Đầu tháng chín, Lâm Viễn thuận lợi được Cố Khê Thảo đưa vào tiểu học
Nhờ Cố Khê Thảo đã sớm chuẩn bị, cho Lâm Viễn đi học thêm, nếu không thì chỉ riêng lớp một cũng đã quá sức
Chữ phồn thể và cách ghép vần ở Hương Giang không giống với nội địa, Lâm Viễn sau khi đi học về, liền nói với Cố Khê Thảo: "Tỷ tỷ, trường học này tốt quá, mọi người đều rất thân mật
"Vậy thì tốt, có kết giao được với bạn bè không
Cố Khê Thảo gắp cho hắn một đũa vịt quay, hỏi
Lâm Viễn gặm thịt vịt, mặt mày rạng rỡ: "Có ạ, bạn cùng bàn với ta chơi rất thân, tan học chúng ta đều đi đá bóng, chủ nhiệm lớp chúng ta, miss Hà, đối với chúng ta cũng rất tốt
Cố Khê Thảo yên tâm không ít
Thấy Lâm Viễn sau khi ăn cơm xong còn hớn hở đi làm bài tập, trong lòng nàng thầm cảm thán, quả nhiên trẻ nhỏ vẫn phải đi học mới có thể có bạn bè, trước đó Lâm Viễn còn có chút sa sút tinh thần, mấy ngày nay xem ra, rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều
Có điều, Cố Khê Thảo đã yên tâm quá sớm
Sau khi Lâm Viễn đi học được một tuần, giáo viên chủ nhiệm, miss Hà, liền đến thăm nhà
Lúc Cố Khê Thảo mở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ ở cửa, còn sửng sốt một chút, đến khi nhìn thấy người phụ nữ nắm tay Lâm Viễn thì càng ngây ngẩn cả người, "Cô là
"Chào cô Cố, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Lâm Viễn, Hà Di Tuyền
Hà Di Tuyền lúc nhìn thấy Cố Khê Thảo cũng hơi kinh ngạc, nhưng dù sao cô cũng đã đi làm nhiều năm, tình huống nào mà chưa từng thấy qua, cô nở một nụ cười thân thiết: "Cô Cố là người nhà của Lâm Viễn phải không
Cố Khê Thảo liếc nhìn Lâm Viễn, Lâm Viễn cúi đầu, ngón chân chạm đất, ánh mắt thỉnh thoảng len lén liếc Cố Khê Thảo, vẻ mặt có chút khẩn trương
"Vâng, đúng là tôi, thì ra là cô Hà, mời cô vào
Cố Khê Thảo kịp phản ứng, mình sợ là gặp phải tình huống đến thăm nhà trong truyền thuyết, sau khi khẩn trương lại không khỏi có chút buồn cười
Cô mời cô Hà vào, vội vàng rót một chén trà xanh mang tới: "Cô Hà uống trà, nhà chúng tôi không có gì tốt để tiếp đãi, cô đừng chê
"Sao có thể
Hà Di Tuyền đứng dậy nhận chén trà, "Tôi đường đột đến thăm như vậy, mới thật sự là không phải, không làm phiền cô chứ
Cố Khê Thảo vội vàng xua tay: "Không sao, không sao, tôi tan làm rồi, cô Hà, có phải là Tiểu Viễn ở trường học có chuyện gì không, cô lần này còn phải đích thân chạy tới thăm nhà
Lâm Viễn ủy khuất bĩu môi: "Con mới không gây chuyện
Hà Di Tuyền lộ ra vẻ khó xử, cầm chén trà muốn nói lại thôi, "Là như vậy, kỳ thật cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là, chỉ là
Trước khi đến, cô không ngờ gia đình Lâm Viễn lại trong tình cảnh này, một tiểu cô nương làm chủ gia đình, trong nhà lại trống rỗng
Cô Hà nhất thời trong lòng có chút không đành lòng
