Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Dựa Vào Đánh Nổ Học Bá Hối Đoái Hắc Khoa Kỹ

Chương 73: Giáo Viên Thể Dục Toán Học Là Ta Giáo




Chương 73: Giáo Viên Thể Dục Dạy Toán Cho Ta Đấy À?

"Ngươi xem thử câu hỏi này xem?" Chủ nhiệm khối lật sách bài tập ra.

Tống Hà nhìn đề mục, sau đó nhíu mày, trầm mặc không nói.

Chủ nhiệm khối khẩn trương lau mồ hôi, thấy Tống Hà nửa ngày không nói lời nào, trong lòng nhất thời chùng xuống.

Chẳng lẽ tiểu tử này không biết làm?

Ta mới vừa ở trước mặt đồng nghiệp khoe khoang khoác lác, tiểu tử này mà không biết, ta há chẳng phải không còn mặt mũi gặp người?

Chủ nhiệm khối nhắm mắt, "Không có mạch suy nghĩ sao?""Đề này cảm giác không có vấn đề gì cả." Tống Hà cau mày, "Không phải là chọn C sao? Có điểm gì nghi vấn sao?""Đúng đúng đúng! Chính là chọn C!" Chủ nhiệm khối mừng rỡ, "Ngươi quả nhiên biết làm! Vừa rồi sao không nói?""Ta vừa mới đang do dự, lòng ta nghĩ đề đơn giản như vậy không cần thiết phải hỏi, đề mục e rằng có cạm bẫy ngầm." Tống Hà lúng túng, "Nhưng ta nhìn kỹ một chút, cũng không phát giác được cạm bẫy nào cả, chính là nói rất đơn giản thôi mà."

Da mặt chủ nhiệm khối cứng đờ lại một chút.

Đề đơn giản như vậy không cần thiết phải hỏi?

Nghe một chút, đây là tiếng người sao?"Ngươi tính ra như thế nào, có thể viết ra các bước được không?" Chủ nhiệm khối móc ra một cây bút."Các bước? Làm gì có các bước nào, loại đề này liếc mắt một cái liền nhìn ra rồi!" Tống Hà kinh ngạc.

Da mặt chủ nhiệm khối run rẩy, cảm giác bị mạo phạm, tiểu tử này là giả bộ hồ đồ, hay là cố ý trêu chọc ta?"Nhanh viết!" Chủ nhiệm khối tức giận.

【 Chủ nhiệm khối hoài nghi ngươi đang 'âm dương quái khí' châm chọc hắn, trong lòng phẫn uất, giá trị oán niệm + 100! 】 Giá trị oán niệm thuận lợi tới tay, Tống Hà không đùa hắn nữa, nhận lấy bút nhanh chóng viết các bước giải đề sang một bên, mượt mà không có một chút dừng lại."Tốt, cám ơn ngươi!" Chủ nhiệm khối lộ ra nụ cười, vỗ vỗ bả vai Tống Hà, đứng dậy rời đi.

Ở nơi xa, một đám giáo viên thể dục yên lặng chờ đợi, nhìn qua chủ nhiệm khối trở về, nhao nhao cười đểu châu đầu ghé tai."Ta đoán hắn đi đụng phải vách tường!""Cái này còn cần đoán sao? Tống Hà mới học lớp 10, có thể làm được đề thi nghiên cứu sinh, ta đem giá sách ăn luôn!""Ta đoán hắn sau khi trở về, tất nhiên sẽ nhìn trái nhìn phải rồi nói sang chuyện khác, chúng ta hỏi hắn vừa rồi đi làm gì, hắn sẽ nói đi nhà vệ sinh luyện tập đi ị đè bọt nước.""Ngưu! Tiên tri!"

Nhóm giáo viên thể dục không nhịn được cười nhạo, mọi người nhất trí cho rằng hành vi tìm học sinh lớp 10 mới vào trường hỏi đề toán học, hoàn toàn chính là mất mặt xấu hổ, tự chuốc nhục nhã.

