỉ có thể nghĩ biện pháp khác để chứng minh chính mình là vô tội nụ cười trên mặt Thiên Hình dần dần tan biến, thấp giọng nói: - Lão Cửu, ngươi đây liền có chút không biết xấu hổ, vu oan người khác, còn cần để người khác chứng minh chính mình là vô tội, ngươi không cảm thấy chuyện này hết sức vô sỉ sao? Đây cũng không giống như là phong cách của ngươi!

Thiên Thần cũng thấp giọng nói: - Ta không làm ngươi, ngươi liền sẽ làm ta, ta có thể làm thế nào?

Thiên Hình mỉm cười: - Ngươi chữa thương trước đi nói xong, y xuất ra một cái hộp đưa cho Thiên Thần: - Đây là Vạn Tiên Đan phụ hoàng cho ta lúc trước, hiệu quả rất không tệ, có trợ giúp đối với ngươi Thiên Thần chấn kinh, nói: - Lại có thể là linh đan cấp bậc tạo hóa… đại ca, không được không được…

Lời tuy nói như thế, nhưng y cũng đã tiếp nhận cái hộp kia mọi người: "…"

Thiên Hình vỗ vỗ bả vai Thiên Thần, lại nói: - Cửu đệ, ngươi thật sự là càng ngày càng không biết xấu hổ Thiên Thần cười nói: - Đại ca, ngươi còn có việc sao?? Nếu như không có việc gì, tiểu đệ ta cần phải chữa thương Thiên Hình mỉm cười nói: - Ngươi chữa thương trước đi, có gì cần, tùy thời nói với đại ca nói xong, y mang theo mọi người quay người rời đi Thiên Hình sau khi rời đi, Thiên Thần sau khi yên lặng một lát, quay người rời đi, sau khi trở lại phòng, A Ông xuất hiện ở bên cạnh y, A Ông trầm giọng nói: - Điện hạ, vừa nhận được tin tức, những ngự sử vốn định tố cáo ngươi kia đột nhiên ngừng lại Thiên Thần khẽ gật đầu: - Đã biết A Ông hơi hơi thi lễ, sau đó lui xuống Thiên Thần nói khẽ: - Diệp huynh, ngươi không phải người bình thường!

Diệp Quan đi tới gian phòng của Phạm Thiện, Phạm Thiện vào giờ phút này còn đang tu luyện, ở quanh thân nàng, có sóng linh khí mạnh mẽ Diệp Quan quan sát chốc lát, sau khi nhìn thấy hết thảy như thường, hắn lui ra ngoài, vừa lui ra ngoài, một nữ tử xuất hiện ở trước mặt hắn, chính là chủ nhân Huyền Vân Cư này Diệp Quan còn chưa biết tên của nàng, thế là hỏi: - Cô nương xưng hô như thế nào??

Nữ tử nhìn chằm chằm hắn: - Ngươi quấn vào tranh chấp đế vị Diệp Quan khẽ gật đầu: - Đó là việc ngoài ý muốn nữ tử nhìn hắn, không nói lời nào Diệp Quan cũng lười nói chuyện thêm với nàng, trở về gian phòng của mình, sau khi trở lại phòng, hắn ngồi xếp bằng xuống, chậm rãi nhắm hai mắt lại hắn nhất định phải mang theo Phạm Thiện rời đi nơi này ở lại nơi này, không chỉ có phải đối mặt với tranh chấp đế vị, còn phải đối mặt với đấu tranh ở giữa Thiên Mộ Vương Triều cùng với Thái Cổ yêu tộc, hơn nữa, những xung đột này rất có thể sẽ leo thang thực lực của hắn hiện tại không cho phép hắn đánh cục cao cấp!

Hắn nhất định phải điệu thấp một chút!

Diệp Quan thu hồi suy nghĩ, hắn lấy Tháp nhỏ cùng với Thanh Huyền kiếmra, hắn nhẹ nhàng vuốt ve một thoáng Thanh Huyền kiếm, kiếm khẽ run lên, sau đó nói khẽ: - Tiểu chủ Diệp Quan nói: - Tiểu Hồn…

Tiểu Hồn nói: - Tiểu chủ, ta hết sức suy yếu, muốn ngủ…

Diệp Quan khẽ gật đầu: - Được rất nhanh, Tiểu Hồn rơi vào trạng thái ngủ say nàng là người bị thương nặng nhất kia!

Diệp Quan nhìn về phía Tháp nhỏ: - Tháp Gia…

Sau khi yên lặng một lát, Tháp Gia đột nhiên nói khẽ: - Điêu mao… Tháp Gia ta chưa bao giờ chịu uỷ khuất lớn như vậy…

Nghe được Tháp Gia, Diệp Quan nói khẽ: - Lỗi của ta…

Tháp nhỏ thấp giọng thở dài: - Không phải lỗi của ngươi Diệp Quan nói: - Tháp Gia, Chân tỷ nàng…

Nói xong, hai tay của hắn đột nhiên nắm chặt lại, từng sợi dây thần kinh đều trở nên khẩn trương, không thể thở nổi Tháp nhỏ sau khi yên lặng chốc lát, nói: - Chân Thần… ta cũng không biết Diệp Quan run giọng nói: - Làm sao lại như vậy?

Tháp nhỏ trầm giọng nói: - Ngươi chớ khẩn trương, thực lực của Chân Thần so với chúng ta tưởng tượng mạnh hơn rất nhiều rất nhiều, nàng sẽ không vẫn lạc đơn giản như vậy


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.