Chương 98: Phế HắnChương 98: Phế Hắn
- Ha… A
Trần Trầm ngáp một cái, trong cơn mê ngủ tỉnh dậy, nhìn thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, có hơi im lặng
- Các ngươi nhìn ta làm gì
Hôm nay đánh xong chưa
Thấy vậy, đám Thánh tử, Thánh nữ á khẩu, người ta đang đe dọa ngươi kia kìa, ngươi có thể để tâm một chút không hả
- Trần sư huynh… Tề Bất Phàm đe dọa ngươi
– U Lan Tâm bên cạnh đen mặt, uổng công nàng hoảng sợ một hồi, cái sư huynh này vậy mà lại ngủ gật
- Đe dọa gì ta
Trần Trầm nhìn về phía lôi đài, trông thấy Tề Bất Phàm mặt đen như đáy nồi, trong mắt lộ vẻ hiếu kỳ
Thấy vậy, Tề Bất Phàm tức giận thiếu chút thổ huyết
Hắn nhân dịp đánh bại Lâm Tiến, nói ra lời kia vốn là uy thế mười phần
Giờ thì hay rồi, một quyền đánh vào bông
Hắn mà đi lặp lại lần nữa, chẳng khác nào tự nhận mình là tên ngu ngốc
Nghĩ đến đây, Tề Bất Phàm hung hăng trừng mắt nhìn Trần Trầm, không nói một lời, đi xuống lôi đài
Bất quá trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, ngày mai không những phế tứ chi Trần Trầm, ngay cả ngũ chi cũng phế
…
Trên đường trở về, U Lan Tâm ngại ngùng nói:
- Trần sư huynh, đều tại ta nhỏ yếu nên mới kéo cừu hận cho ngươi, Tề Bất Phàm kia dọa ngày mai sẽ ra tay với ngươi
Hay là đến lúc đó ngươi trực tiếp nhận thua đi, đợi đến chiều lại đánh trở về
- Ngươi xem thường sư huynh ngươi vậy à
– Trần Trầm cười nói
- Tề Bất Phàm đánh bại Lâm Tiến, hơn nữa còn phế đi tứ chi của hắn
Nếu không có tuyệt đỉnh thiên tài địa bảo, chỉ sợ Thanh Long Môn sẽ bị đá khỏi ba mươi sáu tông
– U Lan Tâm lộ vẻ sợ hãi
Ngay cả thiên kiêu đứng thứ hai cũng bị phế tứ chi, cái này quá hung tàn rồi
Đương nhiên, trải qua hai ngày bài danh chiến, bảng xếp hạng thiên kiêu đã phát sinh biến hóa, Tề Bất Phàm thay thế Lâm Tiến, vọt lên đứng thứ hai
- Đánh bại Lâm Tiến, lợi hại vậy sao
Thoáng cái, sắc mặt Trần Trầm trở nên nghiêm trọng
Lúc nãy, quả thật hắn đang ngủ, tối qua gài bẫy đám Thánh tử, Thánh nữ, rồi còn trích máu, hắn cũng có hơi mệt mỏi
- Còn không phải
– Thấy Trần Trầm rốt cuộc cũng nghiêm túc, U Lan Tâm nhịn không được cảm thấy phấn chấn
Cuối cùng vị sư huynh này cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề rồi
- Ừ
Trần Trầm qua loa đáp
Hắn quan tâm không phải Tề Bất Phàm, mà là thực lực nghiền áp Tề Bất Phàm, hiện tại vẫn đang ngồi ở vị trí đệ nhất, Viên Kình Thiên
Tên này rốt cuộc đang làm gì
Tề Bất Phàm thắng Lâm Tiến, mà tên kia có thực lực nghiền áp Tề Bất Phàm… So với Trọng Diệp hẳn không kém là bao đi
Một kẻ có thực lực như thế lại chấp nhận làm linh vật
Hơn nữa không có tiếng tăm gì
Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, khẳng định có nội tình
Rốt cuộc là vấn đề ở đâu
Thấy Trần Trầm thờ ơ, U Lan Tâm cảm thấy rất bất đắc dĩ, có cảm giác hoàng đế không gấp, thái giám gấp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng lúc này, xa xa, trước cửa một gian cửa hàng đặc thù bỗng vang lên một tiếng thét to
- Bắt đầu phiên giao dịch, ngày mai, thiên kiêu thứ hai bảng xếp hạng Tề Bất Phàm giao đấu cùng thiên kiêu thứ bảy Trần Trầm, đặt Tề Bất Phàm thắng, một thắng hai, đặt Trần Trầm thắng, một thắng năm
Nghe tiếng hét, hai mắt U Lan Tâm sáng ngời, lẩm bẩm:
- Trần sư huynh, ta đi đặt một vạn Tề Bất Phàm thắng, ngày mai chẳng phải có thể lời được hai vạn sao