Nhưng cô vẫn giữ vững nguyên tắc: "Lâm Viễn ở trường học nói với bạn học là cô xem số mạng, còn xem rất chuẩn, có một bạn học nam nói cậu ấy khoác lác, cậu ấy liền đánh nhau với người ta, mặc dù tôi kịp thời kéo hai người ra, nhưng tôi nghĩ chuyện này, vẫn nên để người nhà các cô biết
"Cô giáo, con không có khoác lác
Lâm Viễn mất hứng ngẩng đầu, nắm chặt nắm đấm: "Tỷ tỷ của con xem bói rất lợi hại, rất nhiều người đều muốn mời tỷ ấy xem bói
Là cái tên Béo Con kia nói tỷ tỷ của con là 'giang hồ phiến tử'
Hà Di Tuyền đau đầu, nhưng vô thức uốn nắn Lâm Viễn: "Lâm Viễn, không được gọi bạn học là Béo Con, như thế là không lễ phép
"Con có thể không gọi cậu ta là Béo Con, nhưng cậu ta phải xin lỗi con, bởi vì con không có khoác lác, tỷ tỷ của con rất lợi hại, có phải không, tỷ tỷ
Lâm Viễn nghiêng đầu, ánh mắt sùng bái nhìn về phía Cố Khê Thảo
Cố Khê Thảo trầm mặc một lát, trong nháy mắt lại có chút muốn vỗ trán
Thua thiệt cô còn tưởng là chuyện gì to tát, thì ra là chuyện này
Cố Khê Thảo vốn định thuận miệng nói mấy câu đuổi cô Hà đi là xong, nhưng khi ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt sùng bái, mong đợi của Lâm Viễn, lời đến khóe miệng lại không biết làm sao có chút không nói nên lời
Cô cúi đầu nghĩ nghĩ, nói: "Cô Hà, Tiểu Viễn không có nói dối, tôi mặc dù là một người xem bói, nhưng tôi đích thực tính rất chuẩn
Hà Di Tuyền có chút dở khóc dở cười
Tiểu cô nương này, thật sự là 'vịt chết còn mạnh miệng'
"Cô Cố, có một số lời nói với người ngoài thì được, nhưng không nên lừa gạt trẻ nhỏ, tôi cho rằng ở trường học tuyên truyền những chuyện này, là không phù hợp, huống chi, quỷ thần bói toán, làm gì có thật
Ý của cô là ám chỉ Cố Khê Thảo đừng khiến Lâm Viễn cũng trở nên mơ mơ màng màng
Cố Khê Thảo nghe Hà Di Tuyền nói vậy, không những không tức giận, ngược lại còn rất vui mừng
Cô giáo này có thể cân nhắc chu đáo như vậy, thật sự là một cô giáo tốt
Lâm Viễn có thể có một chủ nhiệm lớp như vậy, thật là may mắn
"Đáng tiếc, Hà Di Tuyền này số mệnh không tốt
Hệ thống bát quái ở trong đầu Cố Khê Thảo nói
Cố Khê Thảo ngẩn người, "Ngươi nói cái gì
Chẳng lẽ cô ấy sắp gặp chuyện gì
"Ân, cái dưa trên người cô ta rất lớn, liên quan đến cả mạng người
Hà Di Tuyền nói xong những lời vừa rồi, vốn là muốn khuyên Cố Khê Thảo cải tà quy chính, nhưng thấy Cố Khê Thảo trước mặt mình lại thất thần, bộ dáng chẳng hề để ý, cô không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ mình nhìn lầm người, cô Cố này lại là loại gia trưởng không nói đạo lý
"Tỷ tỷ, tỷ tỷ
Thấy Cố Khê Thảo đang ngẩn người, cô Hà lại nhíu mày, Lâm Viễn vội vàng đẩy tay áo Cố Khê Thảo, nhỏ giọng gọi vài tiếng
Lúc này Cố Khê Thảo mới hoàn hồn
Cô nhìn về phía Hà Di Tuyền, biểu cảm trên mặt nghiêm túc, "Cô Hà, tôi không nói với cô những chuyện khác, tôi hỏi cô một việc, có phải cô có một đứa con gái
Hà Di Tuyền sửng sốt một chút, sao cô ta biết
Theo phản xạ, cô gật đầu
"Con gái của cô gần đây bị sốt, nhưng cơn sốt này rất kỳ quái, thỉnh thoảng hạ sốt rồi lại sốt cao, đúng không
