Ta Dựa Vào Ăn Dưa Hệ Thống Trở Thành Thần Côn

Chương 34: Thứ ba mươi bốn cái qua Cái gì qua, gặm ba mươi tư miệng




"Phì phì
Một tiếng cười đột ngột vang lên, cắt ngang lời Viên Vĩnh Khang
Đám người quay đầu nhìn lại, liền thấy Diệp Mặc ý cười đầy mặt, một bộ dạng hết sức vui mừng
"Thật có lỗi nha
Không hề có ý xin lỗi, "Ta chỉ là cảm thấy hơi buồn cười..
Viên tiên sinh cũng thật kỳ quái, vừa nói xin lỗi, cùng cha mẹ ta nói xin lỗi, một bên tỏ vẻ áy náy với cha mẹ ta..
Thế nhưng, xem ra áy náy cũng không ảnh hưởng việc giấu diếm cha mẹ ta suốt 23 năm a..
Lạnh lùng nhìn đối phương, "Đây quả thực là vừa ăn cướp vừa la làng
Viên Vĩnh Khang biến sắc
Diệp Mặc nhìn chằm chằm, nói: "Cũng không phải thù lao đều chưa lấy được a
Ta nghe nói vì chuyện này, vị Trịnh Lăng Âm nữ sĩ kia còn có một đoạn tình một đêm với ngươi, hai người các ngươi cùng nhau qua đêm đẹp..
Lời này của Diệp Mặc không phải bịa đặt, từ chỗ người hầu 888 biết được, lúc trước vị Trịnh Lăng Âm nữ sĩ kia để Viên Vĩnh Khang giúp che giấu chuyện này, đã nói dùng thân xác làm điều kiện
Viên Vĩnh Khang cùng người có một đêm tình, sao có thể không che giấu cho người ta
"Ngậm miệng
Viên Vĩnh Khang nổi giận cắt ngang lời Diệp Mặc, Diệp Mặc trước đó nói nhiều như vậy, không hề nổi giận, nhưng nhắc đến Trịnh Lăng Âm, như bị chọc tức giống trâu điên
"Lăng Âm dù sao cũng là người mà ngươi đã từng có tình cảm, sao có thể nói những lời bêu xấu như vậy
Chỉ trích Diệp Mặc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Mặc: "..
Diệp Mặc câm lặng
"...Xưng một kẻ đã hãm hại chúng ta, là bậc trưởng bối
Diệp Mặc cảm thấy không thể tin, chỉ thấy vị Viên thầy thuốc này đầu óc có vấn đề, "Ta thấy Viên thầy thuốc bệnh đến hồ đồ rồi, nghe nói y thuật của ngươi rất tốt, có thời gian tự mình chữa trị đầu óc đi
Viên Vĩnh Khang tức giận đến toàn thân phát run, nhìn Diệp Mặc ánh mắt như phun lửa
"Còn nữa, ngươi lấy thân phận gì mà chỉ trích ta
Diệp Mặc cười mỉa, "Uổng công ta còn tưởng rằng ngươi thật lòng xin lỗi, hiện tại xem ra, thật đúng là ta nghĩ nhiều rồi, lấy chồng mà cũng ra vẻ đạo mạo, hào nhoáng bên ngoài
Diệp Mặc biết chỗ nào người ta đau, liền chuyên nhằm chỗ đó mà xỉa, Viên Vĩnh Khang vì những lời này mà suýt nữa thổ huyết
"Diệp tiểu thư
Vị lão nhân của Viên gia rốt cuộc ngồi không yên, người cong lại nói: "Ta biết chuyện này Vĩnh Khang có lỗi với ngươi, ta thay nó xin lỗi ngươi..
Diệp Mặc đối với Viên Vĩnh Khang thì những lời chua ngoa đều có thể thốt ra, nhưng đối với một ông lão gần đất xa trời, những lời khó nghe lại không thể nói được
"Để trưởng bối ra mặt giải thích với ngươi, thật là vô liêm sỉ
Nổi giận trừng Viên Vĩnh Khang, chỉ trích
Viên Vĩnh Khang: "..
Nguyễn Nhàn Nguyệt lúc này lại lên tiếng: "Lão gia tử, tôi biết phải làm gì, nhưng chuyện này thì không thể kết thúc được
Tôi không thể tha thứ cho Viên Vĩnh Khang
Quay đầu nhìn về phía Diệp Mặc, hốc mắt có chút đỏ lên, nói khẽ: "Bởi vì, con gái ruột của ta đã bị ném ở bên trong thùng rác, nếu không có người nhặt được, có lẽ đã mất mạng
"Dù vậy, đến giờ nó vẫn phải chịu rất nhiều khổ cực..
