Ta Gả Cho Một Lão Hoàng Đế

Chương 17: Ngươi Biết Hồng Hồng Cố Gắng Nhiều Đến Nhường Nào Sao?





Khuôn mặt vốn xinh xắn của thiếu nữ giờ lại bị sự uất ức vây kín
Giống như hạt mưa rơi làm cánh hoa ẩm ướt, mang theo vài phần ướt át đáng thương
Ban đầu Sùng Văn Đế còn đang tự đắc nhưng khi thấy dáng vẻ phù dung này của Tập Hồng Nhụy, trái tim hắn ta chợt bị cào một cái
Cuối cùng cũng không thể cứng rắn được nữa
Hắn đi ra phía trước, chỉ ước có thể ôm người nhỏ nhắn, đáng thương này vào trong ngực
Song, khi hắn vươn tay ra thì mới chợt phản ứng kịp
Đây không phải là hoa mùa thu xinh đẹp trong hậu cung mặc cho hắn hái mà là một đóa tường vi kiều diễm hoang dã
Trong hoa viên của hắn có nhiều hoa thơm của lạ như thế, vậy mà trùng hợp thay gốc hoa tường vi dại này lại không thuộc về hắn
Nàng đau lòng vì người khác, bị lay động vì người khác
Còn hắn thì chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn chứ không thể nắm lấy
Đây là lần đầu tiên vị đế vương giàu có này sinh ra khát vọng muốn chủ động tìm kiếm thứ gì đó
Hắn mong gốc tường vi không thuộc về hắn cũng bị lay động vì hắn, đau lòng vì hắn
Thế là Sùng Văn Đế vươn tay ra, vỗ nhẹ lưng nàng: "Được rồi, được rồi
Nếu hắn không đến thì ta đưa ngươi về, không phải như vậy cũng được sao
Tập Hồng Nhụy bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn Sùng Văn Đế, hắn giống như mặt trăng đang cố gắng xua tan mây mù, nàng cũng cố cười một tiếng: "Hoàng đại quan nhân, cảm ơn ngài
Ngài thật sự là một người tốt
Lại là người tốt
Sùng Văn Đế, người bị gắn cho cái mác người tốt lần nữa thì không cảm thấy vui vẻ như lần đầu tiên
Thế nhưng nhìn ánh mắt ngây thơ đơn thuần của cô nương, lại nghĩ đến mình đáng tuổi phụ thân của nàng thì hắn lập tức mềm lòng, cười giỡn hỏi: "Thế bây giờ người tốt đưa ngươi về nhà được không, còn tức giận không
"Phụt…"
Tập Hồng Nhụy không kiềm chế được mà bật cười thành tiếng
Vì được ánh nắng xán lạn chiếu rọi nên tâm trạng nàng cũng tốt hơn
Tập Hồng Nhụy ngẩng đầu, ỷ được cưng chiều mà kiêu ngạo nói: "Ta không có tức giận
Sùng Văn Đế bị nàng đùa cũng hiểu ý cười một tiếng
Trẻ tuổi tốt thật
Không buồn không lo, thích làm ầm ĩ, lại giống như trên đời này không có chuyện gì phải lo lắng
Hắn chỉ đứng bên cạnh nhìn cũng có thể bị sức sống tràn đầy này ảnh hưởng
Như thế thì sao người ta nỡ rời đi chứ? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Sùng Văn Đế gạt những người khác sang một bên rồi sánh vai với Tập Hồng Nhụy đi xuống lầu
Thỉnh thoảng hắn còn liếc mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ, trong lòng cảm thấy rung động
Thấy chủ tử khởi hành, Tần Hành Triều nhanh chóng chạy ra phía trước mở đường
Hắn ta cẩn thận từng bước một, sợ Sùng Văn Đề vì quá tập trung ngắm mỹ nhân mà té ngã
Đức Nhân theo phía sau vừa nhìn chăm chú vừa giơ tay lên
Chỉ có Tập Hồng Nhụy "không hề biết gì cả", thỉnh thoảng nàng cứ quay đầu nói đùa với "Hoàng đại quan nhân"
Nhưng mà nếu lão Hoàng đế thật sự lăn xuống thì Tập Hồng Nhụy tự tin mình có thể kéo hắn lại, tiện thể làm mỹ nhân cứu anh hùng
May mà Sùng Văn Đế chỉ hơi vụng về chứ không thật sự chậm phát triển đến độ đó
