Chương 280: Thu lòng ngườiChương 280: Thu lòng người
Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Dịch: Libra
--------------------
Nhiều người cao giọng tỏ thái độ, Trần Trầm thấy vậy vừa lòng cười nói:
- Hy vọng tương lai các ngươi sẽ không thấy hối hận vì quyết định hôm nay
Nói xong, Trần Trầm lấy một chiếc linh thuyền ra khỏi trữ vật giới
Hắn bỏ ra rất nhiều tiền mua linh thuyền này, có thể chở năm mươi người, tốc độ nhanh vô cùng, mau hơn Nguyên Anh đỉnh bình thường một chút, bàn về giá trị thì cao hơn chiếc của đại sư huynh nhiều
Đám tu sĩ đều biết đích đến của chuyến đi, thấy linh thuyền liền bay lên thuyền, Trần Trầm là người cuối cùng bước lên
Khi linh thuyền bay lên bầu trời, còn chưa mở ra lồng chụp phòng hộ linh lực, tăng tốc siêu nhanh thì thanh niên lúc trước rời đi đột nhiên quay trở về, lên linh thuyền
Trần Trầm thấy vậy nhíu mày, lạnh giọng hỏi:
- Ngươi làm vậy là sao
Xem chỗ của ta là muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao
Thanh niên bỗng bùm một tiếng, một gối quỳ xuống đất, trong mắt tràn đầy xấu hổ:
- Lúc trước là tại hạ đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử
Nhưng cả đời tại hạ ghét nhất là những kẻ giả tạo, mới rồi tại hạ nghe những lời đại nhân nói, còn tưởng đâu
Trần Trầm nghe đến đây thì cười khẩy nói:
- Ngươi cho rằng ta sẽ trộm phái người xử ngươi chứ gì
Ngươi đã nghĩ như vậy mà còn dám chạy, thật sự không sợ chết sao
Thanh niên nghe vậy không nói chuyện, nhưng mặt đỏ đến tận cổ
Tu sĩ khác từng âm thầm hoài nghi giờ phút này cũng không kìm được cúi đầu
Thật lâu sau, thanh niên mới nức nở nói:
- Nếu đại nhân thật lòng chống yêu thì tại hạ nguyện ý cả đời đi theo làm tùy tùng, đi theo đại nhân, quên mình phục vụ cho đại nhân
Tí tách
Hai giọt lệ rơi xuống sàn tàu
Trông thấy cảnh này, Trần Trầm nhíu chặt chân mày
Con người của hắn trừ có tật rộng rãi ra còn thêm một khuyết điểm nhỏ xíu là dễ mềm lòng
Thanh niên này đột nhiên khóc lên, phỏng chừng cũng là người có quá khứ riêng
Còn về nhân phẩm của thanh niên thì Trần Trầm tin tưởng, chứ không thì hắn đã ném gã ra linh thuyền, không rảnh nghe lảm nhảm
- Được rồi, đứng lên đi, nam nhân lớn xác mà khóc sướt mướt coi sao được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này bỏ qua, nhưng ngươi ghi nhớ, không được lặp lại
Thanh niên kia nghe vậy đứng lên, ngẩng đầu lên, nét mặt đã trở nên kiên nghị vô cùng
Trần Trầm hỏi:
- Ngươi tên là gì
- Tiêu Vân
Một lát sau
Trần Trầm đại khái biết chi tiết của Tiêu Vân
Người này là con cái của đại tướng của hoàng triều nào đó, phụ thân Nguyên Thần cảnh của gã chết trận trong đại chiến hai tộc
Hơn ba tháng trước, hai ca ca Nguyên Anh hậu kỳ của gã cũng chết trận, Tiêu Vân chỉ còn lại một muội muội nhỏ tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng phụ thân và ca ca để lại nhiều tài nguyên tu luyện cho Tiêu Vân
Kết quả là dính phải thúc thúc tâm ngoan thủ lạt, sau đó là câu chuyện luân lý gia đình bi thảm
Tiêu Vân chạy thoát, mang theo muội muội đi tới Đông Cương, dọc đường gặp yêu tộc, muội muội nbị thương nặng, bất đắc dĩ đến Ngọc Đỉnh Đan Tông xin thuốc
Nghe xong những chuyện lộn xộn này, Trần Trầm buông tiếng thở dài
Đây là hiện thực
Vô luận nhân tộc đến tình cảnh gì thì vẫn không bỏ được thói tàn sát lẫn nhau
Qua vài canh giờ
