Hoàng bí thư không hổ là thư ký chuyên nghiệp, cho nên dù nghe được Diệp Mặc phát biểu như thần côn, nàng cũng chỉ hơi ngơ ngác một chút, liền lập tức khôi phục bình thường."Diệp tiểu thư, ngài nói đùa." Nàng cười nói.
Diệp Mặc cười, nói: "Ta chưa hề nói đùa, ta nói là thật lòng."
Nàng tới gần Hoàng bí thư, bằng một giọng điệu vô cùng thần bí nói: "Ta tính ra chuyện tốt của ngươi sắp đến, đang bàn chuyện cưới gả, nhưng đáng tiếc! Ai..."
Diệp Mặc đột nhiên thở dài yếu ớt, giọng điệu trở nên tiếc hận.
Hoàng bí thư ngược lại bị nàng làm khơi dậy lòng hiếu kỳ, không nhịn được hỏi: "Đáng tiếc cái gì?"
Diệp Mặc đáp: "Đáng tiếc người ngươi nhờ cậy không phải người, người kia không những không phải Lương nhân, thậm chí còn có nhiều lừa gạt với ngươi...""Thật sao?" Hoàng bí thư cười trừ, giọng điệu tiếc nuối mà nói: "Vậy xem ra vận may của ta không tốt lắm."
Diệp Mặc khẽ nhướng mày, giọng điệu quả quyết: "Ngươi không tin lời ta, ngươi cảm thấy ta đang nói đùa?"
Hoàng bí thư mím môi, "Ngài nghĩ nhiều rồi..."
Diệp Mặc cười, đánh giá nàng, "Miệng không đúng lòng.""Nhưng phản ứng của ngươi cũng rất bình thường," Diệp Mặc cũng không hề giận, "Nếu một ngày có người đột nhiên chạy đến trước mặt ta nói với ta, 'ta tính ra ngươi gặp phải không phải người', ta cũng sẽ không tin!"
Hoàng bí thư lộ vẻ xấu hổ: "Diệp tiểu thư...""Nhưng ta vẫn hy vọng ngươi có thể tin ta!" Diệp Mặc nói, ánh mắt nhìn thẳng nàng, "Bởi vì ta nói đều là thật!""Nếu ngươi không tin..."
Diệp Mặc nghĩ, "Ta có thể nói thêm vài thứ để ngươi tin, ví dụ như, ngươi cùng đối tượng hiện tại quen nhau qua xem mắt, hắn họ Hồng, tên Hồng Đào, đúng không?"
Thấy vẻ mặt Hoàng bí thư trở nên kinh ngạc, Diệp Mặc liền biết mình nói đúng."Sao ngươi biết được những điều này?" Hoàng bí thư cảm thấy khó tin.
Nàng chắc chắn, mình chưa từng kể cho bất kỳ ai ở công ty về chuyện xem mắt, huống hồ nàng với Diệp Mặc còn mới gặp lần đầu, đối phương lại càng không thể biết những chuyện riêng tư này của mình.
Nhưng chính xác là nàng đã nghe được cái tên quen thuộc "Hồng Đào" từ miệng đối phương.
Hoàng bí thư có chút bối rối."Chẳng phải ta đã nói sao, ta tính ra." Lúc nói những lời này, mặt Diệp Mặc không hề đỏ, hơi thở không hề gấp, thể hiện vẻ vô cùng thuyết phục."Ta thậm chí còn biết, hai người các ngươi được một bà bác ở xa giới thiệu..." Nàng nhìn Hoàng bí thư: "Ta nói nhiều như vậy rồi, dù sao ngươi cũng nên tin ta chứ?"
Lý trí của Hoàng bí thư mách bảo, những lời đoán mệnh đều không đáng tin, nhưng những gì Diệp Mặc nói đều trúng phóc, mà đối phương lại chẳng có lý do gì để lừa gạt mình...
Sau vài giây im lặng, Hoàng bí thư hỏi Diệp Mặc: "Ngươi nói hắn không phải Lương nhân của ta, còn có nhiều lừa gạt với ta... Vậy hắn lừa ta điều gì?"
Hoàng bí thư nghĩ, có lẽ Hồng Đào lừa mình về vài điều kiện nào đó, dù sao những gì đối phương thể hiện ra quả thực quá tốt, nàng cũng đã từng ngờ vực.