"Từ năm sáu tuổi đã phải giặt quần áo nấu cơm cho người ta, người cha nuôi lại hay đánh người, từ nhỏ nó đã không biết phải chịu bao nhiêu khổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc lớn hơn một chút, đi học, cha mẹ nuôi lại không muốn cho đi, vất vả lắm mới thi đậu cấp ba, nhưng lại vì không có tiền nộp học phí, đành bỏ học đi làm công
Nguyễn Nhàn Nguyệt kể lại những chuyện này, vừa nói vừa nghẹn ngào, nước mắt như hạt châu rơi xuống, trong lúc nhất thời không thể thốt nên lời
Diệp Mặc bị chăm chú nắm tay, vốn muốn rút ra, nhưng nhìn dáng vẻ nước mắt sướt mướt của Nguyễn Nhàn Nguyệt, ngón tay khẽ động, cuối cùng vẫn không rút tay ra
"Nếu không bị người cố ý đánh tráo, nếu không phải Viên Vĩnh Khang giúp Trịnh Lăng Âm che giấu, sao con gái ruột thịt của ta lại chịu nhiều khổ như vậy, phải chịu nhiều tội như vậy
Nó vốn nên là thiên kim tiểu thư của Diệp gia, lẽ ra phải được người nâng niu mà lớn lên..
Nguyễn Nhàn Nguyệt khóc không thành tiếng, "Cho nên, ta không cách nào tha thứ hành vi của Viên Vĩnh Khang, đời này ta không có cách nào tha thứ cho hắn
"...Nhưng," Lão gia nhà họ Viên, lại bị Diệp Chí Bằng cắt ngang
"Không tha thứ, đó là thái độ của gia đình chúng tôi
Lạnh lùng, mặt không chút ý cười, trông cực kỳ lạnh lẽo, "Cho nên, lão gia tử, xin hãy dẹp ý định này đi..
Ánh mắt băng giá rơi trên người Viên Vĩnh Khang, nói: "Từ khi Viên Vĩnh Khang lựa chọn giúp Trịnh Lăng Âm đánh tráo con của ta, tình nghĩa giữa ta và hắn đã đoạn
"..
Lão gia nhà họ Viên nhắm mắt lại, giờ phút này, tấm lưng còng xuống càng thêm, nhìn ông như già thêm
"Vậy, chuyện trên mạng..
Ông ngập ngừng, "Những tin tức đó lan truyền trên mạng, Vĩnh Khang sau này làm sao làm bác sĩ
Hãy giơ cao đánh khẽ, bỏ qua lần này đi
Viên gia đời đời làm nghề y, đời này của Viên gia, chỉ có Viên Vĩnh Khang là người có y thuật tốt nhất, là người duy nhất có thể gánh vác Viên gia, nên một khi Viên Vĩnh Khang bị mất danh tiếng, thì cả Viên gia cũng sẽ suy sụp theo
Lão gia của Viên gia chắc chắn không thể thấy chuyện đó xảy ra
"Chuyện trên mạng là do ta làm
Diệp Mặc trực tiếp mở miệng, cười nhạt nói: "Thực ra ta cũng không làm gì nhiều, chỉ là đơn thuần chia sẻ chuyện của Viên thầy thuốc cho mọi người biết thôi mà..
"Nếu như Viên thầy thuốc ngay thẳng đường hoàng, thì sợ cái gì chứ
Nàng nhìn ông lão của Viên gia, cuối cùng vẫn thương ông tuổi cao, còn phải cúi đầu khom lưng vì chuyện của con cháu, đột nhiên nói: "Viên lão tiên sinh, ta nghe nói tổ tiên nhà các ngươi đều là làm thầy thuốc, có thật không
Nghe Diệp Mặc nói, ông lão phấn chấn lên, biểu cảm và giọng điệu vô cùng tự hào: "Đương nhiên, tổ tiên nhà ta, từ thời ông của ông nội tôi, đều là thầy thuốc, ngày đó, ông nội tôi còn làm ngự y trong cung, chữa bệnh cho hoàng đế
Nói như vậy, y thuật nhà họ Viên đã được truyền lại mấy trăm năm, đầy đủ và có bề dày, rất có thâm niên
Thử hỏi, có nhà nào học y mà có thâm niên như nhà họ
Đây là niềm tự hào nhất của người nhà họ Viên
Chỉ là đáng tiếc, nhà bọn họ người thì đông, nhưng người có năng khiếu y thuật lại không nhiều, cũng chỉ có Viên Vĩnh Khang và một người nhỏ tuổi nhất có chút tài năng, còn lại thì học mấy chục năm, y thuật cũng chỉ tầm thường
Hiện tại nhắc đến danh hào Viên gia, người ta cũng chỉ biết đến mỗi Viên Vĩnh Khang
Lão gia nhà họ Viên thở dài trong lòng
Diệp Mặc khẽ gật đầu, nói tiếp: "Ta nghe người ta nói, làm thầy thuốc thì phải có nhân tâm, nhân đức, nhân nghĩa, tức là y đức..