- Lời cái rắm, ngày mai ngươi chắc chắn thua một vạn linh thạch
– Trần Trầm tức giận nói
Bất quá, một lát sau, trên mặt hắn lại lộ ra tươi cươi xấu xa
- Bất quá, ngươi có thể đi đặt 100 linh thạch, ngày mai nói không chừng ta trực tiếp nhận thua thì sao
- Trần sư huynh, cuối cùng ngươi cũng thông suốt rồi, thật ra nhận thua cũng không sao cả, ngươi xem, ngay cả Diệp Vô Sinh cũng học được nhận thua đấy thôi
Thấy Trần Trầm hiểu ra, U Lan Tâm cao hứng bừng bừng, lập tức đi đặt cược
Bất quá cô không đặt 100 linh thạch, mà đặt hẳn 200
Có linh thạch không kiếm, đó mới là đồ ngốc
…
Nhưng đám con bạc cũng không ngốc, thấy Thánh nữ U Thủy Môn vốn quen thuộc với Trần Trầm đi đặt cược Tề Bất Phàm thắng, bọn họ lập tức ngửi ra cái gì đó
Chậc, là hương vị của nội tình
Vì vậy, cả đám chen chúc nhau, toàn bộ đặt Tề Bất Phàm thắng
Không bao lâu sau, tỉ lệ đặt cược của Tề Bất Phàm là một thắng một, còn Trần Trầm là một thắng mười
Thời điểm Trần Trầm về đến Di Nhiên Cư, tỉ lệ đặt cược tại nội đô của hắn đã là một thắng mười lăm
- Aiz, khuyến khích người bỏ cờ bạc, công đức vô lượng
Nhìn tỉ lệ đặt cược của tất cả phường bạc lớn trong Quốc đô, vẻ mặt Trần Trầm tràn đầy thánh quang
Kế đó, hắn gọi Trương Kỵ qua
- Trương Kỵ, ngươi biết chiếu bạc lớn nhất nội thành ở đâu không
- Đại ca, ta biết, ta vừa đem toàn bộ linh thạch trên người đặt cho ngươi, trọn vẹn 30 khối linh thạch
Trương Kỵ lộ vẻ kinh thán, nhưng trong mắt không có hối tiếc, trái lại là tràn đầy hưng phấn
Đó là loại phấn khởi vì sắp kiếm được mấy trăm khối linh thạch
Đối với vị đại ca này, hắn chưa từng có hoài nghi
Về phần bảng xếp hạng thiên kiêu gì gì đó, tất cả chỉ là đánh rắm, rồi còn tỉ lệ đặt cược, hừ, toàn là chuyện tào lao
Trong lòng Trần Trầm cũng có hơi cảm động, từ đầu đến cuối, hiểu mình chỉ có tiểu đệ cùng đi tu tiên này thôi
Chỉ có điều 30 khối linh thạch… Cái tiểu đệ này quả thực có hơi nghèo
Mặc dù so với đồng môn sư huynh đệ, Trương Kỵ coi như là giàu có, nhưng với tư cách tiểu đệ một thổ hào… Có hơi không xứng…
Nghĩ đến đây, người làm đại ca như hắn nhịn không được hổ thẹn
- Trương Kỵ, linh thạch trong túi trữ vật này, ngươi cầm đi, mang toàn bộ đi đặt cho ta, có lời, hai ta chia đôi
Trương Kỵ tiếp nhận túi trữ vật, kiểm tra một chút số lượng linh thạch bên trong, cơ mặt nhịn không được co giật
Một vạn khối linh thạch…
Bồi mười lăm lần… Đó chẳng phải muốn toàn bộ dân cờ bạc Quốc đô táng gia bại sản sao
Còn có, đại ca vậy mà nói muốn phân mình một nửa, đó chẳng phải 7 vạn 5 nghìn khối linh thạch á
Hít
Hai mắt Trương Kỵ tối sầm, thiếu chút ngất đi, vội lắc đầu nói:
- Đại ca, ngươi không cần cho ta nhiều linh thạch
Với thiên phú của ta, coi như thời thời khắc khắc chăm chỉ tu luyện, một ngày một khối linh thạch là đủ rồi
Nhiều linh thạch như vậy để ở chỗ ta, là họa không phải phúc
Nghe vậy, Trần Trầm có chút im lặng
Bất quá, hắn không thể không thừa nhận Trương Kỵ nói có vài phần đạo lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thất phu vô tội, hoài bích có tội
Trương Kỵ tuy cũng ăn một ít thiên tài địa bảo, nhưng tư chất tu luyện có hạn, hiện tại chỉ mới là Luyện khí tầng 3
Mang theo mấy vạn linh thạch bên người, đó là họa sát thân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đại ca, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta đến chiếu bạc đã