Hắn thuận lợi đi xuống cầu thang, còn được tiểu cô nương bên cạnh dỗ dành đến mức nở gan nở ruột
Tần Hành Triều kéo xe ngựa tới, sau khi đặt bệ bước chân xong thì hắn ta khom người đỡ Sùng Văn Đế lên xe
Sau khi sắp xếp cho hắn cẩn thận thì Tần Hành Triều lại xoay người, cung kính vươn tay với Tập Hồng Nhụy
Dù sao Tần Hành Triều cũng là thanh niên trai tráng, nam nữ khác biệt nên khi Tập Hồng Nhụy thấy hắn ta đưa cánh tay cường tráng qua thì vô thức lùi một bước, lại vô tình chạm phải đại thái giám Đức Nhân ở phía sau
Đức Nhân đang đứng phía sau cười rạng rỡ thì cơ thể mềm mại của thiếu nữ lại chạm phải hắn ta
Cơ thể trẻ trung, nhất là cơ thể của cô nương trẻ tuổi luôn mang theo hương thơm không thể tả rõ bằng lời, mùi hương đó xông thẳng vào mũi hắn ta
Đức Nhân già nua, hai mí mắt cũng sắp dính vào nhau nhưng mùi hương thơm ngát đột ngột xông tới này khiến cho hắn ta mở to hai mắt
Giương mắt nhìn lại, theo cánh tay nở nang lộ ra ngoài cùng với nếp gấp y phục của thiếu nữ, hương thơm tỏa ra như một làn sóng
Sau khi phát hiện đụng phải hắn ta, Tập Hồng Nhụy lập tức xoay đầu cười với hắn ta một tiếng
Nàng dùng quạt che khuất mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong suốt như nai con
Đôi mắt to liếc qua Tần Hành Triều rồi lại liếc qua hắn ta, cuối cùng vẫn rơi trên người Tần Hành Triều
Nàng đổi quạt sang tay trái rồi đưa tay phải ra, khoác lên vai Tần Hành Triều, dùng chút sức đỡ mình lên xe
Đức Nhân nhìn bàn tay thon dài như củ hành, móng tay không hề nhuộm màu để lộ ra một chút màu hồng tự nhiên của thiếu nữ, nhẹ nhàng như nước nhưng đảo mắt một cái là đã biến mất, chỉ còn lại cánh tay mạnh mẽ của Tần Hành Triều
Sau khi đỡ Tập Hồng Nhụy lên xe, Tần Hành Triều xoay người cung kính vươn tay với Đức Nhân: "Quản gia lão gia, mời ngài
Đức Nhân liếc nhìn hắn ta với ánh mắt ghét bỏ rồi chậm rãi ung dung đưa tay phải, xoay vai trái móc ra một tấm khăn lụa trắng như tuyết đặt lên tay Tần Hành Triều, sau đó chống cánh tay hắn ta ngồi lên mép xe
Đức Nhân quay đầu nhìn vào bên trong màn một chút, bên ngoài mặt mỉm cười như Bồ Tát nhưng không biết hắn ta đang suy nghĩ cái gì
Sau khi các quý nhân đều đã ngồi xuống, Tần Hành Triều cẩn thận xếp khăn tay trả cho Đức Nhân rồi nhảy lên xe ngựa, bắt đầu thúc ngựa chạy đi
Xe ngựa lộc cộc nhấp nhô, chẳng bao lâu đã đi đến ngõ Kim Hà
Tập Hồng Nhụy vui sướng gọi Tần Hành Triều dừng ở đầu ngõ: "Chính là ở đây
Sau khi vén màn lên, nàng ngoái đầu cười với Sùng Văn Đế một tiếng: "Đại quan nhân, hôm nay đa tạ ngài
Ngài cũng mau về nhà nghỉ ngơi đi thôi
Sùng Văn Đế vui tươi hớn hở nói: "Được, lần sau chúng ta gặp nhau là khi nào
Trước khi Tập Hồng Nhụy cười nhe răng thì đã dùng quạt che lại: "Nếu ngài muốn gặp thì nô tỳ vẫn luôn ở Linh Lung Các đợi ngài…"
"Ha ha ha…"
Sùng Văn Đế đưa mắt nhìn tiểu cô nương nhẹ nhàng đi xuống xe ngựa rồi dần biến mất trong màn đêm tĩnh mịch
Áo màu xanh tươi cùng với váy dài màu đỏ của nàng tung bay trong màn sương đêm, giống như một cánh chim hồ điệp lỗng lậy
Nhưng mà trong khoảnh khắc này, hồ điệp chợt dừng bước, dừng trước cửa nhà cao giọng kêu một câu với giọng điệu khó tin…
"Bùi Tam
Sùng Văn Đế sững sờ, lập tức nhìn sang
Xảy ra chuyện gì vậy
..