Ta rất hiếu kỳ, theo lão nhân gia ngài thì y thuật và y đức cái nào quan trọng hơn
Lão gia tử không chút do dự: "Đương nhiên là y đức quan trọng hơn
"Vậy ngài thấy, một người có thể đánh tráo con của người khác có phải là một bác sĩ đủ tiêu chuẩn
Ngài cảm thấy người đó còn xứng đáng làm thầy thuốc không
Diệp Mặc cười hỏi
Nghe vậy, lão gia tử con ngươi co rút lại, toàn thân run lên
Diệp Mặc thản nhiên nói: "Viên Vĩnh Khang 23 năm trước đã vì Trịnh Lăng Âm mà không nhớ mình là thầy thuốc và trách nhiệm của mình, vậy thì sau này cũng có thể vì Trịnh Lăng Âm mà mưu tài sát hại người khác..
"Nói bậy nói bạ
Viên Vĩnh Khang một bộ mặt bị sỉ nhục, "Ta sẽ không làm vậy
Diệp Mặc cười như không cười, "Nghe những lời này có buồn cười không
Một người phẩm đức bại hoại, không có y đức thì lời nói có mấy phần thuyết phục
"...Không có y đức mà lại đi làm thầy thuốc, lão gia tử," Diệp Mặc nghiêm túc nhìn lão gia Viên, "Ngài có biết đó là chuyện đáng sợ cỡ nào không
Lão gia tử không nói gì, chỉ ngây người ra
Diệp Mặc nói: "Nếu ta là ngài, trong gia tộc có loại tiểu bối như vậy, thì đã sớm trục xuất khỏi sư môn, bằng không thì giữ lại cũng chỉ khiến người ta cảm thấy Viên gia không có y đức, bao nhiêu năm gây dựng cũng đổ sông đổ biển trong phút chốc..
"
Viên Vĩnh Khang không thể nhịn được nữa, đột ngột đứng dậy khỏi ghế sofa, tức giận trừng Diệp Mặc, khó thở nói: "Đừng có ở đây nói lung tung, ở ngay trước mặt ta mà lật đổ quan điểm của Tam Gia nhà ta bằng mấy lời nhảm nhí
Giọng Diệp Mặc nhẹ nhàng: "Ta chỉ đang nói theo sự thật mà thôi..
Viên Vĩnh Khang xông lên một bước
"Viên Vĩnh Khang, muốn làm gì
Diệp Chí Bằng cũng đứng lên, chắn trước mặt Diệp Mặc, ánh mắt sắc bén và hung ác nhìn chằm chằm Viên Vĩnh Khang, "Chẳng lẽ ngươi muốn động tay với con gái ta sao
Viên Vĩnh Khang: "..
Cuối cùng hắn không cam lòng nói: "Con gái của ông quá đáng, ngay trước mặt tôi lại xúi giục ly gián, hoàn toàn coi tôi như không khí, đúng không
Diệp Mặc: À
Ta vốn là muốn để ngươi tức giận, không mặt đối mặt mà xúi giục ly gián thì có còn gọi là xúi giục không
Ta đâu phải kẻ ngốc
Hắn thầm nghĩ trong lòng
"Đi thôi
Ông lão của Viên gia rốt cuộc lên tiếng lần nữa, trong tay chống gậy gỗ gõ xuống mặt đất, "Ở nhà người ta mà lại nhăn mày nhó mặt, làm như vậy còn ra thể thống gì
Diệp Mặc gật đầu như gà mổ thóc, "Quả nhiên lão nhân gia ngài trí tuệ như biển, có thể nhìn ra tiểu bối nhà mình không biết đạo lý đối nhân xử thế..
