Chương 275: Thiên Ma ảo cảnhChương 275: Thiên Ma ảo cảnh
Ngay lúc này, cậu bé ngây thơ đáng yêu vô tư nhảy cẫng lên cao nửa thước, sau đó
Một đồng xu rơi xuống đất
Nhưng cậu bé không hề hay biết, vẫn sung sướng chạy đến cuối thôn
Trong lòng Trần Trầm dâng lên nhè nhẹ ưu thương, cao giọng nhắc nhở một tiếng, nhưng cậu bé không nghe thấy
Một đoạn hồi ức theo hình ảnh này hiện ra trong đầu Trần Trầm
Năm đó
Hắn mới tám tuổi, cửa thôn bán hồ lô băng đường, hắn cầm một văn tiền mừng tuổi để dành muốn đi mua một cái nếm thử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ giữa đường làm rớt tiền
Khi đến cửa thôn, sờ túi quần, có thể tưởng tượng tâm tình thất vọng đau thương của hắn cỡ nào
Trên đường về nhà, Trần Trầm tìm mãi tìm mãi, cho đến khi được hệ thống thì hắn mới tìm được một đồng tiền đánh rơi trước cửa nhà
Trần Trầm buồn bã thở dài, nét mặt dần dần ưu thương:
- Ma đầu kia
Thật là lợi hại, có thể lật ra đoạn ký ức này cũng giỏi lắm
Hình ảnh vẫn kéo dài đến khi cậu bé ngây thơ đáng yêu hụt hẫng về nhà, rồi
Họa phong thay đổi, hắn ngây thơ đáng yêu lại xuất hiện, nhảy nhót, lại rớt đồng tiền
Trong đầu vang lên một âm thanh tràn ngập dụ dỗ:
- Thống khổ sao
Tuyệt vọng sao
Khẹc khẹc
Cảm giác thế nào hả
Chỉ cần ngươi mở rộng nội tâm của mình thì cảnh này sẽ không xuất hiện nữa
Nét mặt của Trần Trầm càng ưu thương hơn
Sau mười lần
Trần Trầm nhìn bóng dáng quen thuộc lại xuất hiện ở trước mặt, hắn chửi thề:
- Tổ cha nó, một vừa hai phải thôi
Một đồng tiền chứ có gì, lặp lại mười lần rồi
Ta xem đến ngủ gật
Trần Trầm xuyên đến đây, vừa sinh ra đã có tâm tình tuổi hai mươi mấy, làm gì có thơ ấu nào
Không có thơ ấu thì đào đâu ra ám ảnh tuổi thơ
Hơn nữa bởi vì hắn từ bé đã ngoan, phụ mẫu chưa từng đánh chửi hắn, người trong thôn cực kỳ thân mật với hắn
Còn về bị con nít khác ăn hiếp thì càng không thể nào
Tâm trí của người hai mươi mấy tuổi mà sẽ bị con nít ăn hiếp sao
Hắn không khi dễ người khác đã là may
Cùng với câu chửi trên, một tiếng hét vang lên trong óc Trần Trầm, thế giới trước mắt tan vỡ, bầu trời đen kịt lại xuất hiện ở trước mắt hắn
Phương xa, Lão Hắc và Viên Kình Thiên đang vẻ mặt lo lắng nhìn hắn
Trần Trầm cho cả hai một nụ cười yên tâm, tiếp theo nhắm mắt lại
Thế giới trước mắt lần thứ hai biến ảo, lần này thế giới chân thực vô cùng
Trần Trầm xuất hiện dưới chân núi lớn, trong một chốc hắn thậm chí quên chính mình đang ở độ kiếp
- Tại sao ta đến chỗ này
Đang làm gì vậy
Trần Trầm trong lòng mờ mịt, có chút không rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không đợi hắn suy nghĩ hiểu thấu, một nữ nhân phong tư thướt tha lắc mông đến trước mặt hắn, cười đa tình nói:
- Trần Trầm, ta rốt cuộc đợi đến ngươi, vào Thần Môn của ta đi, nguyên ngọn núi đều là của ngươi
Trần Trầm hỏi:
- Thần Môn là môn phái nào
- Đương nhiên là môn phái mạnh mẽ nhất thế gian
Nữ nhân vừa nói vừa búng ngón tay, nguyên tòa sơn mạch thay đổi, tỏa ánh sáng linh lực cực kỳ đậm
- Đây là một tòa
núi linh thạch
Trần Trầm cực kỳ giật mình
Nữ nhân kia che miệng cười khẽ nói:
- Không sai, là một tòa núi linh thạch, chỉ cần ngươi gật đầu là cả ngọn núi thuộc về ngươi
Trần Trầm rơi vào trầm mặc, thật lâu sau mới nói:
- Ta không thiếu linh thạch, thứ to như vậy cất vào trữ vật giới còn ngại chiếm chỗ, nếu muốn ta vào Thần Môn gì đó hãy lấy ra thành ý đi
Nữ nhân ngây người, một lát sau mới lại nặn ra nụ cười
Ngay sau đó, một nhân sâm thô cỡ cánh tay hiện ra trong tay nàng
- Cây nhân sâm này đủ cho tu vi của ngươi tăng lên một cảnh giới, vào Thần Môn của ta thì ngươi muốn bao nhiêu thiên tài địa bảo như vậy đều có, sao nào
Trần Trầm trông thấy nhân sâu kia, đáy mắt lóe tia ghét bỏ nói:
- Dưới mười vạn năm tuổi thì ta khinh thường ăn vào
Nữ nhân kia nghe vậy nét mặt giận dữ, lại lấy ra linh chi to cỡ cây dù, kiêu ngạo nói:
- Cái này thì sao
Trần Trầm vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Miễn cưỡng đủ chuẩn, thứ như vậy vừa đủ thích hợp để ta tặng cho người
Nữ nhân kia nghe xong nổi giận, lại lấy ra thiên tài địa bảo càng lợi hại hơn, năm tuổi e rằng cỡ mấy chục vạn năm
Trần Trầm thấy nữ nhân kia có tài sản không tầm thường, trong lòng mơ hồ sinh ra ý chí chiến đấu
Tùy ý dò xét một chút trữ vật giới, Trần Trầm đột nhiên thay đổi sắc mặt
Bởi vì trong trữ vật giới một mảnh trống rỗng mênh mông
Không thể nào
Trong lòng vừa sinh ra ý nghĩ này, một đoạn ký ức nổi lên trong óc của hắn
Độ kiếp
Phải rồi, hắn ở trong độ kiếp
Đây lại là ảo giác
Trần Trầm sắc mặt khôi phục bình tĩnh, nội tâm cực kỳ tức giận, động ý niệm, Thương Thiên Đại Linh Tham xuất hiện trong trữ vật giới của hắn
Trần Trầm dứt khoát lấy Thương Thiên Đại Linh Tham kia ra, trầm giọng nói:
- Cô nương, bần cùng hạn chế sức tưởng tượng của nàng, với chút xíu đồ như thế tốt nhất đừng lấy ra dụ dỗ người
- Cái đó
ngươi
.