Linh thuyền đậu lại thành trì nào đó gần Vô Tận Hải trong Đông Cương
Đám tu sĩ trên linh thuyền phần lớn đều là lần đầu tiên trông thấy Vô Tận Hải, cho nên vừa xuống linh thuyền đã không kìm được tò mò nhìn về phương xa
- Đại nhân, người đến rồi, ta chờ đợi ở đây đã lâu
Trần Trầm vừa xuống linh thuyền thì Nam Bình Hải giây sau đã xuất hiện ở trước mặt hắn, thái độ trước sau như một khiêm tốn
Tuy rằng Nam Bình Hải là tu sĩ Nguyên Thần trung kỳ, nhưng đối diện người trẻ tuổi ở trước mặt thì gã không có chút vẻ vênh váo của tu sĩ Nguyên Thần Kỳ
Bởi vì Nam Bình Hải biết năng lực của người trẻ tuổi này mạnh mẽ cỡ nào
Tùy ý đưa một vài tín vật, thuyền lớn mang theo tín vật rời bến thật sự không đụng phải một con hải yêu nào nữa
Năng lực triệu hoán hải yêu của thế lực thần bí so với hắn quả thực là khác nhau một trời một vực
Trần Trầm thuận miệng khen ngợi một câu:
- Đoạn thời gian trước, ngươi làm không tệ
Nam Bình Hải nhanh chóng khách khí nói:
- Có năng lực của đại nhân ở, tùy ý sắp xếp một người đều có thể làm được như vậy, thuộc hạ không dám kể công
Nói xong, Nam Bình Hải liếc qua hơn ba mươi cường giả Nguyên Anh đứng sau lưng Trần Trầm, nhẹ giọng hỏi:
- Đại nhân, người mang theo nhiều người đến đây là vì
.
Nói thật, Nam Bình Hải hơi lo
Lo lắng Trần Trầm mang theo mấy cái người quen lại đây thay thế vị trí của gã
Lời gã vừa nói mang chút ý khiêm tốn nhưng không khác với sự thật bao nhiêu
Có năng lực kia của Trần Trầm ở, chỉ cần không tìm đồ ngốc lại đây thì cơ bản có thể quản lý tốt thương minh
Nếu Trần Trầm thật sự muốn tìm người quen thay thế gã thì gã cũng chỉ có thể nhận mệnh, thậm chí phải hết sức phụ tá người mới tới
Trần Trầm nhìn thấu tâm tư của Nam Bình Hải, cười nói:
- Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không nên dùng, ngươi đừng suy nghĩ nhiều
Ta đến đây phần lớn là vì báo thù, cho kẻ đụng vào người của Ngọc Đỉnh Đan Tông ta biết có vài người không phải có thể tùy ý chọc vào
Nam Bình Hải nghe xong lại khen mấy câu, nhưng trong lòng không mấy tin tưởng
Mấy chục Nguyên Anh, xem trận thế thì lớn nhưng sức chiến đấu có hạn
Thậm chí yếu hơn thương minh nhiều
Phải biết rằng, hiện giờ trong thương minh có bảy vị chủ thuyền lớn, tất cả đều là tu sĩ Nguyên Thần cảnh giống như Nam Bình Hải
Không đợi Nam Bình Hải suy nghĩ tiếp, Trần Trầm đã bắt đầu hỏi chuyện đan dược
- Hôm nay có nhiều đan dược của Ngọc Đỉnh Đan Tông chảy vào chợ không
Nam Bình Hải trả lời theo sự thật:
- Không có, nhưng căn cứ quan sát và kinh nghiệm của tại hạ thì có lẽ nhiều hơn trước kia một chút, đương nhiên, thuộc hạ không dám xác định
Trần Trầm gật đầu
Người giết tu sĩ Ngọc Đỉnh Đan Tông không ngốc, không thể nào một hơi bê một nghìn viên đan dược vào chợ bán
Vậy thì hắn chỉ cần mò theo dây leo là sẽ nhanh chóng tìm đến gốc rễ
Nếu hắn là những người đó, tám chín phần mười sẽ giữ lại đa số mớ đan dược này cho bản thân dùng, phần còn lại thì từ từ tiêu tang vật, như vậy mới thần không biết quỷ không hay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ đến đây, Trần Trầm trực tiếp ra lệnh:
- Nam Bình Hải, ngươi đi thu mua tất cả đan dược lưu thông trên chợ gần đây, phải có nguồn gốc rõ ràng
- Thuộc hạ tuân mệnh
Nam Bình Hải không chần chừ, càng không nhắc đến chuyện linh thạch, lên tiếng rồi xoay người rời đi