Tập Hồng Nhụy thấy Ngưng Mộng ở trong viện thì khó tin hét lên: "Bùi Tam
Hai người đang làm gì vậy
Sau khi Bùi Tam đưa Ngưng Mộng đến thì bận rộn dọn dẹp phòng
Ngưng Mộng đứng dưới lầu, mỉm cười nhìn hắn ta làm
Chờ hắn ta làm xong đi xuống thì Ngưng Mộng đưa khăn ra, lau mồ hôi cho hắn ta: "Đa tạ ngươi
Mệt muốn chết rồi đúng không
Khăn tay chạm vào mặt khiến Bùi Tam sững sờ, hắn ta cúi đầu nhìn cô nương đang dịu dàng lau mồ hôi cho mình
So với Tập Hồng Nhụy thì tướng mạo của Ngưng Mộng rất bình thường
Nhưng chính sự bình thường này đã mang lại cảm giác bình dị, gần gũi nhiều hơn thay cho cảm giác lúc nào cũng có thể vuột mất khỏi tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà Tập Hồng Nhụy là đóa hoa xinh đẹp được nuôi dưỡng trong lòng bàn tay, không chỉ có gai mà chỉ chạm nhẹ một cái thì cũng có thể xảy ra những chuyện khó lường
Đẹp thì đẹp thật nhưng theo thời gian qua đi, ai cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi
Rơi vào sự dịu dàng chưa từng được trải nghiệm khiến Bùi Tam quên mất mình phải làm gì, cứ để mặc cho Ngưng Mộng lau mồ hôi giúp mình, mặc cho mồ hôi mình bẩn làm dơ khăn tay trắng tinh của nàng ta
Ngay lúc hai người đang im lặng thì một tiếng kêu khẽ truyền đến: "Bùi Tam
Hai người đang làm gì vậy
Bùi Tam chợt quay đầu thì nhìn thấy Tập Hồng Nhụy trừng to mắt đứng ngoài cửa, tức giận nhìn hai người họ
Bùi Tam phản xạ có điều kiện đẩy Ngưng Mộng ra rồi lập tức chạy tới: "Ngươi đừng hiểu lầm, bọn ta không có làm gì cả
Tập Hồng Nhụy không nghe hắn ta giải thích mà lập tức bùng nổ: "Ngươi đưa xong sổ sách mà không tới đón ta, thì ra là đi chơi với cái đồ lẳng lơ này đúng không
Bùi Tam nhận ra mình đuối lý nhưng lại kiêng kỵ Ngưng Mộng ở đây nên không thể hạ giọng, chỉ có thể dùng sức kéo nàng đi: "Ngươi đừng làm lớn chuyện được không
Ngưng Mộng chỉ phụng mệnh Thái tử phi đến đây thôi, bọn ta không xảy ra chuyện gì cả
Tập Hồng Nhụy trợn tròn mắt: "Ta làm lớn chuyện
Thế này là ta đang làm lớn chuyện sao
Ta đã trông thấy nàng ta lau mồ hôi cho ngươi rồi
Ngươi què tay hay là cụt chân mà không tự lau được
Bởi vì nghe Tập Hồng Nhụy lớn giọng nên láng giềng đều thắp đèn, khoác áo chuẩn bị nghe náo nhiệt
Bùi Tam thấy thế thì sốt ruột muốn kéo nàng vào viện trong
Thế nhưng Bùi mẫu lại trực tiếp đá tung cửa, đứng chống nạnh trong viện mắng…
"Cái đồ lẳng lơ không biết xấu hổ nhà ngươi
Nếu con ta thật sự qua lại với một cô nương tốt hơn như Ngưng Mộng thì liên quan cái rắm gì tới ngươi
Ngươi ở đây gào cái gì chứ
Ngươi như thế này mà cũng muốn dính líu đến con trai ta, nằm mơ đi
Tập Hồng Nhụy nhìn bà với ánh mắt khó tin, sau đó lại nhìn về phía Bùi Tam: "Ngươi nói đi
Chuyện này có liên quan đến ta hay không
Mấy ngày nay bọn họ vẫn luôn dính lấy nhau, người sáng suốt đều biết xảy ra chuyện gì nhưng Tập Hồng Nhụy là một tiểu cô nương tính khí thất thường
Khi sai bảo người khác sẽ chớp mắt nhưng khi nghiêm túc thì lại quay đầu đi không hé môi