Nói xong, Trương Kỵ cất kỹ túi trữ vật, rời khỏi Di Nhiên Cư
Nhìn theo bóng lưng của hắn, Trần Trầm cười lắc đầu
Đừng thấy tiểu tử này ngày thường ngốc ngốc, nhưng đến thời điểm quan trọng vẫn rất thông minh
Từ khi vào Quốc đô, không hề gây bất kỳ rắc rối nào
…
Sòng bạc Cát Tường
Nơi này là chiếu bạc lớn nhất Quốc đô, năng lực kiếm tiền tuyệt đối không thua đệ nhất kỹ viện Túy Hồng lâu
Mấy ngày nay, bài danh chiến mở ra, mỗi ngày cá cược có mấy vạn linh thạch
Lão bản đứng sau lưng sòng bài kiếm được bộn, nằm mơ cũng cười tỉnh
Hôm nay tuy đã đến đêm, nhưng bên trong sòng bài vẫn như cũ chật kín người
Đặt cược, chơi xúc xắc, cái gì cần đều có
- Lão bản, bài danh chiến ngày mai, ta đặt một vạn linh thạch Thiên Vân Tông Thánh tử Trần Trầm thắng
Lúc này, Trương Kỵ cũng một thân hoa phục, tay áo bồng bềnh, hoàn toàn không có bộ dạng tiểu đệ, mà trái lại, y hệt như quý công tử
- Một vạn linh thạch
Nhân viên sòng bạc cả kinh, cái này cũng không phải con số nhỏ
Toàn bộ Quốc đô cầm ra được bấy nhiêu chỉ có rải rác mấy người
Lại nói, bỗng nhiên có người đặt cược con số như vậy, thông thường đại biểu cho sau lưng có cổ quái
Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa có một đoàn người đi đến
- Ta tự đặt cho mình hai vạn linh thạch
Nghe được thanh âm này, toàn bộ sòng bạc thoáng cái trở nên yên tĩnh
Tất cả mọi người vô thức nhìn về phía phát ra âm thanh
Chỉ thấy ngay cửa sòng bạc, Tề Bất Phàm đang phe phẩy quạt, ánh mắt có chút châm chọc
Đi theo sau hắn còn có vài tên Thánh tử, Thánh nữ khác của mười tám tiểu tông
- Lạc U Tông Thánh tử
- Thiên kiêu xếp hạng thứ hai tự mình đến
- Còn có thiên kiêu xếp hạng thứ năm, Huyền Băng Thánh nữ
Yên tĩnh một lát, đám con bạc bắt đầu ồn ào náo động
Thánh tử, Thánh nữ vậy mà tự thân đánh cược, tình huống này là lần đầu tiên bọn họ thấy đấy
Hơn nữa, Tề Bất Phàm vậy mà cược hai vạn linh thạch cho mình
Vốn dĩ thấy người vừa đến cược một vạn linh thạch, bọn họ cảm thấy phía sau có điều cổ quái, nhưng hiện tại xem ra, là bọn họ nghĩ nhiều
Một vạn cùng hai vạn, bên nào đáng tin hơn, dùng đầu gối cũng nghĩ được
Nhân viên sòng bạc thấy hai vạn linh thạch xuất hiện, đương nhiên cũng nhận tiền cược của Trương Kỵ, hơn nữa còn giao cho Trương Kỵ một tờ phiếu đánh cược
Nhận lấy phiếu đánh cược, Trương Kỵ không nói hai lời, lập tức xoay người rời đi
Nhìn theo bóng lưng Trương Kỵ, trong mắt Tề Bất Phàm lóe lên quang mang
Hai vạn linh thạch của hắn thế nhưng là mấy người góp lại mới đủ đấy
Đối phương là ai
Lại có thể lấy ra một vạn linh thạch
Chẳng lẽ là Trần Trầm
Thế nhưng hắn dựa vào đâu mà tự tin như thế
Chẳng lẽ vò mẻ không sợ nứt, chuẩn bị buông tay đánh một lần, một trận chiến cho tương lai à
Quả thực buồn cười
Giờ khắc này, Tề Bất Phàm cảm thấy bản thân bị vũ nhục
Ngay cả Lâm Tiến mà hắn cũng đánh bại, hôm nay đã là thiên kiêu thứ hai Đại Tấn, thậm chí hắn cảm thấy, nếu như bản thân có được đãi ngộ như Trọng Diệp, hắn còn có thể tỉ thí với Trọng Diệp một phen
Dưới tình huống như vậy, lại còn có người cảm thấy hắn sẽ thua Trần Trầm
Đáng hận
Đáng giận
Cũng thật đáng buồn
Ngu không ai bằng
Vừa nghĩ đến đây, vui mừng vì đánh bại Lâm Tiến ngày hôm nay thoáng cái mất tung, vẻ mặt Tề Bất Phàm trở nên dữ tợn, quay đầu nói với một Thánh tử bên cạnh:
- Đuổi theo hắn, nếu là người của Trần Trầm, phế hắn cho ta