Nhưng dù Hoàng bí thư nghĩ thế nào, cũng không thể ngờ được rằng, "Hồng Đào" này vậy mà lại không phải là người mà nàng đã gặp xem mắt."Hồng Đào thật sự là em họ của gã kia, hiện tại đang bệnh nặng không dậy nổi, cả nhà bọn chúng muốn lừa gạt cho ngươi gả đi, như vậy coi như Hồng Đào chết, cũng xem như có vợ." Diệp Mặc cẩn thận nói cho Hoàng bí thư nghe mưu tính của nhà kia.
Cả nhà sợ "Hồng Đào" sau khi chết dưới suối vàng cô đơn, cho nên biết rõ người này sắp chết, vẫn còn tính chuyện tìm con dâu gả vào.
Hoàng bí thư xui xẻo bị bọn họ nhắm trúng.
Những điều Diệp Mặc nói thật quá hoang đường và ma mị, Hoàng bí thư rất muốn bảo Diệp Mặc đang thêu dệt chuyện không đâu, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, đối phương không cần phải nói những lời dối trá dễ dàng bị lật tẩy để lừa mình.
Nói xong Diệp Mặc nhìn nàng, nói: "Ngươi không tin, có thể đến bệnh viện số 4, khoa nội trú lầu 8 phòng 809, Hồng Đào đang nằm ở phòng đó!"
Hoàng bí thư hít sâu một hơi, nói: "Ta hiểu rồi... Ta sẽ đến chỗ ngươi nói để xác nhận."
Nàng nhìn Diệp Mặc, nói: "Dù thế nào, cũng cảm ơn Diệp tiểu thư đã nói cho ta biết chuyện này!"
Diệp Mặc thấy thái độ nàng thành khẩn rõ ràng, không khỏi bật cười, nói: "Ngươi không thấy ta đang nói hươu nói vượn là tốt rồi... Đúng rồi!"
Giọng nàng chuyển, hơi tò mò hỏi Hoàng bí thư: "Hoàng bí thư, cô làm việc cho anh trai ta được bao lâu rồi?"
Hoàng bí thư bắt được trọng điểm trong lời nàng, kinh ngạc hỏi: "Anh trai? Giám đốc là anh trai của Diệp tiểu thư? Ngài là em gái của anh ấy?""Không nhìn ra sao?" Diệp Mặc sờ mặt mình, nói: "Ta còn tưởng rằng, ta và anh ấy có mấy phần giống..."
Hoàng bí thư tỉ mỉ quan sát gương mặt Diệp Mặc, mấy giây sau khẽ gật đầu, nói: "Cũng có chút giống, chỉ là tôi không nghĩ đến, với lại..."
Với lại theo như nàng biết, giám đốc chỉ có một cô em gái, đó chính là Diệp Bảo Châu, Hoàng bí thư đã gặp cô ta rồi, và chắc chắn người trước mặt không phải là một.
Diệp Mặc giải thích: "Có một vài nguyên nhân, nhưng dù sao, ta đích thực là em gái của anh ấy, kiểu em gái ruột thịt cùng mẹ sinh ra ấy!"
Diệp Mặc không hề muốn khơi gợi sự thương cảm với chuyện này, nên chỉ nói qua loa vài câu rồi tự nhiên chuyển chủ đề sang chuyện khác."Trước hết đi dạo công ty đến đây thôi!"
Đi dạo một vòng, coi như Diệp Mặc đã thỏa mãn trí tò mò về một công ty lớn, nàng nghĩ, nếu lúc trước mình thuận lợi học lên cấp ba, rồi học đại học, bây giờ có lẽ cũng giống Hoàng bí thư, đi làm ở một công ty lớn như Diệp thị.
Đương nhiên, đó cũng chỉ là một kiểu tưởng tượng "nếu như" mà thôi.
Diệp Mặc nói: "Đi dạo xong rồi, cũng nên làm chính sự!"
Chính sự?
Hoàng bí thư nhìn nàng, mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Diệp Mặc nói: "Hoàng bí thư, phiền cô dẫn ta đi xem mấy chậu cây Chiêu Tài héo kia đi!"
Hoàng bí thư dù không biết Diệp Mặc muốn đi xem cây chiêu tài làm gì, nhưng nghĩ đến lời giám đốc dặn phải phối hợp với vị Diệp tiểu thư này, liền gật đầu: "Được, mời cô đi theo tôi."
Mỗi tầng trong công ty đều đặt cây chiêu tài, do bố cục nên vị trí cũng khác nhau, còn tầng mà hai người đang đứng này, cây chiêu tài được đặt ở cửa thang máy.
Hoàng bí thư thuộc làu về cây chiêu tài trong công ty, "Chậu cây chiêu tài này bắt đầu có dấu hiệu héo úa từ đầu tuần, giờ lá đã rụng hết..."
