Chương 47: Tần Phong lĩnh mang theo mỹ nữ cùng dạo Bình định thiên hạ, chỉnh đốn tốt hậu cung
Tiêu Mục đem triều chính giao cho nội các
Thành viên nội các kỳ thực phần lớn đều là quyền quý có vốn liếng thế gia, trọng thần triều đình, lại thêm người hoàng tộc tạo thành
Để triều đình vững chắc, lần này còn cố ý triệu hồi Nhị hoàng tử Sở Vương
Mùa đông, hoàng đế đến Tần Phong Lĩnh Hoàng Thành
Nói là Hoàng Thành, kỳ thực chỉ xây năm sáu tòa cung điện, cuộc sống có chút đơn sơ
Bất quá Tiêu Mục rất hưng phấn, linh khí nơi này cơ hồ có thể thấy bằng mắt thường
Ngay cả tuyết trong viện, cũng phủ một lớp mỏng manh linh vụ, đẹp như ảo mộng
“Thần thiếp giúp bệ hạ pha trà.” Từ trong đống tuyết bước ra một đại mỹ nhân càng thêm giống ảo mộng, lúm đồng tiền như hoa cất tiếng nói
Liễu Thiền Nhi tu luyện có thành tựu, giờ đã là dẫn khí cảnh tầng ba
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Làn da tiên nữ non mịn làm người lưu luyến, đẹp đến mức không chân thực
Đặc biệt là cảnh tuyết trước mắt, cùng tuyệt thế giáo hoa tôn nhau lên thành thú
“Thiền Nhi hôm nay thật đẹp!” Tiêu Mục từ đáy lòng tán thán
Càng là muội tử non mịn, Tiêu Mục càng thích trêu chọc nàng
Một câu khen nhỏ, liền có thể khiến nàng xấu hổ
“Bệ hạ mang thần thiếp đến Tần Phong Lĩnh, thần thiếp....vô cùng vui mừng.” Liễu Thiền Nhi ẩn ý đưa tình đáp lời
Có trời mới biết nàng yêu thích bệ hạ bao nhiêu, mỗi ngày đều mong nhớ nhìn thấy thân ảnh cao lớn oai hùng của bệ hạ
Thiếu nữ xinh đẹp đã lớn như vậy, xưa nay không biết yêu thích một người sẽ hạnh phúc đến thế
Nhân lúc xung quanh vắng vẻ, Tiêu Mục ôm nàng vào lòng
“A!” Liễu Thiền Nhi kinh hô một tiếng, nhưng không dám quá lớn tiếng
Gương mặt xinh đẹp chợt đỏ bừng, đôi mắt ngượng ngùng
Giờ phút này nàng chắc chắn, bệ hạ rất yêu nàng
“Trẫm muốn bế quan, ngươi cũng tranh thủ tu luyện
Chúng ta là tu sĩ, muốn ở cùng nhau mấy trăm năm, thậm chí là mấy ngàn năm.” Tiêu Mục cười như một con sói già
“Thần thiếp....vĩnh viễn phục thị bệ hạ, mãi mãi không rời bệ hạ.....” Thiếu nữ đang yêu, nói chuyện như rót mật vào tai
Âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy
Dù vậy, nàng đã xấu hổ vùi đầu vào lòng bệ hạ
Thật đáng yêu
“So với việc ngươi phục thị trẫm, ta càng thích phục thị ngươi hơn đấy!” Tiêu Mục rất biết cách nói, nhỏ giọng nỉ non bên tai nàng
A
Thiếu nữ ngây thơ làm sao là đối thủ của bệ hạ, xấu hổ bụm mặt chạy
Cũng không biết nàng đang nghĩ gì
“Thần thiếp...đi tu luyện.” Liễu Thiền Nhi giọng run rẩy
Hắc hắc
Tiêu Mục lúc này mới dương dương tự đắc, tự rót cho mình chén trà
Lần này đến Tần Phong Lĩnh bế quan, vốn định mang theo Nhan Tố Tố
Nhưng đại lão bà chính nghĩa từ chối, nói nhất quyết muốn ở lại Hoàng Thành
Tiêu Mục hết cách, chỉ có thể mang theo hai mỹ thiếu nữ non nớt đến bế quan
Liễu Thiền Nhi cùng Ân Xu Nhi gia tộc, đều có chung lợi ích với Quế Dương Thành, nên đều được mang theo........
