Ta Dùng Đạo Chủng Đúc Trường Sinh

Chương 33: Ùn ùn kéo đến, xác định mục tiêu (3)




"Làm sao có thể
Hai bảo vật này là do đạo lữ nhà ta tỉ mỉ chuẩn bị cho ta, để ta dùng để đoạt mười vị trí đầu trong bảng xếp hạng đấy
"Ngươi..
"Trương huynh, ý của ta là, trong năm mươi viên linh thạch cá cược thì có hai mươi lăm viên là của ngươi rồi, đừng nói là ngươi quên rồi nhé
Sau khi lấy được linh thạch thì ta sẽ dẫn ngươi đến phố chợ Long Thành một chuyến
Nghe vậy, ánh mắt Trương Cảnh đột nhiên sáng lên, vội vàng hỏi:

"Quý huynh, trong phố chợ có bán pháp khí không
Có đắt không
Sau khi nhìn thấy Quý Bá Thường dưới sự giúp đỡ của sư tỷ trang bị chu đáo như vậy, Trương Cảnh không khỏi có chút lo lắng
Nếu như so linh lực so pháp thuật thì có ngọc phù và nhiều kỹ năng trợ giúp, hắn tin rằng mình sẽ không thua bất kỳ kẻ nào
Nhưng nếu so pháp khí..
Tay không tiếp pháp khí
Có phải là quá xem thường người ta, nhầm, quá coi trọng bản thân rồi
"Cái này ấy hả..
Quý Bá Thường lắc lắc cây quạt, sau đó thiếu chút nữa là trượt tay vứt nó ra ngoài
"Hai mươi lăm viên linh thạch, miễn cưỡng thì có thể mua được một pháp khí hạ phẩm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vậy là đủ rồi
Trương Cảnh thở dài một hơi, sau đó hưng phấn hét lên:

