Quan tưởng pháp của nàng cũng vừa mới nhập môn, mặc dù kém Đặng An một chút nhưng vẫn nhận đuược đánh giá cấp Ất
Là người thứ ba trong lâm viện số bảy vuượt qua khảo sát, ngày mai người đứng ở đấy sẽ là nàng
Thời gian chậm rãi trôi qua
"Sao Vương giáo tập còn chưa đến
Sao bọn họ còn chưa đi
Những câu hỏi liên tục xuất hiện trong lòng của Vũ Minh Nguyên và Sở Linh Vân
Nhưng vào lúc này
Cảnh Vương giáo tập dẫn Trương Cảnh đi về phía người áo xanh dần dần lọt vào tầm mắt của Vũ Minh Nguyên và Sở Linh Vân
Ánh mắt hai người rơi vào trạng thái đờ đẫn
Họ biết rõ hơn ai hết hành động này có ý nghĩa gì
Nhưng biết là mọt chuyện, còn chấp nhận được hay không lại là chuyện khác
Đặc biệt người này còn là - Trương Cảnh
"Hắn đủ tư cách rồi..
còn nhanh hơn cả mình..
sao có thể chứ
Sở Linh Vân thất thanh
Khuôn mặt xinh đẹp đầy ngạc nhiên
Sau một lúc lâu, nàng mới chấp nhận đuược hiện thực, miệng cứ lẩm bẩm
"Sâu, giấu sâu thật, cái tên Quý Bá Thường kia nhất định biết chuyện này, chắc hiện giờ hắn đang cười nhạo chúng ta
Sau đấy, Sở Linh Vân nhớ tới việc mình đã hứa với Quý Bá Thường, vui đến mức nhẩy cẫng lên
"Nếu Trương huynh đã nhậận được đánh giá cấp Ất vậy thì ta cũng nói được làm được, sau khi kỳ kiểm tra kết thúc thì sẽ mời hắn gia nhập chúng ta
Còn một bên khác thì-
"Chắc là ta đang mơ
"Ta hẳn là đang nằm mơ
Vũ Minh Nguyên lẩm bẩm, sắc mặt tái mét
..
"Trương Cảnh sư đệ
Nhìn hai người đang đến gần, người đàn ông áo xanh mỉm cười hỏi thẳng, trong giọng có ý khẳng định
"Đúng là Trương Cảnh, xin chào sư huynh, không biết nên xưng hô sư huynh thế nào
Trương Cảnh nói với giọng điệu không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo
"Ta họ Lục, ngươi có thể gọi ta Lục sư huynh
"Được, Lục sư huynh
Nói xong, Lục sư huynh gật đầu, sau đó nhìn Vương giáo tập, cười mắng:
"Vương sư đệ, hôm qua ngươi còn nói với ta thành tích lần này kém, ai ngờ hôm nay lại dẫn đến hai thiên tài cấp Ất, ngươi chẳng thành thật gì cả
"Ha ha, ngoài ý muốn, đều là ngoài ý muốn thôi Lục sư huynh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương giáo tập cười toe toét
"Ngươi cứ giả vờ đi
Chỉ bằng ba người này cũng đủ để lâm viện số bảy của ngươi xếp hạng 6, thậm chí là hơn trong mười ba lâm viện thi đua lần này..
