Hư ảnh có con ngươi lạnh như băng, liếc nhìn Tiêu Mục
Áp lực kinh khủng như bóng với hình
Tiêu Mục như bị trọng thương, lùi về sau mấy bước mới đứng vững
“Bản tọa chính là chưởng môn Huyền Thiên Tông Bách Tu Chân Quân, nhớ kỹ danh hiệu của bản tọa, lần sau gặp lại bản tọa, Đại Hạ Triều đình sẽ hôi phi yên diệt.” Hư ảnh lạnh lùng tuyên bố
Bất quá Tiêu Mục vẫn nhìn ra được hắn đang phô trương thanh thế
Nếu như hắn thật có thể động thủ, bây giờ đã là một vùng thây ngang khắp đồng
“Ngươi cũng nhớ kỹ tên của ta, ta là hoàng đế Đại Hạ Tiêu Mục
Không ai có thể làm tổn thương Đại Hạ, kể cả Huyền Thiên Tông.” Tiêu Mục hết sức giận dữ hét lên
Ha ha ha ha
Bách Tu Chân Quân khinh thường cười lớn, hư ảnh chậm rãi tiêu tán biến mất
Hắn không nói gì, nhưng mọi chuyện đều nói rõ ràng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn đang cười nhạo phàm nhân hèn mọn vô năng, đang cười nhạo Tiêu Mục gan to bằng trời
Chân Quân là danh xưng của tu sĩ Nguyên Anh, không hổ là nhân vật lớn của chưởng môn Huyền Thiên
“Cửa vào bí cảnh chẳng phải đã đóng lại rồi sao
Sao hắn lại xuất hiện?” Tiêu Mục thở một hơi dài nhẹ nhõm, quay đầu hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lời này trực tiếp hỏi đến Dương Chấn
“Theo lý thuyết khoa học hiện tại, không ai biết hắn xuất hiện như thế nào
Nếu như hắn có thể vượt qua tinh vực định vị nơi này, có lẽ hắn có biện pháp trùng kiến trận truyền tống, một lần nữa xuyên qua kỹ thuật chồng chất không gian để xuất hiện.” Dương Chấn nghi ngờ nói, chuyện này cũng không hợp lý, nếu như hắn thật có biện pháp, sao mấy trăm năm trước không làm như vậy
Dương Chấn rất nhanh phát giác được lỗ hổng logic trong lời mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thần nhớ tới một chuyện...
Đại điển tu tiên có nói, bí cảnh phân chia cấp bậc, phàm nhân bí cảnh thuộc về một trong những bí cảnh cấp thấp nhất, có hạn chế tu vi đối với người tiến vào bí cảnh.” Dương Chấn trong đầu lóe lên linh quang nói
Người phong ấn bí cảnh chính là những đại năng thông thiên thời Viễn Cổ, thậm chí có cả Đạo Tổ cảnh giới
Vốn dĩ trong tinh vực hạo thiên, mỗi một thế giới đều có thể tự do ra vào
Thời Viễn Cổ, Tà Tu thường xuyên huyết tế, một chút là chém giết mấy triệu người
Để bảo vệ chúng sinh, Đạo Tổ đã phong ấn rất nhiều bí cảnh, hạn chế tu sĩ cấp cao tiến vào bí cảnh cấp thấp
“Ý của ngươi là..
tu sĩ Nguyên Anh thật ra luôn có năng lực đến, chỉ là bị giới diện chi lực áp chế.” Tiêu Mục bừng tỉnh hiểu ra
Chẳng trách lần trước đến Vũ Hinh Chân Nhân cũng chỉ là tu vi Kim Đan
Nói thẳng ra là, người có bản lĩnh đến thì bị giới diện chi lực mà Đạo Tổ phong ấn áp chế tu vi, căn bản không vào được
Còn tu sĩ dưới Kim Đan thì chỉ có thể xuyên qua trận truyền tống, nếu không họ không có cách nào đến
“Nếu tính theo hành trình giữa các hành tinh, thì cho dù là tu sĩ Nguyên Anh hay tu sĩ Kim Đan, cũng đều phải thông qua không gian chồng chất mới có thể đến Lăng Vân Giới
Điều khác biệt ở chỗ tu sĩ Nguyên Anh, hẳn là bọn họ có thể truyền tống một chiều.” Dương Chấn suy nghĩ một chút rồi nói
Có đạo lý
Khoảng cách giữa các ngôi sao đều được đo bằng năm ánh sáng
Khoảng cách xa như vậy, cho dù ngươi có thể bay với tốc độ ánh sáng, cũng phải mất rất nhiều năm mới đến được
Nghĩ đến đều không khoa học
“Tiên sinh có biện pháp nào, nghiên cứu triệt để giới diện chi lực không?” Tiêu Mục đầy mong chờ hỏi
“Theo như những gì ta nghiên cứu đến giờ, giới diện chi lực do Đạo Tổ tạo ra, rất có thể chính là lực hấp dẫn của ngôi sao
Không ai có thể chống lại được trọng lượng của một ngôi sao.” Trương Chấn bất ngờ đưa ra phỏng đoán
Trời ạ
Đáp án này khiến Tiêu Mục kinh ngạc
Cái gọi là ngôi sao của hắn, chính là mặt trời
Mặt trời nặng đến 2000 tỉ tỉ ức tấn, đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của loài người
Trong vũ trụ trải rộng các hệ sao, bất kỳ hành tinh nào có sự sống đều có một mặt trời ổn định
Bí pháp của Đạo Tổ thật không thể tưởng tượng được, lại có thể vận dụng lực hấp dẫn của mặt trời, hình thành giới diện chi lực để áp chế
“Vậy vấn đề là...
