Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Dựa Vào Ăn Dưa Hệ Thống Trở Thành Thần Côn

Chương 66: Thứ sáu mươi sáu cái qua Cái gì qua, gặm sáu mươi sáu miệng




Ngô tiên sinh vội vàng rời đi, sau khi hắn đi một hồi lâu, bầu không khí trong phòng bao đều hết sức an tĩnh, không một ai nói chuyện.

Cuối cùng vẫn là La sản xuất đứng ra lên tiếng, một lúc sau, mới làm cho không khí trong phòng bao nóng lên trở lại, phòng bao mới lại tiếp tục khôi phục vẻ náo nhiệt trước đó, còn Diệp Mặc, trải qua sự việc vừa rồi, tự nhiên được sắp xếp ngồi xuống cạnh chỗ của Hạ Minh Chương.

Hôm nay tụ hội, chủ yếu là đoàn làm phim người và các nhà đầu tư của đoàn làm phim ăn cơm, cho nên ngoài Hạ Minh Chương và vị Ngô tiên sinh đã rời đi kia, còn có ba nhà đầu tư khác.

Nhưng mà rất hiển nhiên, trong những người này, Hạ Minh Chương chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đối, điểm này có thể thấy được từ thái độ lấy lòng của họ đối với Hạ Minh Chương.

Ngoài ra, bọn họ cũng rất tò mò về thân phận của Diệp Mặc.

Gọi Hạ Minh Chương là tiểu thúc, mà lại họ Diệp...

Có người nhanh trí đã đoán ra thân phận của Diệp Mặc, thái độ đối với nàng vô cùng khách khí.

Diệp Mặc ngồi bên cạnh Hạ Minh Chương, đến gần hắn nhỏ giọng cảm ơn: "Tiểu thúc, vừa rồi cảm ơn người đã giúp ta nói chuyện."

Hạ Minh Chương quay đầu nhìn nàng, cũng hạ giọng nói: "Không cần cảm ơn, ta cũng không làm gì đáng để ngươi cảm ơn, chuyện vừa rồi, coi như không có ta ra mặt, ngươi cũng có thể tự giải quyết, đúng không?"

Diệp Mặc vui vẻ nói: "Nhưng mà, không có ai có tác dụng mạnh như tiểu thúc ngài đứng ra."

Nàng vừa đến liền nhận thấy, Hạ Minh Chương chiếm vị trí không thể nghi ngờ trong toàn bộ buổi tụ hội, có hắn đứng ra bày tỏ thái độ, vì Diệp Mặc lấy lại danh dự, còn có sức thuyết phục hơn cả Diệp Mặc giải thích mười hay trăm câu.

Nhận ân của người khác, Diệp Mặc thật tâm cảm ơn, liền nói thêm tiếng cảm ơn: "Dù sao, cám ơn người."

Hạ Minh Chương: "... Ta lớn hơn ngươi nhiều lắm bao nhiêu tuổi, ngươi không cần gọi ta là tiểu thúc."

Diệp Mặc cự tuyệt: "Sao được chứ? Bối phận ở đây, ngay cả anh ta còn gọi người là tiểu thúc... Tiểu thúc, năm nay ăn Tết vì phải vào đoàn làm phim, ta chưa kịp đến nhà người chúc Tết, vậy tiền mừng tuổi năm mới còn có không?"

Nàng nhìn Hạ Minh Chương với ánh mắt mong chờ.—— Hạ gia, đây chính là Phú Quý Hạ gia còn mạnh hơn Diệp gia đó, phải biết rằng năm nay cô chỉ đến nhà chúc Tết mấy vị trưởng bối nhà họ Diệp đã nhận được rất nhiều tiền mừng tuổi rồi, nếu mà đi Hạ gia một chuyến, Diệp Mặc không biết túi tiền của mình sẽ rủng rỉnh đến mức nào. Đáng tiếc, nàng cuối năm không ở nhà được mấy ngày liền vào đoàn « Toàn Thành Hoa Lạc » trực tiếp bỏ lỡ cơ hội nhận một số tiền mừng tuổi lớn.

Diệp Miểu không hợp nhau với nàng đến Hạ gia chúc Tết, nhận một khoản tiền mừng tuổi lớn, còn khoe với Diệp Mặc trên wechat, bị Diệp Mặc chặn đen luôn, đến giờ vẫn chưa bỏ chặn.

Diệp Mặc ban đầu đã quên chuyện này rồi, bây giờ thấy Hạ Minh Chương, nàng liền nhớ tới khoản tiền mừng tuổi mà mình đã bỏ lỡ."Tiểu thúc..." Nàng mong ngóng nhìn Hạ Minh Chương.

Vì hai người nói chuyện nhỏ giọng như thì thầm, đầu bất giác đã đến gần, Hạ Minh Chương cúi đầu xuống, liền có thể nhìn thấy gương mặt hơi ngước lên.

Đôi mắt của Diệp Mặc vốn rất xinh đẹp, đuôi mắt dài nhỏ, mang theo vài phần vũ mị quyến rũ, nhưng vì hình dáng mắt hơi tròn, lại thêm đáy mắt một mảnh trắng đen rõ ràng, lại khiến nàng trông có chút vô tội hồn nhiên, lúc này nàng hơi ngước mặt nhìn Hạ Minh Chương, vô thức lộ ra vài phần ngây thơ.

