Chương 371: Vẫn còn có thể cứu chữa được một chút
Phẫn nộ.
Đế Hạo chưa bao giờ phẫn nộ như hôm nay!
Từ khi hắn sinh ra đã là thiên chi kiêu tử, phụ thân là Nhân Hoàng suất lĩnh liên quân các tộc lật đổ thiên đình, bản thân hắn trên chiến trường cũng là bách chiến bách thắng.
Đừng nói chịu thiệt, ngay cả bị thương cũng chưa từng có!
Nhưng hiện tại, không những bị bại làm xấu thanh danh, còn bị một đám thuộc hạ lén lút chế giễu, bản thân lại trúng kịch độc, biến thành quái vật toàn thân xanh lè...
Tất cả những điều này đều là do Ngô Tuấn ban tặng!"Ngô Tuấn, ngươi cút ra đây cho ta! ! !"
Đế Hạo gầm lên giận dữ, cuồng phong nổi lên, ngói trên nóc nhà rơi rụng từng mảnh, ngay cả tấm bảng hiệu treo trên cửa chính cũng bị thổi bay không thấy tăm hơi.
Ngô Tuấn bị tiếng rống làm ù cả tai, dùng giọng điệu khiêu khích nói: "Đạo Tổ, hắn phá hủy nhà của ngươi kìa, đừng nói ngươi là Đạo Tổ, đổi thành ta cũng không nhịn được."
Sư Doãn lặng lẽ liếc hắn một cái, cất bước đi ra phía ngoài cửa.
Đế Hạo nhìn thấy Sư Doãn đi ra, cố nén cơn giận trong lòng, nói: "Doãn khanh, Ngô Tuấn tìm ngươi làm gì, sao ngươi không bắt hắn lại luôn?"
Sư Doãn biểu lộ nghiêm túc nói: "Bẩm bệ hạ, hắn đến khuyên ta tạo phản."
Đế Hạo sững sờ, lập tức giận đến nghiến răng: "Ta trước nay không sợ lấy ác ý xấu nhất để suy đoán lòng người, nhưng không ngờ, cũng không tin, lòng người lại hiểm ác đến mức này!""Bốn thánh tướng đâu, vào bắt hắn lại cho trẫm!"
Sư Doãn khoát tay nói: "Bệ hạ tạm thời bớt giận, thật sự động thủ, chỉ sợ hắn sẽ không giải độc cho bệ hạ. Huống hồ hắn đến có chuẩn bị, mạo muội xông vào, khó đảm bảo bốn thánh tướng sẽ không trúng độc."
Bốn thánh tướng nhìn nhau, lại nhìn Đế Hạo từ đầu đến chân đều xanh lè, trên mặt đều lộ ra vẻ do dự.
Trải qua chuyện này, bọn hắn coi như đã nhìn ra, Ngô Tuấn này y thuật thế nào tạm thời chưa rõ, nhưng độc thuật của hắn, cho dù là Độc Thánh tái thế chỉ sợ cũng chỉ có vậy!
Đế Hạo thu hết phản ứng của bốn thánh tướng vào mắt, sắc mặt âm trầm nói: "Tốt, tốt, tốt, đã các ngươi sợ vỡ mật, vậy thì trẫm tự mình động thủ!"
Dứt lời, Đế Hạo ưỡn ngực ngẩng đầu, sải bước tiến vào sân nhỏ.
Thanh Y Thánh Tướng nhướng mày, thấy Sư Doãn đứng ngoài cửa, không có ý định đi theo, bèn hỏi: "Sư Doãn, chúng ta không đi theo vào sao... Vạn nhất bệ hạ dưới cơn phẫn nộ đả thương hắn, đến lúc đó chúng ta biết ăn nói thế nào với Y Thánh?"
Sư Doãn dùng ánh mắt cổ quái liếc vị đứng đầu bốn thánh tướng này, suy tư rồi nói: "Vạn nhất thật sự đả thương Ngô Tuấn, Y Thánh đại khái sẽ đích thân đến, khen ngợi bệ hạ đã thay hắn dọn dẹp môn hộ."
Thanh Y Thánh Tướng: ". . ."