Chủ nhiệm khối trở lại trong vòng tròn của đám giáo viên thể dục, nhìn về phía đám người đầy vẻ mặt trào phúng, bỗng nhiên mở mày mở mặt mà hừ lạnh một tiếng!"Tống Hà nói đề mục rất đơn giản, hắn thậm chí không hiểu tại sao phải hỏi câu này!""Quá trình giải đề ở chỗ này!"

Đề bài lộ ra, giấy trắng mực đen, các bước làm bài rõ ràng rành mạch!

Nụ cười trên mặt đám giáo viên thể dục trong nháy mắt cứng đờ, trong con ngươi tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Thật sự làm được rồi! Trong lòng mọi người kinh đào hải lãng."Làm sao có thể…" Mấy giáo viên trăm miệng một lời, lẩm bẩm nói.

Giáo viên lớp 4 nghiêm túc xem xét kỹ lưỡng quá trình giải đề, kinh hãi thất sắc, "Hình như là đúng thật… Tống Hà mới học lớp 10 thôi đấy! Đứa nhỏ này là thiên tài toán học sao?""Mất mặt quá, chúng ta thế mà không bằng học sinh lớp 10 mới vào!" Giáo viên lớp 3 nâng trán, "Ta không muốn thi nghiên cứu sinh nữa!"

Mấy giáo viên khác hai mặt nhìn nhau, biểu cảm cũng bắt đầu nản lòng thoái chí. Mặc dù chỉ là tìm học sinh hỏi một câu hỏi mà thôi, nhưng mà lại thành công hỏi được, mang đến cho mọi người không ít xung kích tâm lý.

Đề này ngay cả học sinh lớp 10 mới vào trường đều có thể giải được, bản thân là giáo viên đang chuẩn bị thi nghiên cứu sinh lại hoàn toàn không biết, chênh lệch như thế, còn thi cái búa nghiên cứu sinh nữa?"Ta còn có một câu không biết làm." Giáo viên lớp 4 lật hai trang, ngón tay chỉ vào một câu hỏi lớn, "Các ngươi có biết làm không?"

Các giáo viên rướn cổ lên tiến tới, kích động.

Trầm mặc một lát sau, các giáo viên lại đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía chủ nhiệm khối."Sao lại là ta?" Chủ nhiệm khối nhíu mày, "Chính các ngươi không có mồm à? Không biết tự mình đi hỏi?""Chúng ta không quen Tống Hà." Các giáo viên trăm miệng một lời.……

Khu tự học.

Một đám lớn thí sinh thi đua vây quanh ở bên cạnh bàn, thần sắc kích động, tranh nhau cơ hội sao chép lại đề.

Trong ba lớp ngoài ba lớp đều là người, náo nhiệt hệt như cảnh phim Zombie, chẳng qua đám Zombie thì tranh giành ăn người, còn thí sinh thì tranh nhau một tập đề mà thôi.

Tiếng cãi vã liên tiếp, học sinh cấp ba nộ khí đều vượng:"Chụp xong chưa! Lằng nhà lằng nhằng, đến phiên chúng ta xem rồi!""Đến trước thì được trước, muốn chụp thì xếp hàng!""Quá không nói lý! Có học bá còn để lại bí kíp, mọi người ai cũng có phần, dựa vào cái gì các ngươi một mực chiếm lấy! Thất đức như vậy, các ngươi không có 'bi' đâu hả!""Bớt nói nhảm! Muốn chụp thì chờ đi!""Dứt khoát đều đừng xem nữa!" Phía sau cùng có người nói."Ngươi là cái thá gì?" Người phía trước gầm thét."Ta là Tống Hà!" Người ở phía sau cùng cao giọng nói.

Cục diện hỗn loạn ầm ĩ trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Đám người lập tức tách ra, những học sinh ở phía trước lùi về phía sau nhìn, Tống Hà vẻ mặt không nói gì đứng ở phía cuối, dưới nách kẹp mấy quyển sách mới mượn."Để các ngươi chụp đã nửa ngày rồi, vừa phải thôi chứ!" Tống Hà nhìn chung quanh, khí tràng mười phần mà cảnh cáo.