Diệp Mặc tiến đến xem, đưa tay sờ vào đất trong chậu, thấy vẫn còn ẩm, rõ ràng cho đến tận giờ vẫn có người tưới nước cho nó."Có đào thử lên xem chưa?" Nàng hỏi.
Hoàng bí thư lắc đầu, nói: "Việc bày cây chiêu tài trong công ty đều có quy tắc, nếu tùy ý đụng vào, chúng tôi sợ phá hủy tài vận!"
Diệp Mặc nghe mà khóe miệng giật giật, không nhịn được nói: "Ta nói mình xem bói, Hoàng bí thư cô không tin chút nào, giờ nói đến tài vận, cô lại tin không chút nghi ngờ...""..." Hoàng bí thư lập tức lộ vẻ xấu hổ, sau đó nói: "Có kiêng có lành, mà lại, đó cũng là văn hóa doanh nghiệp của Diệp thị chúng tôi.""Văn hóa doanh nghiệp Diệp thị?" Diệp Mặc hỏi lại: "Mê tín?"
Hoàng bí thư: "..." Sao cô lại tự nói xấu công ty của mình như thế được?"Những cây chiêu tài này đều là do tổng giám đốc tìm đại sư xem phong thủy rồi cố tình chọn vị trí để đặt!" Nàng vẫn giải thích với Diệp Mặc, sợ nàng nghĩ Diệp thị trên dưới đều mê tín: "Mỗi vị trí đều có chú trọng, chúng tôi không dám tùy tiện động vào."
Diệp Mặc đã hiểu: "Cho nên là ba ta tin mấy thứ này, không phải các ngươi tin."
Hoàng bí thư: "... Tôi cũng đâu có nói vậy."
Diệp Mặc đứng thẳng người, phủi đất dính trên tay, nói: "Được rồi, ta biết những cây chiêu tài này bị làm sao rồi."
Trong đầu Hoàng bí thư hiện lên một ý nghĩ: "Chẳng lẽ cô biết những cây chiêu tài này chết vì cái gì?"
Diệp Mặc: "Coi như thế đi..."
Trong một khoảnh khắc, hàng loạt suy đoán cùng âm mưu luận lướt qua trong đầu Hoàng bí thư, rồi sau đó nghe Diệp Mặc quả quyết nói: "Những cây chiêu tài này đều bị người ta dùng nước sôi tưới chết!"
Hoàng bí thư: "..."
Hoàng bí thư: ? ?"Tưới chết?" Nàng kinh ngạc đến thốt lời.
Diệp Mặc gật đầu, "Không sai, là tưới chết, mỗi ngày đều có nhân viên vệ sinh tưới cây quản lý đúng không? Chính là khi đó, nhân viên vệ sinh đổ nước sôi vào đây..."
Dù những cây chiêu tài này có sức sống đến đâu, cứ mỗi ngày tưới nước sôi, không chết cũng phải tàn."Trong công nhân vệ sinh có một dì họ Lý, bà ta bị người Phạm thị mua chuộc, bảo bà ta mỗi ngày tưới nước sôi vào cây chiêu tài của công ty...""..."
Hoàng bí thư lộ vẻ mặt ma mị, rồi vẫn cảm thấy khó hiểu: "Vì sao lại thế?"
Diệp Mặc đầy ý tứ nhìn nàng, nói: "Tổng giám đốc các ngươi vì sao lại đặt cây chiêu tài trong công ty, thì chính là lý do Phạm thị làm vậy!"
Tổng giám đốc đặt cây chiêu tài trong công ty đương nhiên là để chiêu tài, vậy thì lý do Phạm thị muốn tưới chết cây chiêu tài... Khóe miệng Hoàng bí thư giật giật, cảm thấy thật khó diễn tả hết lời."Thương chiến, thật sự đáng sợ như vậy sao!" Diệp Mặc cảm thán từ tận đáy lòng.
Hoàng bí thư: "...
* Diệp Mặc và Hoàng bí thư quay trở lại văn phòng của Diệp Lâm.
Diệp Lâm thấy nàng trở về liền đặt mông ngồi trên ghế sa lông, một bộ dáng vẻ rất mệt nhọc, liền hỏi nàng: "Thế nào, ngươi tìm ra nguyên nhân cây Chiêu Tài của công ty chết héo chưa?""Đương nhiên!" Diệp Mặc không chút do dự trả lời, mười phần tự tin biểu thị: "... Đại ca ngươi cứ đợi mà đem hai triệu đó cho ta đi!"
Diệp Lâm cảm thấy có chút buồn cười, hỏi: "Ngươi cứ như vậy thích tiền?"