Diệp Chí Bằng thấy Viên Vĩnh Khang tức giận đến sắp thổ huyết, Nguyễn Nhàn Nguyệt bất đắc dĩ vỗ tay Diệp Mặc, hơi buồn cười: Đứa nhỏ này, sao lại lắm chiêu trò vậy
Người của Viên gia cũng có chút không biết nên khóc hay nên cười, trong lòng có một cảm giác mệt mỏi vô cùng, ông lão thở dài, lắc đầu nói: "Người đã già rồi, chuyện của các người trẻ, ta cũng không nhúng vào..
"Tam Gia
Viên Vĩnh Khang kinh ngạc nhìn, không hiểu vì sao ông mình bị nha đầu Diệp Mặc kia lừa cho hồ đồ rồi
Lão gia tử lại thất vọng nhìn, "Vĩnh Khang, quá nóng nảy
Lời của Diệp Mặc vang vọng bên tai lão nhân gia ông ta
"…Viên Vĩnh Khang hai mươi ba năm trước, đã có thể vì Trịnh Lăng Âm không nhớ rõ chức trách của thầy thuốc và bổn phận, sau này liền có thể vì Trịnh Lăng Âm mà mưu tài sát hại tính mệnh..
Đúng vậy, Viên Vĩnh Khang có thể vì Trịnh Lăng Âm mà vứt bỏ y đức lần thứ nhất, liền có thể vứt bỏ lần thứ hai
Không, không đúng, ngay từ khi vì Trịnh Lăng Âm làm chuyện như vậy, hắn đã bỏ qua y đức, quên đi bổn phận thầy thuốc
Ý thức được điều này, Viên lão gia tử càng thêm luống cuống
"Ta sớm biết, con Trịnh Lăng Âm đó là kẻ gây họa..
Lão nhân gia ông ta thì thào, run rẩy đứng dậy
"Hôm nay là chúng ta quấy rầy, chúng ta về trước..
Nhưng mà mặc dù đại khái con sẽ không chấp nhận, nhưng mà, tiểu cô nương, vì Viên Vĩnh Khang mà con chịu nhiều khổ sở như vậy, là hắn sai, cũng là Viên gia ta không dạy dỗ tốt
"Cho nên, ta xin trịnh trọng nói lời xin lỗi với con
Lão nhân gia ông ta đứng đó, hướng về phía Diệp Mặc cúi rạp người xuống
Diệp Mặc: "..
Ngài muốn hại ta cứ việc nói thẳng
Nàng như con thỏ nhảy dựng, một bộ tránh không kịp, khẳng định nói: "Lão nhân gia ngài lớn tuổi như vậy mà lại cúi đầu với ta, ta đây phải giảm thọ bao nhiêu năm a
"Ha ha ha
Viên gia lão gia tử không nhịn được cười lớn, đây là lần đầu tiên sau chuyện Diệp gia, ông cười to: "Ta thấy nha đầu này thật thú vị, sau này nếu có cơ hội, nhất định phải tới Viên gia chúng ta chơi nhé..
Yên tâm, những người khác ở Viên gia chúng ta y đức rất tốt
Không giống như Viên Vĩnh Khang
Viên Vĩnh Khang: "..
Viên Vĩnh Khang chấn kinh, nghi hoặc, mờ mịt, không hiểu nhìn lão gia tử, thực sự có chút nghi ngờ lão nhân gia ông ta có phải là đột nhiên thay lòng đổi dạ, bị con nha đầu Diệp gia kia cho mê hoặc rồi
– Tam Gia, ngài tỉnh lại đi, ta mới là cháu đích tôn của ngài mà
Tam Gia lại hừ lạnh với hắn, chống gậy đi ra ngoài, một bộ không thèm để ý tới hắn, bóng lưng đầy tức giận
Viên Vĩnh Khang không còn cách nào, chỉ có thể nhanh chóng đuổi theo lão nhân gia ông ta
"Viên thầy thuốc," Diệp Mặc đột nhiên gọi hắn lại, mỉm cười nhìn, nói: "Ta có một bí mật liên quan đến Trịnh Lăng Âm, muốn nghe không
"..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù không muốn nghe cũng không sao, vì ta khẳng định ta sẽ nói cho ngươi biết
Viên Vĩnh Khang: ...Đằng nào cô cũng định nói, vậy cô hỏi tôi làm gì
Đang đùa ta hả
Viên Vĩnh Khang tức giận run lên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.