Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 765: Tam Hoa lão sư có phương pháp giáo dục rất tốt (1)




Toà Quỷ thành này thiết lập luật pháp có lẽ còn không phải mười phần thành thục, nhưng cũng đã tương đối hoàn thiện, hoàn toàn có thể đảm bảo cho hoạt động của vùng trời nhỏ này
Về cơ bản, nó đề cập đến các quy tắc của dương gian
Những sai sót đương nhiên là có, tuy nhiên mỗi thời đại đều có quy tắc riêng của thời đại đó, nó hài hòa với thời đại, không chỉ phù hợp với thời đại, mà còn là hệ thống trưởng thành nhất được vun đắp trong thời đại này
Nhất định phải cưỡng ép thay đổi là một chuyện khó khăn, rút dây động rừng, nếu muốn thay đổi nó có thể thay đổi nó hoàn toàn, chỉ thay đổi một điều thôi, ngược lại là dở dở ương ương
Cho nên Tống Du chủ yếu là quan sát, phần lớn là suy tư, cho dù có một số việc bản thân cảm thấy không hợp lý và không thoải mái, hắn cũng chỉ chọn một vài cái để đưa ra ý kiến, còn lại cũng không khoa tay múa chân
Thời gian bảy ngày trôi qua rất nhanh
Tống Du vẫn như cũ không thu hoạch được gì
Tam Hoa nương nương cũng không tìm được nguồn gốc của mùi mà nàng quan tâm giống như là con chuột thối, chỉ biết nó tràn ngập trong không khí, nơi nào mỏng manh nơi nào nồng đậm
Nhìn bộ dạng này, sự ngưng tụ của Địa Phủ Âm gian đã được đẩy nhanh rất nhiều, và sự hình thành ban đầu có lẽ sẽ là hơn mười năm sau, kể từ đó, có lẽ mưu đồ Quốc sư của cũng không vào lúc này, mà tại tầm mười năm sau
Khả năng này dường như không cao
Tuy nhiên bản thân Quỷ thành là tiền thân của Địa Phủ Âm gian, Quỷ thành đang được hoàn thiện nhanh chóng, nếu như triệt để hoàn thiện, trước khi có quá nhiều quỷ hồn, cũng không khác gì với Địa Phủ Âm gian, có lẽ nhiều nhất hai ba năm sau, tất cả quan chức chính thức của Địa Phủ Âm gian sẽ được xác định trước ở bên trong Quỷ thành, có lẽ là vào thời điểm đó
Tống Du cau mày, vỗ về mèo con trong suy tư
Xác thực, sự hoài nghi của hắn đối với Quốc sư khó mà đưa ra thực chất, càng nhiều hơn chính là bên trên cảm giác, có thể loại cảm giác này cũng không phải bỗng dưng mà đến, mà chính là từ mấy năm qua hắn phát hiện không ít chi tiết được thêu dệt nên, chỉ là những chi tiết này quá cẩn thận và rời rạc, chỉ có thể thêu dệt ra loại cảm giác này, không cách nào chỉ dẫn hắn đi tìm chứng cứ, càng không cách nào thu thập được chứng cứ thực chất
"Meo meo
Lúc Tống Du cúi đầu xuống, trông thấy mèo con đang co rúm ở trên đùi của hắn, ngửa đầu nhìn chằm chằm hắn
"Có chuyện gì vậy
Tam Hoa nương nương
"Tên đạo sĩ thọt kia là cái người xấu sao
"Tam Hoa nương nương cũng cảm thấy như vậy sao
"Không phải, Tam Hoa nương nương là cảm thấy ngươi nghĩ như vậy
Mèo Tam Hoa ngửa đầu nhìn chằm chằm hắn, biểu lộ nghiêm túc:
"Tam Hoa nương nương đi theo ngươi
"Ta cũng không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngươi không thông minh
"Thời điểm Tam Hoa nương nương bắt con chuột, con chuột một mực không xuất hiện, thì sẽ làm thế nào
"Con chuột sẽ xuất hiện
"Có lý...
Tống Du bình tĩnh gật đầu, đưa tay gãi cái cằm của mèo Tam Hoa, trong lòng bề bộn suy tư nhiều việc, trên tay không có chút tình cảm nào
Bản thân con mèo nhà là để được chạm vào, Tam Hoa nương nương không thèm để ý chút nào, chỉ tiếp tục ngước lên nhìn đạo nhân, một lát sau mới lên tiếng:
"Nhưng có đôi khi con chuột không ra, là bởi vì con chuột trông thấy mèo, con chuột trông thấy mèo thì sẽ trốn đi, nhìn xem khi nào thì con mèo bỏ đi
"Vậy phải làm sao bây giờ
"Tam Hoa nương nương đã dạy ngươi điều này
"Có lý...
Tam Hoa nương nương xác thực từng dạy cho Tống Du
Ban đầu ở Trường Kinh, sau khi bái phỏng hồ yêu trở về, một con mèo say rượu đã bắt con chuột đến cho đạo nhân, để cho đạo nhân chơi, cũng dạy hắn, nếu như con chuột không chạy, phải nghiêng đầu sang chỗ khác, làm bộ không nhìn tới nó
Biện pháp rất đơn giản
Nó cũng phù hợp với suy nghĩ của Tống Du
Trong nơi này cũng đã đợi vài ngày, nếu như tìm không thấy điều mình muốn tìm, lại đợi mấy tháng nữa cũng không tìm thấy
Huống chi trời đất rộng lớn, vô số phong cảnh, Tống Du còn phải chu du thiên hạ, xác thực không thể ở lại đây lâu
Bất luận như thế nào, cũng là nên đi
Tống Du dư quang liếc nhìn xuống một cái
- Kỳ thật túi hành lý đã được thu dọn xong
"Thùng thùng...
Vừa vặn lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa
"Tam Hoa nương nương...
Tống Du còn chưa kịp nói, mèo con đã lăn lộn từ trên đùi hắn xuống, rơi xuống đất vừa vặn quay người nửa vòng, từ nằm ngửa đến bốn chân vững vàng rơi xuống đất, quá trình này rất mượt mà
Sau đó thật nhanh chạy tới mở cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng ngoài cửa chính là Quốc sư
"Đa tạ Tam Hoa nương nương
Quốc sư què quặt đầu tiên là mỉm cười với mèo con trên đất thi lễ nói cảm tạ, lúc này mới đi theo nàng vào trong phòng, thẳng đến nhìn về phía Tống Du, mới lại hành lễ hỏi:
"Đạo hữu đêm qua ngủ có ngon giấc không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.