Hầu kết của Hạ Minh Chương khẽ nhúc nhích lên xuống, cơ thể của hắn có chút lui về sau, thản nhiên nói: "... Ngươi mới về Diệp gia, về tình về lý, ta đúng là nên cho ngươi tiền mừng tuổi."

Hắn cầm điện thoại di động lên, nói: "Thêm wechat đi, ta sẽ chuyển tiền mừng tuổi cho ngươi qua wechat."

Nhắc đến tiền, Diệp Mặc đây là quá tích cực, không cần nể nang gì lập tức cầm lấy điện thoại di động, hăm hở thêm wechat của Hạ Minh Chương.

Rất nhanh, danh sách bạn bè của nàng đã có thêm một người."... Tiểu thúc, ảnh đại diện của người là con mèo?" Diệp Mặc tò mò hỏi, bấm mở ảnh đại diện của Hạ Minh Chương ra xem lớn, phát hiện đúng là một con mèo, nàng hỏi: "Đây là mèo người nuôi sao?"

Đó là một con mèo tam thể lông dài, trông vẫn còn lùn tịt, đang đối diện ống kính với cái mặt tròn xoe, đôi mắt càng xinh đẹp, nhìn cực kỳ đáng yêu.

Diệp Mặc nhìn, mắt không kìm được mà hơi sáng lên."Là ta nuôi." Hạ Minh Chương chú ý tới phản ứng của nàng, không lộ vẻ gì hỏi: "Ngươi thích mèo sao?"

Diệp Mặc không cảm thấy chuyện thích mèo có gì mà phải giấu giếm, nên không phòng bị gật đầu, nói: "Thích.""Đã thích, sao không nuôi một con?" Hạ Minh Chương tự nhiên hỏi.

Diệp Mặc nói: "Một mặt là do công việc của ta, thường xuyên phải ra ngoài, không tiện nuôi thú cưng, một mặt khác là..."

Nàng không muốn tiết lộ khuyết điểm của mình: "Từ nhỏ đến lớn, ta không được mèo chó thích."

Không biết vì sao, có thể là do khí trường không hợp chăng, dù sao từ nhỏ đến lớn Diệp Mặc hễ gặp mèo chó, thậm chí là các động vật nhỏ khác, chúng đều không thích Diệp Mặc, vừa thấy nàng tới gần liền xù lông, ba chân bốn cẳng chạy mất.

Trước đây Diệp Mặc cũng từng thử nuôi mèo hoang nhưng đáng tiếc, so với những người nuôi khác, những con mèo hoang mềm nhũn "meo meo meo" gọi họ, vừa thấy Diệp Mặc liền xù lông nhe răng, hoàn toàn không nể mặt nàng.

Dần dà, Diệp Mặc cũng thôi cái ý định vuốt mèo vuốt chó.

Bất quá, con mèo của Hạ Minh Chương này thật sự rất đáng yêu..."Là mèo tam thể à?" Nàng ánh mắt sáng quắc nhìn Hạ Minh Chương.

Hạ Minh Chương: "Là mèo Munchkin.""Munchkin?""Ừ, loại mèo này gọi là Munchkin..."

Hắn nhìn vẻ mặt của Diệp Mặc, hỏi nàng: "Có muốn sờ thử không?"

Diệp Mặc lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, hắn nói: "Vuốt mèo."

Diệp Mặc do dự: "... Nhưng mà mèo không thích ta, bọn chúng thấy ta liền trốn dưới gầm bàn gầm giường, căn bản không cho ta cơ hội vuốt."

Hạ Minh Chương bị biểu cảm hơi ai oán của nàng chọc cho có chút buồn cười, hắn kìm lại ý cười sắp nở, nói: "Mễ Mễ nhà ta không giống, nó rất ngoan, tính tình cũng rất hiền hòa, có ta ở đó, nó sẽ cho ngươi vuốt!""Thật sao?" Diệp Mặc kinh ngạc vui mừng.

Hạ Minh Chương gật đầu: "Cho nên, nếu ngươi muốn, có thể đến nhà ta vuốt mèo..."

Diệp Mặc lập tức gật đầu, không chút do dự nói: "Ta muốn! Xin cho ta đi, ta nhất định phải đi!"

Đối mặt với sự dụ dỗ của mèo, ai mà cưỡng lại được chứ? Không ai cưỡng lại được! Diệp Mặc người vô tình lãnh khốc này cũng không ngoại lệ.

Hạ Minh Chương: "... Được."

Sau đó, trong lúc Diệp Mặc đang đấu tranh với con cua trong đĩa, hắn lặng lẽ lấy điện thoại ra, tìm đến một bạn tốt là người nuôi mèo, gửi một tin nhắn qua."... Hai ngày nay mang Mễ Mễ đến nhà ta nhé, ta giúp ngươi nuôi mấy ngày."

Đêm khuya vẫn đang vùi đầu vào công việc, cháu gái Hạ Minh Chương nhìn thấy tin nhắn này: ? ! !"Tiểu thúc, nếu người bị bắt cóc thì nháy mắt vài cái đi!" Cháu gái lập tức trả lời một tin, trong lòng kinh hãi vô cùng.—— trời ơi, đây là chuyện gì đang xảy ra, khiến tiểu thúc tôn kính của cô trước đó chết sống không chịu nuôi mèo, đột nhiên lại thay đổi chủ ý?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.