Đám người này đều là đối thủ cạnh tranh, mặc cho bọn hắn tự do lấy đề bài, lỡ như dạy xong cho học trò thì sư phụ là ta đây c·hết đói thì sao? Tất cả mọi người học xong, ta đây còn tranh mười vị trí đầu, hai mươi vị trí đầu kiểu gì?

Thí sinh thi đua xấu hổ tản ra, che mặt bỏ chạy, ai nấy trở lại chỗ ngồi ban đầu.

Tống Hà ngồi xuống, nhìn thấy tập đề thi coi như còn mới, nhẹ nhàng thở ra, vốn cho rằng tập đề sẽ bị xé nát vụn, xem ra mọi người ra tay coi như còn có chừng mực.

Trước mắt bỗng nhiên hiện ra một chuỗi nhắc nhở.

【 1 giáo viên thể dục được ngươi chỉ dạy một phần đề mục, trả lại gấp đôi tri thức Toán Học 】 【 4 giáo viên thể dục được ngươi chỉ dạy một phần đề mục, trả lại gấp đôi tri thức Toán Học 】 Tống Hà đầu đầy dấu chấm hỏi, giáo viên thể dục mà ta dạy Toán sao?

Hắn nhớ tới trước đó ở khu giá sách, có một đám giáo viên cơ bắp cuồn cuộn tụ tập cùng một chỗ đọc sách, khí chất giáo viên thể dục hết sức rõ ràng. Đại khái chủ nhiệm khối đã chia sẻ đề kia chăng?

Tống Hà lắc đầu bật cười, lật tập đề ra.

Vừa muốn tiếp tục làm bài, một mùi hương quen thuộc ập tới.

Cô nương có dáng người nóng bỏng ngồi xuống bên cạnh, gương mặt tinh xảo trắng nõn, nụ cười thanh xuân tràn đầy sức sống, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt của những người xung quanh."Hôm nay cuối tuần, Trang ca ca, ngươi không về nhà nghỉ ngơi sao?" Tống Hà tâm tình vui vẻ.

So với người khiêu chiến khí thế hung hăng, so với đám bạn học đông nghìn nghịt tranh nhau chụp đề, vẫn là hoa khôi xinh đẹp ngồi bên cạnh là thoải mái nhất. Trang Khải Nhan còn thơm ngát, đại khái là mùi dầu gội đầu, thị giác khứu giác song trọng hưởng thụ.

Trang Khải Nhan vừa ngồi vào, trước mắt Tống Hà lại hiện ra một loạt giá trị oán niệm, đến từ những bạn học đang theo dõi xung quanh.

【 Kỳ Duệ thấy nữ thần trong lòng hắn và ngươi có quan hệ thân mật, trong lòng khó chịu, giá trị oán niệm + 200! 】 【 Cận Giới cho rằng ngươi có bạn gái, nội tâm biến thành màu chanh chua, giá trị oán niệm + 90! 】 【 Hàn Ôn Văn không rõ ràng chính mình thua ở nơi nào, thở dài không thôi, giá trị oán niệm + 100! 】 Cũng may chỉ là mấy chục đến trên trăm điểm oán niệm nhẹ, chỉ là một chút ghen ghét mà thôi, không có kiểu tình chủng như Lãnh Hướng Văn hễ một tí là bạo phát lên đến hàng ngàn oán niệm.

Rất tiếc là chưa từng gặp qua Lãnh Hướng Văn ở thư viện, bằng không Lãnh công tử mỗi ngày nhìn thấy loại cảnh tượng này, tất nhiên tâm tính nổ tung, điên cuồng ban thưởng giá trị oán niệm, trợ lực cho Tống Hà thực hiện tự do oán niệm."Buổi chiều ta mới về nhà, ta đặc biệt đến đưa tình báo cho ngươi!" Trang Khải Nhan cười giả dối, kéo túi sách ra, móc ra một tập giấy lớn dày cộp.

Tống Hà nhận lấy tập giấy lớn, đại khái hơn ba trăm trang, nặng trịch.

Vừa lật ra tờ thứ nhất, chính là một hàng chữ màu đỏ bắt mắt."« Đề Hải Đại Lục » Tư liệu bên trong, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài, nghiêm khắc truy cứu!"

