Nghe lời Lục phụ nói, Lục Minh Châu không khỏi chớp chớp đôi mắt đẹp, "Chẳng lẽ ba giống như Tạ Quân Nghiêu, cũng đọc qua tiểu thuyết mạng này?"
Có phải có nghĩa là nàng có rất nhiều độc giả?
Nếu vậy, sao nàng không nhận được thư độc giả gửi?
Lục phụ chỉ vào vị trí tờ báo đăng 《 Đao Khách 》, trong mắt hiện ý cười, "Từ Úc Thành sau khi về đọc báo giải trí, vô tình thấy được, viết không tệ, viết xong rồi sao?"
Cũng giống hệt phản ứng của Tạ Quân Nghiêu, muốn đọc tiếp nội dung phía sau.
Lục Minh Châu cười gật đầu, "Trước khi đi Úc Thành đã viết xong rồi, mấy ngày nay vẫn luôn ở nhà trau chuốt, chỉ còn sao chép rồi gửi đi."
Lục phụ nói ngay: "Đi, qua chỗ con."
Ông muốn xem, xem bản gốc.
Chuyện đi Úc Thành có thể lùi lại, không vội.
Lục Minh Châu vẫn không tin Lục phụ lại là độc giả của mình, sau khi lên xe, nàng hỏi: "Ba, thật sự hay vậy sao? Mà tiền nhuận bút của con mới được 20 đồng một nghìn chữ."
Lục phụ trầm ngâm một chút, "Không thấp đâu."
Theo ông biết, thư ký Trần gửi bản thảo cho "Nhật báo Hương Giang", một vạn chữ, chỉ được có 20 đồng nhuận bút.
Nghe ông nhắc đến thư ký Trần được nhuận bút, Lục Minh Châu bỗng cảm thấy nhuận bút của mình rất cao.
Trong lòng thoải mái.
Về đến nhà, Lục phụ đọc tiểu thuyết, Lục Minh Châu thì cất hộp trang sức vương miện vào két sắt, rồi bỏ dây chuyền và đôi bông tai ngọc trai đã tháo xuống vào hộp trang sức trên bàn trang điểm.
Có đồ mới, tạm thời bỏ xó bọn chúng một thời gian.
Vuốt chiếc vòng cổ kim cương hồng hình trái tim, Lục Minh Châu bước chân nhẹ nhàng đi pha trà mang đến thư phòng cho Lục phụ.
Đại kim chủ à, phải chu đáo một chút.
Lục phụ xem rất chăm chú, mắt không rời bản thảo, nhưng không đến mức không quan tâm xung quanh như Tạ Quân Nghiêu, ông nghe thấy tiếng bước chân của Lục Minh Châu thì ngẩng đầu, nghiêm túc đánh giá: "Hiệp cốt nhu tình, cảm động, đại nghĩa quốc gia vượt trên tiểu tình yêu đôi lứa, rất thích hợp để làm thành phim. Minh Châu, người biết chữ đọc báo ở thành phố bình thường là thiểu số, họ không mỗi ngày bỏ một xu mua báo, chi bằng con viết thành kịch bản, tự mình đi công ty chọn diễn viên, tìm những cô đào giỏi võ có nhan sắc đẹp để đóng vai Kim Phượng Hoàng, phòng vé nhất định sẽ vượt qua phim tứ đại mỹ nữ. Đến lúc đó tái bản, doanh thu cũng không thấp."
Đăng báo nhiều kỳ thì nhuận bút dù có cao cũng không đến cả ngàn tệ một chữ, trăm tệ đã là hiếm, quan trọng nhất vẫn là phí xuất bản và phí bản quyền phim, tiền biên kịch, mấy thứ đó mới là nguồn thu lớn.
Không chỉ ở nguồn thu mà còn là ở danh tiếng mở rộng.
Toàn Hương Giang có hơn 2,1 triệu người, mà "Nhật báo Hương Giang" lượng tiêu thụ được bao nhiêu? Ngay cả 10 vạn tờ cũng không có, thường thì chỉ 3, 5 vạn tờ.
Sau khi đến Hương Giang, Lục phụ cố gắng tìm hiểu hiện trạng của các ngành nghề, biết rất rõ.
Lục Minh Châu đang có tính toán giống Lục phụ, "Nghe theo ba.""Cứ từ từ thôi, không vội." Lục phụ có chút mệt mỏi, day day mũi, đặt bản thảo chưa đọc hết xuống, hơi thả lỏng lưng một chút, "Công ty, nhà máy đều có người quản lý, Bình An trước khi tốt nghiệp đại học do ba quản, đợi anh cả con về thì để nó giúp một tay, sau khi tốt nghiệp thì để Bình An chính thức đảm nhiệm, con không có hứng thú với kinh doanh, làm chút gì con thích là được."