"Đi thôi, đến chỗ Vũ Minh Nguyên đòi linh thạch
Khi cả hai càng lúc càng đến gần sân nhỏ
Quý Bá Thường đi phía trước, khom người nhón chân, như sợ dọa Vũ Minh Nguyên bỏ chạy
Trương Cảnh thì đen mặt đi theo sau đối phương
Thằng nhóc này có lẽ đọc nhiều tiểu thuyết quá nên nhập diễn sâu, nếu không thì không thể nào thực hiện những động tác mà người bình thường không thể nào hiểu như vậy được
Mà nói đi cũng phải nói lại
Quý Bá Thường làm cách nào mà mới vừa đến đây chưa được một tháng mà đã tìm được một sư tỷ giàu có để song tu rồi
Trương Cảnh thật sự rất khó tưởng tượng
Là tình yêu sét đánh, vừa thấy đã yêu à
Theo lý mà nói thì không đúng lắm, dù sao mọi người đều là người tu hành, không nói đến hy vọng trường sinh, nhưng sống lâu hơn phàm nhân đã là một điều chắc chắn
Cho nên chuyện tìm đạo lữ, nói thế nào cũng phải thận trọng hơn mới đúng
Không hiểu rõ
Thật không hiểu rõ
Ngay lúc Trương Cảnh đang bối rối thì bên tai chợt vang lên lời nhắc nhở thì thầm của Quý Bá Thường, ngay cả tiếng bước chân đang đi cũng dừng lại
"Trương huynh, ngươi nghe không
Quý Bá Thường chỉ vào khoảng sân nhỏ trước mặt, trên mặt lộ ra ý vị sâu xa, phảng phất như đang thấy một vở kịch lớn
Nghe cái gì?
Trương Cảnh sửng sốt một lúc, sau đó vô thức vểnh tai lên, nín thở lắng nghe
Mặc dù không thể siêu phàm thoát tục như Quý Bá Thường đã bước vào Luyện Khí cảnh, nhưng khoản thời gian này cơ thể của Trương Cảnh không ngừng thuế biến, dẫn đến thính giác cũng vượt xa phàm nhân
Vì vậy hắn tất nhiên cũng nghe được âm thanh rất nhỏ bay theo gió
..
"Linh Vân, thật sự không thể sao
Có thể nghe được chút chờ mong từ giọng nói của người này
Ngay khi Trương Cảnh nghe thấy giọng nói này thì biết ngay đó là Vũ Minh Nguyên
Nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều
Thì lại nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng và quyến rũ vang lên
Giọng này nghe rất êm tai nhưng lại chứa đầy quyết tâm
"Thế huynh, ngươi là người tốt, nhưng lời này sau này đừng nói nữa, ta sợ Trần sư huynh hiểu lầm
"Trần sư huynh..
Hắn là ai
Trong mắt của Vũ Minh Nguyên đều là nỗi không cam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vũ huynh, Sở tiên tử đang nói đến Trần Tiên Đạo sư huynh, mọt trong hai yêu nghiệt cấp Giáp của lần khảo hạch này
Đột nhiên lại có một giọng nói vang lên giải thích
"Là hắn?
Vậy khó trách Linh Vân lại lựa chọn như vậy
"Ngươi hiểu lầm, trong lòng Trần Tiên Đạo sư huynh chỉ có đại đạo trường sinh, căn bản là không biết..
"Ấy Đặng An, ngươi nói lời này làm chi
Giọng nói có phần ngượng ngùng của Sở Linh Vân lập tức vang lên
Trong phòng nhất thời im lặng, sau đó là một tiếng thở dài cam chịu
"Ta hiểu rồi
Linh Vân, nếu ngươi đang muốn đuổi kịp hắn..
Ở chỗ ta có một ít linh dược và linh thạch vừa được trong nhà gửi tới, có lẽ sẽ giúp được người một chút
Nghe đến đó
Trương Cảnh và Quý Bá Thường nhìn nhau một cái, sau đấy đều nhìn thấy vẻ cạn lời trong mắt đối phương
Khoan đã, linh thạch?
Bọn họ đột nhiên phản ứng lại, vội vàng chạy về phía sân nhỏ
Cái thằng nhóc Vũ Minh Nguyên này hào phóng thì hào phóng, nhưng cũng đừng cho người ta hết linh thạch chứ, ít nhất cũng chừa lại khoản của bọn họ đã
Không lâu sau
Trong phòng tiếp khách
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Linh Vân và Quý Bá Thường phân biệt ngồi ở hai bên trái phải, vẻ mặt lãnh đạm
Trương Cảnh và Đặng An ngồi ở ghế dưới, hai mặt nhìn nhau
Vũ Minh Nguyên ngồi ở dưới cùng, trên mặt có chút bi thương..
và lúng túng
Có lẽ là do cửa không khóa
Cho nên một cơn gió lạnh bỗng thổi vào, đánh vỡ sự im lặng trong phòng
Vũ Minh Nguyên đột nhiên rùng mình một cái
Kỳ lạ, tại sao gió hôm nay lại lạnh như vậy
"Vũ huynh
Quý Bá Thường ngồi trên đặt tách trà xuống, nhìn Vũ Minh Nguyên đang ngồi dưới cùng rồi mở miệng hỏi thẳng
"Có phải ngươi đã quên gì không
Ví dụ tiền đặt cược gì đó
Nghe vậy, Vũ Minh Nguyên chỉ cảm thấy gió thổi vào càng lúc càng lạnh
Do dự một lát
Hắn đành đứng dậy rời khỏi ghế, móc ra một cái túi nhỏ rồi đặt nó lên bàn trước măt Quý Bá Thường
"Quý huynh nói đùa, Minh Nguyên nào dám quên
Ta đã sớm chuẩn bị xong hết rồi, chỉ là dạo này bận quá nên mới trì hoãn một chút
"Vũ huynh quả nhiên là người giữ chữ tín
Quý Bá Thường cầm cái túi nhỏ trên bàn lên, ước lượng thử trong tay rồi mỉm cười nói
Thấy hành động không có chút khách sáo này của Quý Bá Thường
Trên lòng Vũ Minh Nguyên dâng lên một chút bực bội, nhưng khi nghĩ đến sự khác biệt giữa mình và đối phương thì hắn lại nuốt nửa giậận vào bụng
"Cảm ơn lời khen của Quý huynh
Nói xong, Vũ Minh Nguyên lại móc ra một cái túi có cùng kiểu dáng từ tay áo rồi đặt nó lên mặt bàn của Trương Cảnh
Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Trương Cảnh , hắn áy náy nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.