Cố Khê Thảo giọng điệu nghiêm túc, biểu lộ khẩn trương
Hà Di Tuyền trong lòng căng thẳng, "Sao cô lại biết những chuyện này, con gái tôi bị bệnh, người trong trường đều không biết
"Cô bây giờ, mau cùng tôi về nhà cô
Cố Khê Thảo vội vàng cầm lấy áo khoác, đứng dậy, "Bà bà của cô muốn hại chết con gái của cô, không về nhà ngay thì không kịp nữa
"Cái gì
Hà Di Tuyền cả người đều triệt để ngây dại: "Cô, cô, cô
Đầu óc cô đang trong trạng thái kinh sợ, bởi vì tin tức này quá mức ly kỳ, đến mức cô theo bản năng không tin đây lại là sự thật
"Tôi cái gì mà tôi, bây giờ không phải là lúc tranh luận xem tôi tính có đúng hay không
Cố Khê Thảo gấp gáp, nói với Lâm Viễn: "Tiểu Viễn, đi xem Hà bá có ở nhà không, mời ông ấy lái xe đưa chúng ta qua đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vâng
Lâm Viễn phản ứng nhanh hơn Hà Di Tuyền nhiều, cậu biết tỷ tỷ nói chưa từng có lời nào không chính xác, bởi vậy không chút do dự, lập tức đi tìm Hà bá
Hà bá là tài xế taxi, bởi vì lớn tuổi, cho nên không liều mạng kiếm tiền như trước, thường sẽ sớm kết thúc công việc về nhà ăn cơm
Nghe nói là Cố Khê Thảo bên này có việc gấp cần, Hà bá không nói hai lời, trực tiếp cầm chìa khoá tới, còn hỏi nói: "Tiểu Cố, các cô bây giờ muốn đi đâu
Cố Khê Thảo nhìn về phía Hà Di Tuyền
Không biết vì sao, Hà Di Tuyền trong lòng căng thẳng, vô thức trả lời: "Sài Gòn, chung cư Bích Vân
"Sài Gòn
Hà bá nhíu mày: "Vậy chúng ta phải đi nhanh lên, lát nữa trên đường kẹt xe
Cố Khê Thảo nói: "Hà bá, chúng tôi có việc rất gấp, phiền ông lái nhanh một chút
"Phải nhanh à
Vậy tôi biết rồi, đi, đi nhanh lên
Hà bá không do dự, trực tiếp gật đầu
Cố Khê Thảo kéo Hà Di Tuyền vẫn còn đang ngơ ngác lên xe, Lâm Viễn muốn đi cùng, bị Cố Khê Thảo ngăn lại, "Con ở lại trông nhà, đừng chạy lung tung
"Nhưng mà con
Lâm Viễn không yên tâm
Cố Khê Thảo khoát tay: "Tiểu Viễn nghe lời, tỷ tỷ bên này thật sự không có thời gian nói chuyện với con
Cô vội vội vàng vàng đóng cửa xe, làm khẩu hình về nhà với Lâm Viễn
Lâm Viễn bất đắc dĩ, đành phải ngoan ngoãn gật đầu, đưa mắt nhìn xe taxi như tên rời cung phóng đi
Giờ này trên đường còn chưa kẹt xe
Hà bá rất quen thuộc đường xá, trên đường đi đủ kiểu đường tắt, Cố Khê Thảo thỉnh thoảng xem đồng hồ trên cổ tay, trán lấm tấm mồ hôi
Hà Di Tuyền nhịn không được mở miệng: "Cô Cố, rốt cuộc là cô làm sao biết tình hình nhà tôi
Còn có, bà bà của tôi muốn hại con gái tôi, sao có thể
Lúc con gái tôi bị bệnh, đều là bà ấy chăm sóc, bà ấy còn lo cho con gái tôi hơn cả tôi
Cố Khê Thảo nhìn thấy đèn xanh đèn đỏ chuyển rồi, lúc này mới quay đầu lại nói chuyện với Hà Di Tuyền: "Muốn nói tôi làm sao mà biết được, tôi chỉ có thể nói cho cô là tôi tính ra, cô có thể lựa chọn không tin, nhưng chuyện này không thể không tin
Tôi sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời này, chờ đến lúc đó, cô sẽ biết