Có biện pháp nào giảm thấp giới hạn tu vi để tiến vào Lăng Vân Giới không?” Tiêu Mục lo lắng hỏi
Đạo Tổ phong ấn bí cảnh là để bảo vệ chúng sinh
Nếu nói theo logic, nếu có thể hạn chế tu vi người tiến vào, thì nút thắt của trận pháp chắc chắn nằm ngay ở Lăng Vân Giới
Chỉ có như vậy, Lăng Vân Giới mới có thể bảo vệ chính mình
“Bệ hạ còn nhớ cái động không đáy chứ
Thần đề nghị một lần nữa đào cái động không đáy, nói không chừng có thể tìm ra dấu vết.” Dương Chấn hứng thú nói
Phàm nhân giống như một đám ruồi không đầu, căn bản không biết tìm từ đâu
Động không đáy chắc chắn là mục tiêu tốt nhất
“Trẫm sẽ toàn lực ủng hộ Thái Học Viện.” Tiêu Mục cũng chỉ có thể tạm thời làm vậy, kiên định nói
“Chuyện này gấp vô cùng, Huyền Thiên Tông lâu thì mười năm tám năm, ngắn thì hai ba năm, sẽ mở lại cửa vào bí cảnh.” Dương Chấn lo lắng nhắc nhở
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên
Mọi người hãy làm theo điều mình cho là đúng.” Tiêu Mục bực bội nói
Huyền Thiên Tông chính là thanh kiếm treo trên đầu, có thể đoạt mạng Đại Hạ bất cứ lúc nào
Nếu như cửa vào một lần nữa mở ra, đừng nói đến tu sĩ Kim Đan, cho dù là mấy tu sĩ Trúc Cơ tới, Đại Hạ cũng sẽ có kết cục hôi phi yên diệt........
Sau khi sắp xếp mọi thứ xong, Tiêu Mục không ngừng thúc ngựa chạy về hoàng cung
Còn quá nhiều chuyện cần giải quyết, việc cấp bách là giải quyết chuyện tân nương tử
Ngoài dự đoán, Vân Nhiễm yên lặng chờ ở hậu cung, thậm chí không gây xung đột với ai
Khi Tiêu Mục vừa đến cửa, nàng đã bỏ mạng che mặt, để lộ ra gương mặt tuyệt đẹp
Gương mặt này và dáng người của nàng quả là tuyệt phối, quá mức câu hồn
Ngay cả người dày dặn kinh nghiệm như Tiêu Mục cũng không chịu nổi, hận không thể cùng nàng phát sinh chuyện gì đó
“Đạo hữu nếu xuất thủ tương trợ, Đại Hạ cũng không phải là nước vô lễ, đạo hữu có thể sống yên ổn tại Đại Hạ.” Tiêu Mục chủ động nói rõ lập trường
Khi vây công tu sĩ, nữ nhân này thật sự ra tay không chút lưu tình
“Bệ hạ không hài lòng với dung mạo của thần thiếp sao?” Vân Nhiễm nở nụ cười mị hoặc, thản nhiên cười nói
Ý gì
Nàng thật sự dự định gả vào hậu cung
Tiêu Mục không thể phản bác, chỉ có thể chuyển chủ đề
“Vân Nhiễm đạo hữu vì sao lại xuống tay tàn sát, theo ta biết, Chiêm Nhân Kiệt là huynh trưởng của ngươi.” Tiêu Mục bóng gió thăm dò hỏi
“Huynh trưởng...
Ta không có loại huynh trưởng cầm thú đó.” Vân Nhiễm khịt mũi coi thường, y như máy hát
Theo lời nàng kể, mẹ nàng là một lò đỉnh, bị cha ruột hút hết tu vi mà chết
Những kinh nghiệm đau thương đó đã tạo nên một con người nàng phản loạn, sắc bén như vậy
Tiêu Mục chợt hiểu ra được
Chứng kiến mẹ mình yêu quý tàn lụi, đối với bất kỳ đứa trẻ nào cũng là một bóng ma tuổi thơ đáng sợ
Cừu hận chính là chất dinh dưỡng của nàng, cố chấp một chút mới bình thường
“Mẹ của ta vốn là tu sĩ Bách Hoa Cốc, nhưng Huyền Thiên Tông táng tận lương tâm, không dung được đạo thống của Bách Hoa Cốc, đã diệt Bách Hoa Cốc, bắt mẹ ta đi
Cái gọi là chính đạo tông môn, làm ra chuyện vụng trộm nam đạo nữ xướng, đáng bị người khinh thường.” Vân Nhiễm oán hận kể lại chuyện xưa của mình
“Cho nên ngươi định báo thù?” Tiêu Mục lựa chọn tin tưởng chuyện xưa của nàng
Cho dù nàng có nói dối hay không, cũng không quan trọng đối với hắn
Quan trọng là nàng thực sự đã giúp tiêu diệt tu sĩ, lại còn tàn nhẫn ra tay với Chiêm Nhân Kiệt.