Trong lúc bốn thánh tướng hỗn loạn trong gió, Đế Hạo đã đi tới trước đại đường, trong mắt chứa đầy cơn giận dữ dừng bước chân.
Trong hành lang, Ngô Tuấn không biết lấy thuốc từ đâu ra, đang sắc thuốc.
Nhìn thấy Đế Hạo, Ngô Tuấn lộ ra một nụ cười hiền hòa: "Tới rồi à, thuốc giải của ngươi sắp sắc xong rồi, chờ thêm một lát nữa."
Đế Hạo nghe vậy, chân khí sắp bộc phát trong cơ thể trì trệ, lại bị mạnh mẽ đè nén trở về.
Độc của Ngô Tuấn thực sự rất cổ quái, sau khi trúng độc, hắn căn bản không cảm thấy bất kỳ khó chịu nào, nhưng cả người lại xanh từ móng chân đến tận tóc.
Hắn đường đường là Nhân Hoàng, nếu sau này đều phải mang một thân da xanh, vậy uy nghiêm của hắn còn đâu?
Bởi vậy, trước khi ra tay giáo huấn Ngô Tuấn, nhất định phải lột bỏ lớp da xanh này trước!
Đứng tại cửa ra vào nhìn chằm chằm một lát, Ngô Tuấn bọc khăn lau bưng bình thuốc lên, đổ thuốc vào trong chén, cười đưa tay ra: "Thành huệ một ngàn lượng bạc!"
Mặt Đế Hạo giật giật hai lần, nghiến răng nói: "Chẳng lẽ ngươi quên chính ngươi đã hạ độc ta?"
Ngô Tuấn gật đầu, giải thích: "Chính vì vậy mới quý, độc dược chín trăm tám mươi hai lượng, thuốc giải hai mươi lượng, cộng lại vừa đúng một ngàn lượng bạc!""Ngươi mẹ nó tính cả tiền độc dược vào à!?"
Đế Hạo tức đến nỗi phổi sắp nổ tung, móc ra một miếng ngọc bội, ném về phía Ngô Tuấn.
Ngô Tuấn tay phải vẽ một đường vòng cung, hóa giải lực đạo trên ngọc bội, cầm ngọc bội lên nhắm vào ánh nắng, chậc chậc nói: "Ngọc bội thuộc tính mộc, thật là hiếm thấy, ân, có thể dùng để chứa đựng long khí."
Lúc này, ngoài cửa có một trận ầm ĩ, hóa ra là Tần Nguyệt Nhi và những người khác không có Thánh cảnh cường giả giám thị, đã chạy ra khỏi sân nhỏ, ở trước cửa cãi nhau với người của Đế Hạo.
Bảo Bất Bình bị Thanh Y Thánh Tướng ngăn lại, ánh mắt xuyên qua sân nhỏ, nhìn thấy cảnh tượng trong hành lang.
Nhìn thấy Đế Hạo bưng thuốc Ngô Tuấn sắc lên, Bảo Bất Bình lập tức lo lắng: "Ngô đại phu, không thể cho hắn uống thuốc giải!"
Sắc mặt Thanh Y Thánh Tướng kịch biến, lặng lẽ nhìn về phía Bảo Bất Bình: "Ngươi còn dám lắm mồm, cản trở Ngô Tuấn giải độc cho bệ hạ, xem ta có xé xác ngươi ra không."
Bảo Bất Bình trừng mắt liếc hắn một cái, phát hiện Đế Hạo đã ngửa đầu uống thuốc, lập tức trở nên thất hồn lạc phách, lẩm bẩm: "Lần này xong rồi, Ngô đại phu hạ độc là tùy ý, giải độc thì xem ý trời... Bệ hạ của các ngươi còn tâm nguyện nào chưa dứt không, không cẩn thận hôm nay chúng ta phải ăn tiệc."
Thanh Y Thánh Tướng: "? ? ?"
Tình huống gì thế này!
Điều chế độc dược cho chính mình, còn phải xem ý trời?
Ngô Tuấn nghe được Bảo Bất Bình nói xấu, không khỏi nổi giận: "Bảo Bất Bình, ngươi ở đó nói mò cái gì! Thuốc giải của ta từ trước đến nay chưa từng xảy ra vấn đề, tỷ lệ hài lòng của khách hàng luôn là một trăm phần trăm! Không tin các ngươi xem!"
