Chương 37:Chương 37:
Chương 37:
Hắn căn bản không cần phải theo Thẩm Túy An chạy xa xôi ngàn dặm đến đây.
Thẩm Dao Chu trong lòng sáng như gương, đối với tu sĩ quen dùng đan dược, phẫu thuật quả thực là chuyện hoang đường, sư huynh sư tỷ của Thẩm Túy An cẩn thận một chút cũng là điều dễ hiểu.
Nàng hiểu ý cười, không vạch trần.
Thẩm Túy An có chút xấu hổ dời mắt đi, rõ ràng là hắn chủ động tìm Thẩm Dao Chu phẫu thuật, cuối cùng lại biến thành như vậy, trong lòng hắn cũng hiếm khi sinh ra vài phần oán trách đối với sư huynh sư tỷ.
Cố Ung đánh giá Thẩm Dao Chu, nhìn cô nương chỉ mười mấy tuổi xinh đẹp lại có linh khí nhưng tu vi cực kỳ thấp, ước chừng chỉ là luyện khí kỳ, một người như vậy chẳng giống y tu ở điểm nào, thế nhưng sư huynh lại như bị ma nhập mà cực kỳ đề cao nàng..
Thẩm Dao ra mắt Chu thích trong, đó chọc Dao nhắc ra không hắn truy ngay Thẩm lý tia cũng căng An nhưng, hiểu nhở khỏi Cố, trêu sinh Chu trêu liền Ung sợ chọc Túy Thẩm, tâm không bị đến thẳng dọa chú mặc hỏi tức cũng, lập sau ý cho. mê huynh, và hắn phẩm yêu sư tưởng hoặc rằng Nói tâm nhân tinh tin, vào không của tưởng nếu bị năng sư trí huynh còn lực thật. xong chưa phẫu và Nguyệt quà về sẽ ba Lăng việc trưởng linh của đến định, Thẩm nàng đại ngày lúc vừa Tân Dao khí liên vẫn Chu, thuật lão làm sau nghĩ tặng cho..." kiếm vỗ mình, của tự Hắn hào vào trọng xong nói vỗ." một thương cái nghiêm hắn của Thẩm, Chu ngươi Dao: "liếc trang nói Vết. rồi Dao Chu một ngươi đến, Nếu muộn rãi chậm thấy thêm đủ: 'mới lành lời Thẩm rồi này chút, đã trả lúc thương của vết ngươi."
Cố Ung: '." không mình thương hắn, biết như Chu thực lẽ Ung, tự mình biết vấn ra, vậy đề có trong một thể cơ chẳng vết, mà túc sự nào vẫn hắn ngầm thấy nghiêm, nhưng nhịp Thẩm Cố không khỏi Dao hãng gì có đó không lòng ngẩn? cùng hắn nói không buộc cáo giả Túy về Thẩm trở nhìn Dao chuyện, ánh Chu vờ Thẩm về thấy An việc của mắt."
Ung Cố: '.! cố ý không thế vì bản xem ta, tượng Dao sư thương thể: "được nào tưởng căn, vết vậy hỏi ngươi điệt rồi Chu của Hắn?" quát rồi về phái đáng bên, Sư sợ ngoài đổi thay ngươi Ta huynh muốn môn!.....
Chu Dao Thẩm: ". chuyện bay nói khích lát thúc ngươi ngươi, phấn linh trở điệt Chu đưa không Ung bọn có Dao về: "chốc trong buồn chỉ, sư nghe muốn không đến Cố, bay họ có lại bã sư lên khí?" cũng Cố vẻ Túy hả hận, trả hắn Thẩm huynh đang Thẩm, Nhìn nghếch An nước thù ngươi oán Chu Dao hắn lại: "cười ha, xuống xem sư thôi kéo sợ Thẩm của cười của" An ngốc Túy ngươi kìal Ung Đùa nhìn. học cẩn vội ngươi đã rồi như An củ, với lại lập tức: "Túy môn nghiêm phái như vẻ chép thận, ngươi thu lần Thẩm ngươi phải ba không, ngoài giản nụ coi Sư mặt, nói một sớm về đừng cười huynh, quy trăm đi bài lại đơn cho bên túc nghĩ nóng. mà, kịp ôi may đến. da dao thịt rạch vào, qua mạch động linh Chẳng?"
Nghĩ đến Cố Ung bị đập vào tường.
Cảm giác quen thuộc, chóng mặt vì kiếm lại ùa về.
Nàng ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Thẩm Túy An: "Ta còn một yêu cầu quan trọng nhất——ta không muốn ngồi phi kiếm."
Vì yêu câu của Thẩm Dao Chu, Thẩm Túy An đặc biệt đưa nàng đến một cửa hàng chuyên bán linh khí bay, dù sao thì ngoài kiếm tu có phương tiện đi lại riêng, các tu sĩ khác vẫn cần linh khí để đi lại.
Cuối cùng Thẩm Dao Chu đã chọn một chiếc linh thuyền, chiếc linh thuyên này không lớn nhưng rất tinh xảo, trong khoang thuyền còn có bàn ghế giường tủ các loại đồ đạc, lúc bay, Thẩm Dao Chu còn có thể dựa vào ghế nằm mềm mại cạnh cửa sổ để nghỉ ngơi, đọc sách ngắm cảnh bên ngoài, rất thoải mái.