Khung cảnh tuyết phủ như tranh, hành lang trắng xóa dưới ánh nắng, đặc biệt xinh đẹp
Liễu Thiền Nhi lòng tràn đầy vui vẻ, đang định đi tìm bệ hạ
Trước khi bế quan còn muốn gặp một lần
Nàng thấy có người nhanh chân đi tới, bóng lưng xinh đẹp rất quyến rũ
Liễu Thiền Nhi vội vàng bước nhanh đuổi theo
“Sao lại là ngươi
Bệ hạ có từng triệu kiến ngươi?” Liễu Thiền Nhi thở phì phò hậm hực nói
Ghen tuông rồi
Ân Xu Nhi đang đi phía trước dừng bước, lo sợ nhìn Liễu Thiền Nhi
“Ta...là phụng ý chỉ của bệ hạ, đến hầu hạ người.” Ân Xu Nhi yếu ớt đáp
Điều này làm Liễu Thiền Nhi tức giận, thiếu nữ tuổi này, yêu đương là chuyện lớn nhất
Nếu là những nương nương trong cung thì không nói làm gì
Nhưng chỉ là một tội thiếp, Liễu Thiền Nhi không thèm để vào mắt
“Đồ hồ ly tinh...hại Trần Viễn An còn chưa đủ, lại đến mê hoặc bệ hạ.” Liễu Thiền Nhi tức giận đỏ mặt, hét lên
Những lời lẽ cay độc, trong nháy mắt đâm xuyên tim Xu Nhi
Nàng đích xác có tỳ vết, đêm tân hôn không trao cho bệ hạ, Ân Xu Nhi vẫn canh cánh trong lòng chuyện này
“Ta....đi trước.” Ân Xu Nhi thật không dám tranh giành tình cảm với Liễu Thiền Nhi, chỉ cúi đầu chạy
Đến khi vào cung điện, gặp bệ hạ, vành mắt nàng vẫn đỏ hoe
“Sao vậy?” Tiêu Mục ngũ giác rất nhạy, lập tức phát hiện ra điều bất thường
Ân Xu Nhi là người có linh căn ánh sáng cực kỳ hiếm thấy, cường độ chín thành
Có lẽ vì tố chất đặc biệt, nàng vô cùng nhạy cảm, cả về thân thể lẫn tình cảm
“Thần thiếp...không sao.” Ân Xu Nhi cố gắng bình tĩnh lại, không ngờ vừa gặp bệ hạ lại khóc
Nước mắt lập tức tuôn trào như trân châu, không sao ngừng được
“Lẽ nào Liễu Thiền Nhi mắng ngươi?” Tiêu Mục hơi suy tư, lập tức đoán ra nguyên nhân
Trong cái Hoàng Thành chưa hoàn thiện này, chỉ có hai mỹ thiếu nữ
Ngoài Liễu Thiền Nhi ra, những người khác tuyệt đối không dám đắc tội nàng
“Thần thiếp không dám trách quý nữ nương nương...
Nàng nói cũng không sai...thần thiếp đích thực không còn là hoàn bích.” Ân Xu Nhi vô cùng tủi thân, khóc nức nở nói
Có lẽ là gặp được người đàn ông mình thương, cảm xúc nàng sụp đổ
“Trần Viễn An là một kiêu hùng thời loạn thế, ta cùng hắn xem như huynh đệ..
Người ngoài có lẽ khó tin, kỳ thật giữa các kiêu hùng cũng là có chung chí hướng
Vợ của hắn, cũng chính là lão bà của ta.” Tiêu Mục dở khóc dở cười, bịa ra một lý do hoang đường
Nếu Trần Viễn An nghe được, chắc quan tài cũng không đè nổi
Dựa vào cái gì vợ của hắn lại thành lão bà của tên tiểu tử Tiêu Mục này
“Ngươi đã biết Lục hoàng tử
Mẹ của hắn chính là người ta giành được, vốn là mỹ thiếp của bá chủ phương Đông.” Tiêu Mục đối với người con gái đang khóc lóc, kỳ thật không có nhiều biện pháp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có thể cố gắng nói đạo lý với nàng
Không ngờ chiêu này lại có hiệu quả, Ân Xu Nhi nức nở ngừng tiếng khóc
“Sau đó thì sao?” Ân Xu Nhi tò mò hỏi
“Khụ khụ...Nói đến đáng tiếc, nàng là người số khổ
Khi sinh Lục hoàng tử nàng gặp khó sinh, lúc đó y học không phát triển, không thể giữ được tính mệnh nàng.” Tiêu Mục bỗng dưng buồn bã nói
Vốn định an ủi người khác, không ngờ lại lôi cả bản thân vào
Trong đầu Tiêu Mục chợt hiện lên giọng nói và tướng mạo của người phụ nữ kia, nhất thời có chút thương cảm
“Bệ hạ...không chê nàng cũng không phải là hoàn bích?” Ân Xu Nhi vội vàng hỏi
“Đương nhiên sẽ không...
Ta thích còn không hết ấy chứ
Ngươi cũng vậy, trẫm rất thích ngươi.” Tiêu Mục lấy lại tinh thần, khẽ vuốt mũi nàng nói
Nữ nhân thời cổ đúng là đáng yêu
Rõ ràng không phải lỗi của nàng, mà còn tự ti trách tội mình
Ân Xu Nhi còn muốn nói gì đó, nhưng Tiêu Mục đã bắt đầu táy máy tay chân
Cảnh tuyết thì thoải mái, có mỹ nhân lại càng thoải mái hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bắt đầu từ ngày mai, bế quan chính thức bắt đầu.