Nói xong, hắn chỉ tay về phía Đế Hạo.
Chỉ thấy màu xanh trên mặt Đế Hạo dần dần rút đi, không lâu sau, liền khôi phục lại màu da ban đầu, sau đó cả người ầm vang ngã xuống đất...
Trước khi hôn mê, ý thức cuối cùng của Đế Hạo chỉ còn lại bốn chữ lớn — lòng người hiểm ác!
Ngô Tuấn sững sờ tại chỗ, thu hồi ngón tay chỉ vào không trung, có chút khó hiểu nhìn Đế Hạo nằm trên mặt đất: "Sao đột nhiên lại ngủ thiếp đi, muốn ngủ thì lên giường mà ngủ.""Bệ hạ ——" Thanh Y Thánh Tướng sắc mặt đại biến, trong nháy mắt đi tới, bảo vệ Đế Hạo, trợn mắt trừng Ngô Tuấn: "Ngươi cho bệ hạ uống cái gì?"
Ngô Tuấn thu hồi ánh mắt từ trên người Đế Hạo, chững chạc đàng hoàng nói: "Bệ hạ của các ngươi thật sự chỉ là ngủ thiếp đi, đợi hắn tỉnh lại sẽ không sao."
Thanh Y Thánh Tướng sắc mặt hơi dịu lại, hỏi: "Bệ hạ phải ngủ bao lâu?"
Ngô Tuấn giơ ra một ngón tay, Thanh Y Thánh Tướng thở phào nhẹ nhõm: "Một ngày sao?"
Ngô Tuấn khẽ lắc đầu: "Một vạn năm."
Thanh Y Thánh Tướng sửng sốt một lát, lập tức giận dữ nói: "Người đâu, mời Ngô đại phu về Hoàng cung, trước khi bệ hạ tỉnh lại, mời Ngô đại phu túc trực trị liệu!"
Ngô Tuấn bất đắc dĩ nói: "Không cần phiền phức vậy đâu, ta có thể làm cho hắn sớm tỉnh lại, bất quá..."
Thanh Y Thánh Tướng cảnh giác nói: "Bất quá cái gì?""Phải thêm tiền!""@# $% $#@. . ."
Thanh Y Thánh Tướng cuối cùng vẫn đưa Ngô Tuấn đến Hoàng cung, đích thân trông coi.
Tiểu Mị Ma vui vẻ ăn mứt quả do ngự trù trong cung làm, liếc nhìn Thanh Y Thánh Tướng tấc không rời Ngô Tuấn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên lộ ra một biểu cảm kiên nghị, nghiêm túc nói: "Ngô Tuấn, sau này ngươi cứ yên tâm ở lại đây, ta sẽ kế thừa di chí của ngươi, đem Nhân Tâm đường phát dương quang đại."
Ngô Tuấn ở một bên tiếp tục bắt mạch cho Đế Hạo, nghiên cứu bệnh tình của hắn, bất lực mắng: "Ngươi muốn nói là ý chí... Mặc dù ngươi vừa lười vừa háu ăn, vừa gian xảo vừa láu cá, nhưng lần này ngươi thật sự có thể phát huy tác dụng."
Tiểu Mị Ma sáng mắt lên: "Muốn ta làm cái gì?"
Ngô Tuấn thở dài: "Làm việc ngươi am hiểu nhất, ra ngoài đào hố, chôn Đế Hạo xuống, có thể đến mùa thu sẽ mọc ra một Đế Hạo mới."
Đế Hạo bỗng nhiên co rút thân thể, khó khăn mở mắt: "Ta cảm thấy, ta vẫn còn có thể cứu chữa được một chút..."
Ngô Tuấn nở một nụ cười ấm áp: "Đùa ngươi thôi, sống chết trước mắt, có thể kích phát tiềm năng lớn nhất của con người, xem ngươi, chẳng phải đã tỉnh rồi sao! Thành huệ một ngàn lượng, trả tiền đi!"
Đế Hạo lúc này đã không còn phẫn nộ, mà là hai mắt vô thần nhìn trần nhà, một giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống khóe mắt: "Nghiệp chướng..."