Diệp Mặc không chút do dự trả lời: "Vậy khẳng định, dù sao trên đời này thân nhân, bạn bè đều sẽ phản bội ta, nhưng chỉ có tiền của ta sẽ không! Mà lại tiền có thể mua được rất nhiều đồ vật... Ta đã chịu đủ lắm rồi cảnh không có tiền."
Nghe được câu nói sau cùng của nàng, Diệp Lâm ngạc nhiên xong liền trầm mặc.
Mấy giây sau, hắn nói: "Yên tâm đi, coi như ngươi không tìm ra nguyên nhân cây Chiêu Tài chết héo, hai triệu này ta cũng sẽ đưa cho ngươi!"
Diệp Mặc: "... Đây là cái gì?"
Diệp Lâm nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: "Xem như là tình thương của Đại ca đối với ngươi?"
Diệp Mặc: "..." Thấy buồn nôn quá."Vậy ngươi phải đưa cho ta 4 triệu mới được!" Nàng thuận theo đó mà leo lên, lập tức sư tử há mồm, "Một việc ra một việc, hai triệu tiền cây phát tài kia vốn chính là thù lao mà ngươi nên cho ta, đây là cái vốn dĩ của ta!"
Đây là muốn phân rõ ràng.
Diệp Lâm: "... Ngươi đúng là không chịu thua thiệt chút nào."
Diệp Mặc tự hào, "Đây chính là! Chưa từng có ai có thể để cho ta chịu thiệt!"
Diệp Lâm thấy buồn cười, gật đầu nói: "Được, nếu như ngươi thật có thể giải quyết chuyện cây phát tài của công ty, ta không chỉ cho ngươi hai triệu thù lao, cho thêm ngươi hai triệu tiền tiêu vặt!"
Nghe vậy, hai mắt Diệp Mặc sáng lên, vội vàng có chút nịnh bợ tiến đến bên cạnh Diệp Lâm, ân cần hỏi han hắn: "Đại ca, ngươi khát không, ngươi đói không? A, cà phê của ngươi uống hết rồi, ta đi pha cà phê cho ngươi!"
Nói xong, nàng cầm ly cà phê rỗng Diệp Lâm để trên bàn, hứng thú đi ra bên ngoài phòng pha nước.
Diệp Lâm thấy nàng hấp tấp, nhịn không được buồn cười lắc đầu.
Trước kia hắn từng nghĩ muội muội mình sẽ là người có tính tình như thế nào, nhất là sau khi nghe Diệp Chí Bằng nói nàng từng trải qua rất nhiều đắng cay, hắn còn nghĩ, tính tình của Diệp Mặc có thể là kỳ quái nhút nhát, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới, tính tình của nàng vậy mà lại... Hoạt bát?
Về phần nàng thích tiền...
Diệp Lâm cũng không cảm thấy có gì không tốt.
Trên đời này có mấy người không ham tiền? Ngay cả Diệp gia bọn họ, có được cơ nghiệp lớn như vậy, chẳng phải vẫn còn đang vì tiền tài mà lao tâm sao?"Bắt lấy mọi cơ hội kiếm tiền, đúng là người nhà họ Diệp chúng ta." Diệp Lâm nghĩ thầm....
Mấy phút sau, Diệp Mặc pha xong cà phê bưng cà phê trở về, đưa cà phê cho Diệp Lâm.
Diệp Lâm cầm cà phê uống một ngụm, sau đó một giây sau, biểu cảm trên mặt liền trở nên hơi khó nói.
Miễn cưỡng nuốt ngụm cà phê trong miệng, hắn hỏi Diệp Mặc: "... Đây là cà phê gì?"
Diệp Mặc vô tội chớp mắt nhìn, trả lời: "Cà phê hòa tan đó! Sao vậy, đại ca ngươi không thích uống à?"
Diệp Lâm: "..."
Hắn đặt cà phê lên bàn, đưa tay đẩy nó sang một bên thật xa, ý bảo: "Sau này những việc nhỏ nhặt như pha cà phê này, vẫn là giao cho Hoàng bí thư bọn họ đi!"
Diệp Mặc bĩu môi, nói: "Đừng tưởng ta không nghe ra, ngươi đang ghét bỏ ta pha cà phê không ngon!"
Diệp Lâm gật đầu: "Ngươi hiểu rõ là tốt rồi."
Diệp Mặc: "..." Ông anh trai này thật sự quá không nể mặt.
* Diệp Mặc ngồi ở văn phòng Diệp Lâm đại khái hơn nửa tiếng, Hoàng bí thư mới cuối cùng trở về. note tác giả có lời biểu thị tất cả văn đều là lời nói.