Thôi không nói nhiều nữa, ta dẫn hai vị sư đệ đến Truyền Thừa Các trước
Lời vừa dứt
Liền nhìn thấy Lục sư huynh run ống tay áo một cái, một một chiếc thuyền linh khí màu ngọc lam to bằng lòng bàn tay chậm rãi trôi ra rồi từ từ lớn lên trong gió
Chỉ mất khoảng ba đến năm hơi thở
Linh thuyền màu ngọc lam đã dài tới hơn hai thước, toát ra dao động linh lực mạnh mẽ
Trương Cảnh kinh ngạc nhìn cảnh này
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy pháp khí trong truyền thuyết
"Hai vị sư đệ, mau tới đây
Lục sư huynh bước lên linh thuyền trước rồi nhìn Trương Cảnh và Đặng An ở bên cạnh, mỉm cười nói
"Vâng, Lục sư huynh
Hai người cẩn thận bước lên linh thuyền
Sau khi đi lên, Trương Cảnh phát hiện mặc dù linh thuyền này nhìn không nhỏ, nhưng không gian lại rất hẹp
Ba người là đứng vừa đủ trên thuyền
"Vương sư đệ, chúng ta đi trước
"Thuận buồm xuôi gió
Vương giáo tập bên dưới vẫy tay tạm biệt
Linh thuyền chậm rãi bay lên
Một luồng hào quang trong suốt tập trung vào vị trí dưới chân Lục sư huynh, nhanh chóng lan ra ngoài cho đến khi quấn lấy toàn bộ linh thuyền
Thuyền hơi quay một chút
Sau đó liền thấy linh thuyền bay thẳng tắp lên bầu trời của lâm viện số bảy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phía dưới
Tiểu mập mạp nằm bất động bên cửa sổ, vẫn đắm chìm trong cảm xúc đa cảm vừa rồi
Đột nhiên, một cái gì đó lướt qua mặt hắn
Hắn vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm linh thuyền đang trôi nổi trên đầu mình, vô thức há to miệng
Người trên đó trông quen quen
Một người là huynh đệ xách hành lý, người còn lại hình như là Đặng An, một trong tứ đại thiên kiêu
"Hắn không phải đã từ bỏ rồi sao
Sao lại đi cùng với Đặng An..
...!!
Tiểu mập mạp hít sâu một hơi, đột nhiên phản ứng lại
Xem ra hắn đã nghĩ chệch hướng rồi, người ta đâu có từ bỏ khảo hạch, rõ ràng là đã vuượt qua rồi
"Chẳng trách người này có quan hệ tốt với Quý Bá Thường như vậy, có câu vật họp theo loài, cổ nhân quả nhiên không lừa ta
Trên mặt của tiểu mập mạp xuất hiện vẻ bừng tỉnh đại ngộ
Chờ chút
Nếu vậy thì chẳng phải nói, hôm trước khi giáo tập giảng đạo, một người không thua kém gì tứ đại thiên kiêu đang ngồi kế bên mình, mà mình lại..
Nghĩ tới đây
"Trời ơi, ta đã bỏ lỡ điều gì thế này?
Tiểu mập mạp nhăn mặt, nước mắt đầm đìa
Cùng lúc đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lục sư huynh, linh thuyền này..
khụ khụ, linh thuyền bình thường đều bay chậm như vậy sao
Nhìn chiếc linh thuyền bay với tốc độ như người già đi dạo dưới chân, Trương Cảnh không khỏi tò mò hỏi
Linh thuyền này hoàn toàn khác xa linh thuyền trong tưởng tượng của hắn
"Sư đệ, trong phạm vi lâm viên không thể kích hoạt toàn bộ tốc độ của pháp khí phi hành, nếu không sẽ tạo ra sóng linh lực, ảnh hưởng đến việc tu luyện của mấy tiểu tử bên dưới
Lục sư huynh giải thích với nụ cười dịu dàng trên môi
"Thì ra là thế, cảm ơn sư huynh đã giải đáp
Trương Cảnh lập tức hiểu rõ
Trong lúc bọn họ nói chuyện
Thì linh thuyền cũng đã bay ra phạm vi của lâm viện
"Hai vị sư đệ, đứng vững nhé
Lục sư huynh bỗng nhiên quay đầu lại nhắc nhở
Nhưng lời còn chưa dứt
Đã thấy linh thuyền đột nhiên run lên một cái, sau đấy lập tức tăng tốc, hóa thành một luồng linh quang màu xanh ngọc bích bay thẳng về phía Truyền Thừa Các
"Khoan đã, sư huynh
Trương Cảnh và Đặng An đồng thanh hét lên
Nghe thấy giọng nói, Lục sư huynh quay đầu lại, trong mắt lóe lên ý cười
"Hai vị sư đệ có chuyện gì sao?"..
"Sư huynh, tốc độ không phải có chút nhanh sao
Trước một lầu các chín tầng hùng vĩ tráng lệ, linh thuyền từ từ đáp xuống, Trương Cảnh lập tức rời khỏi linh thuyền, sắc mặt tái nhợt nói.