Cô nói chắc như đinh đóng cột, giọng điệu lại rất chân thành tha thiết
Hà Di Tuyền trong lúc nhất thời lại có chút dao động
Trong lòng của cô không biết vì sao đột nhiên nhói đau, trong đầu hồi tưởng lại câu nói kia của Cố Khê Thảo, bà bà muốn hại con gái cô
"Ai nha
Hà bá đột nhiên kêu lên một tiếng
Cố Khê Thảo và Hà Di Tuyền đồng thời quay đầu lại nhìn phía trước, thấy phía trước không biết vì sao, mấy chiếc xe liên hoàn đụng đuôi, mấy chiếc xe đó lập tức dừng lại, các chủ xe đều từ trên xe bước xuống, từng người kiểm tra xong tình trạng đuôi xe liền ồn ào
"Bíp bíp ——" Những chiếc xe đằng sau trong nháy mắt liền bị chặn lại, tiếng còi xe liên tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảnh sát giao thông đã chạy bộ tới điều giải
Cố Khê Thảo mở cửa sổ xe, tiếng mấy chủ xe phía trước chửi tục không ngừng bên tai, ngay cả cảnh sát giao thông cũng hoàn toàn không được bọn họ để vào mắt
Thảo
Cố Khê Thảo trong lòng muốn chửi thề, cô nhìn về phía Hà bá: "Hà bá, chúng ta có thể quay đầu đổi đường khác đi không
"Có thể thì có thể
Hà bá vẻ mặt khó xử nói: "Nhưng mà đường này là gần nhất, đi đường vòng phải mất thêm mười mấy phút
Mười mấy phút
Cố Khê Thảo cau mày, "Có thể nhanh hơn chút nữa không, chậm trễ sẽ xảy ra chuyện lớn
Hà Di Tuyền nghe thấy lời này, sắc mặt trong nháy mắt liền tái nhợt
Cố Khê Thảo thấy cô như vậy, trong lòng không đành lòng
Cô liếc mắt nhìn thấy một thứ ngoài cửa sổ, trong đầu đột nhiên có ý tưởng
"Nobita, Nobita, cậu lại chơi xấu tớ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chung cư Bích Vân, phòng 1209, trong phòng trẻ em, Từ Hân Hân đang ngồi khoanh chân trên giường, xem phim hoạt hình trên tivi, phình bụng cười to
"Hân Hân à, bà nội hầm thuốc cho con, mau tranh thủ lúc còn nóng ăn đi
Dương Phượng Hà đẩy cửa ra, tay cầm một cái bát
Bà ta vừa mới vào, mùi thuốc đắng chát trong bát liền xộc vào mũi
Từ Hân Hân lập tức lắc đầu, nằm lăn lộn trên giường: "Bà nội, con không muốn uống thuốc, thuốc đắng lắm mà uống cũng không có tác dụng
"Không được, thang thuốc này rất hiệu nghiệm, bà nội đặc biệt nhờ người vất vả lắm mới tìm được dược liệu từ Đại Tự Sơn, mới nấu được một bát này, con nhất định phải uống
Dương Phượng Hà sắc mặt trầm xuống
Nhưng Từ Hân Hân lại trốn vào trong chăn, làm nũng nói: "Con không uống đâu, bà nội toàn gạt người, trước đó đều nói thuốc kia rất hiệu quả
"Lần này khác
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Dương Phượng Hà lộ ra một nụ cười đủ để dọa trẻ con khóc thét
Trước đó bà ta vất vả lắm mới tìm được người kê đơn thuốc, tưởng là có thể uống chết đứa bé đòi bồi thường này, không ngờ một chút tác dụng cũng không có
Lần này, Dương Phượng Hà dứt khoát mua thuốc trừ sâu trộn lẫn vào trong, bà ta không tin đứa bé đòi bồi thường này uống thuốc trừ sâu còn có thể không chết!