Nữ nhân kia trông thấy Thương Thiên Đại Linh Tham thì sợ hãi lảo đảo thụt lùi hai bước, suýt tẩu hỏa nhập ma
Nhìn nữ nhân sắc mặt tái nhợt, Trần Trầm trong lòng cười nhạt
Trình độ Thiên Ma thật thấp
Làm ảo giác mà không nghĩ ra được thứ tốt gì, muốn dụ dỗ người có hết tất cả như hắn chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày
Thật lâu sau
Nữ nhân kia rốt cuộc tỉnh táo lại, nét mặt trở nên vô cùng ưu thương
- Không ngờ công tử có của cải dày như vậy, là tiểu muội tầm mắt hạn hẹp
Nhưng vào Thần Môn của ta còn có một chỗ tốt
Nói rồi nữ nhân vỗ tay, một đám mỹ nữ không mảnh vải che thân tư thế khoa trương đi đến, nét mặt hết sức dụ dỗ nhảy múa quanh Trần Trầm
Trần Trầm nhướng mày, không đợi hắn mở miệng, nữ nhân kia cũng dán lại gần, thổi nhẹ một hơi:
- Công tử, vào Thần Môn của ta thì ta và bọn họ đều là của công tử
Trần Trầm nét mặt dịu lại
Kiếp trước lúc đi xã giao, Trần Trầm từng gặp vài lần giống như trận thế này
Nếu đặt đám mỹ nữ này ở kiếp trước thì năng lực nghiệp vụ chỉ có thể tính là bình thường
Nhớ lại năm tháng tranh vanh khi xưa, ánh mắt của Trần Trầm dần kén chọn, hắn nói nhỏ bên tai nữ nhân kia:
- Lặng lẽ nói cho ngươi
cả nhóm các ngươi đều không đẹp bằng đạo lữ của ta
- A
Nữ nhân kia tái mặt, trên mặt tràn đầy bởi vì xấu hổ bực dọc mà sản sinh lửa giận
Nữ nhân gầm lên:
- Ngươi phải chết
Nàng thò tay ra định bóp cổ Trần Trầm, nhưng mà hai tay còn chưa đụng tới người hắn đã bị cản lại
Trần Trầm bản năng lùi lại hai bước, cảnh sắc trước mắt thay đổi, chỉ thấy một cái đầu ma điên cuồng va chạm Huyền Quang Tráo
Nhưng mà, Huyền Quang Tráo không nhúc nhích chút nào
Trông thấy cảnh này, Trần Trầm nở nụ cười
Nhớ lại hai màn ảo cảnh lúc trước, Trần Trầm hít một hơi thật sâu
Hắn đi tới thế giới này, mười mấy năm đầu tuy không có gì mới mẻ, sinh hoạt cũng thực nghèo khổ, nhưng gia đình hòa thuận, xem như hạnh phúc
Bước vào đường tu tiên hơn một năm, hắn có được quá nhiều thứ
Có huynh đệ cùng sống cùng chết, có đạo lữ thật lòng yêu nhau, có mấy sư phụ tạm được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài ra, hắn có vô số linh thạch, hàng tá thiên tài địa bảo, kiến thức đủ loại chí bảo thật sự và cơ duyên trên đời này, tâm tình đã đến cảnh giới không mừng vì vật gì nữa
Đầu ma ở trên bầu trời cố gắng dụ dỗ, nhưng nó không thể làm ảo cảnh hút Trần Trầm vào được nữa:
- Thiếu niên
Ngươi muốn đạt được sức mạnh to lớn không
Muốn tiến cảnh tu vi tiến triển cực nhanh không
Trần Trầm cười hờ hững, sau đó chỉ lên trời nói:
- Nếu không phải những thiên kiếp chó má kia thì ta sắp phi thăng rồi
Sức mạnh, tiến cảnh tu vi cực nhanh nào có đáng gì
- Thiếu niên
Ngươi muốn
- Ta có
- Thiếu niên
- Quá cấp thấp, không thèm