Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 979: Phá Rồi Lại Lập




CHƯƠNG 979

PHÁ RỒI LẠI LẬP Diệp Quan đang muốn nói chuyện, lúc này, thư ký Tiểu Tuyết đột nhiên bước nhanh tới, nàng đi đến trước mặt Tô Tử: - Tiểu thư, điện thoại của lão gia Nói xong, nàng đưa điện thoại trong tay cho Tô Tử Tô Tử cầm điện thoại di động lên, trong điện thoại truyền đến thanh âm của Tô Mục Sau một lúc lâu, Tô Tử cúp điện thoại, sau đó nhìn về phía Diệp Quan: - Hai ngày nữa sẽ đi Yến Kinh, trong tập đoàn có rất nhiều chuyện phải xử lý, cho nên, ta phải trở về, ngươi trở về với ta chứ?

Diệp Quan cười nói: - Ta liền không đi Tô gia các ngươi Hắn cảm thấy khó xử khi đến nhà người khác Tô Tử lại nói: - Như vậy trở lại chung cư Tử Quận?

Diệp Quan lắc đầu, hắn nhìn về phía Tiểu Tuyết: - Tiểu Tuyết cô nương trước đó nói tìm một căn hộ cho ta, để cho nàng xử lý giúp ta đi!

Tô Tử do dự một chút, sau đó gật đầu: - Cũng tốt!

Nói xong, nàng liền quay người rời đi Mà lúc này, Diệp Quan đột nhiên nói: - Chờ một chút!

Tô Tử nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan cầm dao cạo râu, cười nói: - Cám ơn lễ vật của ngươi!

Tô Tử ra vẻ không vui: - Xa lạ!

Diệp Quan cười nói: - Lần sau không nói Tô Tử nở nụ cười xinh đẹp Sau khi Tô Tử rời đi, Diệp Quan đi theo Tiểu Tuyết rời đi Tại chung cư Tử Quận, trong căn hộ Mộc Uyển Du sau khi trở về, liền một mực ngồi ở trên ghế sa lon đại sảnh Diệp Quan sau khi rời đi, tiệc tối hôm nay nàng cũng không có tham gia, từ xế chiều một mực chờ đến hiện tại, Diệp Quan vẫn không có trở về Đến đêm, Diệp Quan vẫn không có trở về Cuối cùng, trên mặt Mộc Uyển Du, hai hàng nước mắt chậm rãi rơi xuống, nàng nhìn chiếc nhẫn trong tay, như mất hồn Nàng biết, có vài người, bỏ qua chính là bỏ lỡ Ở dưới sự giúp đỡ của Tiểu Tuyết, Diệp Quan định cư tại một khách sạn Trong phòng, Diệp Quan ngồi xếp bằng bên giường, hai tay đặt trên đầu gối, vận chuyển Vũ Trụ Quan Huyền Pháp Hấp thu linh khí!

Nơi này rất ít linh khí, nếu như không có Vũ Trụ Quan Huyền Pháp, hắn e là một chút linh khí cũng đều không thu được Mà hắn phát hiện ra, lực lượng nguyên bản là không thể dùng, thế nhưng, hấp thu linh khí mới lại là có thể dùng!

Nói thực ra, chuyện này có chút không bình thường Hắn hiện tại cảm thấy, đây có thể là sự tình cha già làm Chẳng lẽ cha già là muốn cho chính mình phá rồi lại lập?

Phá rồi lại lập!

Nghĩ đến đây, Diệp Quan quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, ở chỗ chân trời ngoài cửa sổ, nơi đó treo một vầng trăng sáng Phàm!

Diệp Quan chậm rãi nhắm hai mắt lại, trước kia, phương thức tu luyện của hắn là tĩnh toạ, chiến đấu, ngoài ra, không còn phương thức tu luyện nào khác Mà bây giờ, hắn cảm thấy sinh sống kỳ thật cũng là một loại phương thức tu luyện Mình trước kia, tiết tấu quá nhanh Mà bây giờ, sau khi thả chậm lại, hắn phát hiện ra, lòng của mình càng thêm bình tĩnh Hiện tại Hắn thích ăn sáng Hắn ưa thích dạo phố!

Hắn ưa thích…tiền!

Hệ Ngân Hà, rất tốt!

Trên mặt Diệp Quan nổi lên một vệt nụ cười, lúc này, từng đạo kiếm ý tràn ra ngoài từ trong cơ thể hắn, sau đó xuyên qua cửa sổ, lướt tới trên trời cao Nhưng rất nhanh, một cỗ lực lượng thần bí trực tiếp trấn áp kiếm ý của hắn!

Tu vi kiếm đạo của Diệp Quan bị phong ấn một lần nữa!

Diệp Quan cũng không tức giận, hắn ngẩng đầu nhìn về phía nơi tận cùng bầu trời, cười nói: - Điêu mao, ta xem ngươi có thể phong ấn ta đến khi nào!

Oanh!

Đột nhiên, một cỗ lực lượng trực tiếp đặt ở trên người Diệp Quan, Diệp Quan nằm rạp trên mặt đất trong nháy mắt, cũng không nhúc nhích - Mẹ nó!

Diệp Quan nói câu cuối cùng sau khi hôn mê Tại Tô phủ Trong đại sảnh, Tô Tử cùng với Tô Mục ngồi đối diện nhau Tô Mục nhìn Tô Tử, trầm trọng nói: - Lý Minh Bác đã chết!

Tô Tử gật đầu, ngữ khí bình tĩnh: - Ta biết!

Tô Mục hỏi: - Hắn giết?

Tô Tử gật đầu một lần nữa Tô Mục yên lặng không nói Tô Tử nhìn về phía Tô Mục: - Ông nội là đang lo lắng?

Tô Mục lộ ra ánh mắt phức tạp: - Ta là lo lắng cho ngươi!

Tô Tử không hiểu Tô Mục thấp giọng thở dài: - Nha đầu, hắn không phải người bình thường Tô Tử khẽ gật đầu: - Ta biết Tô Mục nhìn về phía Tô Tử: - Hắn có thể là Cổ Võ Giả, thậm chí là Tu Tiên Giả trong truyền thuyết…

Tô Tử im lặng không nói, nhưng chậm rãi nắm chặt hai tay lại Tô Mục còn muốn nói điều gì, Tô Tử lại cười nói: - Ông nội, ta cũng không nghĩ nhiều như vậy Tô Mục sau khi yên lặng một lúc lâu, thấp giọng thở dài: - Thôi được, hắn phải không là người xấu, cũng không có ý xấu, đối đãi với ngươi cũng chân thành, loại người này, có thể kết giao với hắn, là phúc vận của Tô gia chúng ta Nói xong, ông ta nhìn thoáng qua Tô Tử, trong lòng thở dài, ông ta đã trải qua rất nhiều, suy tính sự tình nhiều hơn một chút. Ông ta tự nhiên biết, cháu gái của mình cùng với Diệp Quan không phải người cùng một thế giới, mà loại người giống như Diệp Quan, nếu như có một chút ý đồ xấu hoặc là ý xấu, vậy thì đối với hai người bình thường bọn họ mà nói, chính là tai hoạ ngập đầu


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.