Nàng trêu chọc đến mức khiến cho lòng Bùi Tam giống như một con mèo hoang nhảy loạn
Bây giờ nghe câu hỏi như muốn làm rõ của nàng, trong lòng Bùi Tam cảm thấy vui mừng
Nhưng mà nghe tiếng láng giềng vang lên, trong lòng hắn ta vẫn hơi tức giận
Sao Tập Hồng Nhụy lại không hiểu chuyện như thế nhỉ
Quả nhiên vẫn phải uốn nắn nàng lại, nếu không tiểu cô nương này thật sự sẽ kiêu ngạo đến tận trời
Thế là hắn ta cất giọng lạnh như băng: "Mẫu thân ta nói đúng đấy
Chuyện của ta thì có liên quan gì đến ngươi
Tập Hồng Nhụy khó tin lui lại mấy bước, mím môi hỏi: "Ngươi nói cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bùi Tam lạnh lùng nhìn nàng, khẽ vươn tay muốn bắt lấy bả vai nàng: "Đừng làm ầm lên nữa
Mất mặt chết đi được, vào đi
Thế nhưng thứ chờ đợi hắn ta lại là một cái tát
Nghe tiếng tát vang dội, mọi người ở đó đều sửng sốt
Chờ khi phản ứng lại thì Bùi mẫu đã như sư tử mẹ bị chọc giận
Bà hùng hổ chạy bước nhỉ lao xuống, giơ tay muốn tát lại nàng: "Sao đồ tiện nhân ngươi lại dám hả
Ta xé ngươi ra
Tập Hồng Nhụy tát xong một cái thì "ưm" một tiếng rồi chạy trốn, Bùi mẫu muốn đuổi theo cũng không kịp
Bùi Tam che mặt, khó tin mà cứng đờ tại chỗ
Thế mà Tập Hồng Nhụy lại đánh hắn ta
Ngưng Mộng ở phía sau bước nhanh tới, xem xét vết thương của hắn ta
Chờ sau khi xác định không bị gì nặng thì nàng ta mới lo lắng nhìn về phía Tập Hồng Nhụy biến mất: "Là ta không đúng, để cho hai người bị hiểu lầm
Đã trễ như vậy rồi, nàng có thể đi đâu chứ
Mau đưa nàng về thôi
Bùi Tam đứng tại chỗ, lồng ngực phập phồng kịch liệt
Nghe nàng ta nói thế thì hắn ta càng bùng nổ, nổi giận đùng đùng hét lớn: "Nàng ta thích đi đâu thì đi
Có giỏi thì chết ở ngoài luôn cũng được, cả đời đừng quay lại nữa
Dứt lời, hắn ta không để ý đến lời khuyên can của Ngưng Mộng mà đóng sập cửa rời đi
Ban đầu Bùi mẫu rất tức giận nhưng thấy dáng vẻ này của con trai thì lại bắt đầu vui vẻ
Bà hung tợn nhìn bên ngoài một cái rồi trực tiếp đóng cửa lớn lại
Tiểu tiện nhân, tối hôm nay đừng hòng bước vào
Gặp phải kẻ lừa đảo nào thì cứ bán ngươi luôn cho xong
...
Tập Hồng Nhụy che mặt lao ra
Sau khi nàng chạy lên cầu thì run rẩy vịn trụ đá
Ha ha ha
Nàng cười chết mất
Thật sự là quá sướng rồi
Hai kiếp, cuối cùng nàng cũng đã có thể vung tay, a ha ha ha
Ngay lúc nàng cười đến mức hai vai run rẩy thì một giọng nói dồn dập truyền từ phía sau đến: "Ai da Hồng cô nương của ta, cũng không dám nhảy chứ gì
Nàng vừa quay đầu thì nhìn thấy Đức Nhân chạy như điên như loạn đến đây
Sự nhiệt tình của hắn ta thật sự rất giống mẫu thân đã mất của nàng
Sùng Văn Đế cũng được Tần Hành Triều đỡ xuống xe ngựa
Hắn vươn tay, kêu lớn: "Hồng Nhi
Hồng Nhi
Ta ở đây
Tập Hồng Nhụy nhìn thấy bọn họ thì che mặt, khóc òa lên
Có biết lúc đang muốn cười mà lại khóc òa lên khó chịu cỡ nào không
Nàng đã cố gắng như vậy rồi, sau này mặc kệ là vinh hoa phú quý gì thì cũng là những thứ mà nàng đáng có
A ha ha ha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.