Ở góc dưới còn đóng dấu của công ty Khoa học Kỹ thuật Trang Chu, một cỗ khí tức bí mật thương nghiệp đập vào mặt.

Tống Hà biến sắc, hô hấp đều ngưng trệ mấy phần, "Cái này…""Tuyệt đối đừng tiết lộ ra ngoài! Ta đầu tuần trộm được từ trong nhà, nghĩ ngươi có thể sẽ dùng đến, nếu là tiết lộ ra ngoài, cha mẹ ta sẽ đánh chết ta mất!""Bên trong có rất nhiều tình báo về trò chơi, ngươi dựa theo đó mà luyện nick, làm ít công to, tiết kiệm thời gian!"

Trang Khải Nhan lại gần, hạ giọng nói.

Tống Hà cảm động, vội vàng đem tập tình báo dày cộp nhét vào túi sách, kéo khóa lại.

Với hắn mà nói, phần tình báo này không thể nghi ngờ là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, giải quyết nhu cầu cấp bách. Rất nhiều thí sinh lâu năm trước đó đã từng chơi « Đề Hải Đại Lục », có kinh nghiệm trò chơi phong phú, ở phương diện này có ưu thế ra tay trước. Mà Tống Hà là lần đầu tìm hiểu trò chơi, kinh nghiệm thiếu hụt nghiêm trọng.

Có phần tình báo quyền uy do công ty game tuồn ra này, buổi tối trở về ký túc xá chơi game luyện cấp sẽ thuận tay hơn, sáu ngày sau xung kích Côn Cốt Vương, tỷ lệ thắng cũng tăng lên rất nhiều!

Không nghĩ tới Trang ca ca đáng tin cậy như vậy, đồng đội "thần tiên", Tống Hà cảm kích hận không thể hôn nàng hai cái."Vừa rồi sao có một đám người vây quanh ngươi ở đây?" Trang Khải Nhan hiếu kì."Một đám chó đạo văn thôi, ta đi khu giá sách mượn sách, chủ nhiệm khối lôi ta lại nhờ ta giải đề cho hắn, chậm trễ chút thời gian. Kết quả một đống thí sinh thi đua thừa cơ tới chụp đề của ta." Tống Hà đau lòng nhức óc nói, "Thế phong nhật hạ, lòng người không còn thuần phác!" (Thế phong nhật hạ: ý chỉ đạo đức xã hội ngày càng suy đồi)."Xạo, xạo nữa đi!" Trang Khải Nhan cười khanh khách, cho là hắn đang nói đùa, "Chủ nhiệm khối thân phận cỡ nào, còn có thể để ngươi giải đề cho hắn?""Thật sự mà, chủ nhiệm khối đang chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, hỏi ta một câu hỏi Toán Học trong đề thi nghiên cứu sinh. Câu đó rất đơn giản, thế mà hắn lại không biết, ta cảm thấy hắn thi không đậu đâu." Tống Hà nhớ lại nói, đối với trình độ Toán Học của chủ nhiệm khịt mũi coi thường."Còn xạo có đầu có đuôi nữa chứ." Trang Khải Nhan che miệng cười khẽ."Ngươi nhìn, hắn tới kìa! Ta cá là hắn lại có đề không biết, lập tức tới ngay tìm ta hỏi." Tống Hà bỗng nhiên hướng một phương hướng bĩu môi."Ta cá là hắn không phải tới tìm ngươi." Trang Khải Nhan quay đầu, nhìn thấy chủ nhiệm khối ở xa xa.

Chủ nhiệm đang nhìn quanh, tìm kiếm thứ gì đó.

Cuối cùng, ánh mắt chủ nhiệm khối quét đến trên người Tống Hà, lập tức ánh mắt sáng lên, bước nhanh đi tới.

Trang Khải Nhan chấn kinh, mở to mắt mà nhìn chủ nhiệm, chẳng lẽ thật sự là đến tìm Tống Hà vấn đề sao?

Không thể nào… Chuyện này sao có thể?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.