Lục Minh Châu mím môi cười, "Con đang làm đó thôi!"
Nàng thích viết tiểu thuyết, thích viết kịch bản, thích nhìn tác phẩm của mình lên màn ảnh.
Trước khi xuyên không, một thời gian rất dài Lục Minh Châu chỉ là biên kịch nhỏ, luôn bị tư bản chèn ép, bị đoàn phim sửa kịch bản đến phát điên, người này muốn thêm cảnh, người kia muốn thêm cảnh, diễn viên có hậu thuẫn cũng muốn thêm cảnh cho mình, hận không thể viết hết những khoảnh khắc cao trào của các nhân vật khác vào cho mình.
Sửa thì không hợp tình tiết logic.
Không sửa thì không lấy được tiền biên kịch.
Kỳ quặc nhất là có một lần Lục Minh Châu không bị yêu cầu vào đoàn, chắc vì cô luôn không chịu sửa kịch bản, nên bên kia tìm biên kịch khác cùng đoàn, kết quả kịch bản được chuyển thể từ tiểu thuyết và do Lục Minh Châu chấp bút lại ra mắt, vô số phân cảnh đặc sắc của nữ chính lại bị "Di Hoa Tiếp Mộc" cho nữ phụ, dẫn đến mỗi tập nữ chính không được xuất hiện quá 10 phút!
Còn tư bản hoàn toàn lấy diễn viên đóng vai nữ chính ra làm chiêu bài, cố gắng lăng xê nữ phụ, yêu đương với nam chính.
Nhưng cuối cùng nữ phụ cũng không nổi tiếng, trái lại bị fan nguyên tác mắng te tua.
Là một cái IP giá trị lớn, có nguyên tác.
Lục Minh Châu cảm thấy mình bây giờ cũng là tư bản, có thể tự quay những gì mình muốn, không ai được phép tùy tiện sửa.
Đương nhiên, nếu sửa tốt hơn thì nàng sẵn sàng tiếp thu.
Trò chuyện với Lục phụ một lúc, Lục phụ tiếp tục đọc tiểu thuyết, Lục Minh Châu đang định tìm gì đó làm, Dung tỷ đột nhiên cầm một bức thư đi vào, nói: "Tiểu thư, có một lá thư từ Thượng Hải."
Lục Minh Châu ngẩn người, "Thư từ Thượng Hải?"
Lục phụ cũng ngẩng đầu lên, "Thư của ai? Mang đến đây xem."
Lục Minh Châu nhận lấy, trên phong bì người nhận thật sự là tên của mình, địa chỉ nhận cũng không sai, nhưng chữ viết rất lạ, sau đó xem đến dòng ghi tên và địa chỉ gửi.
Hay cho thằng nhãi này, vậy mà là Lục Trục Nhật!
Sau khi bảo Dung tỷ ra ngoài, Lục Minh Châu nhỏ giọng nói với Lục phụ: "Là thư của anh cả."
Lục phụ nhíu mày, "Mở ra xem nó viết gì."
Lục Minh Châu ngoan ngoãn mở thư ra, càng xem mắt càng mở to, vội đưa thư cho Lục phụ, "Ba xem đi, xem đi, trước khi lên máy bay đến Thượng Hải, anh ấy suýt nữa không nhịn được mà bán cây gậy kỳ nam ba cho anh ấy! Trong thư nói, may mà anh ấy đã dừng lại đúng lúc, cưỡng lại được cám dỗ 20 vạn đô la, ôm gậy chuẩn bị về kinh."
Vậy có nghĩa lá thư này là thư anh ta viết sau khi đến Thượng Hải chuẩn bị về kinh rồi mới gửi đến.
Giữa Thượng Hải và Hương Giang có tàu biển chở khách đi lại thường xuyên, thông tin tương đối dễ dàng."Nếu nó dám bán, xem ta có đánh gãy chân nó không!" Lục phụ cầm lá thư lên xem kỹ, ngay lập tức không vui nói: "Sao lại viết thư cho con mà không viết cho ta?"
Lục Minh Châu nghĩ một chút rồi đáp: "Chắc là thấy con dễ dụ."
Phải nói là dễ lung lay.
Mắt anh ta cũng tinh đấy, nhận ra nàng là người dễ mềm lòng nhất trong nhà.
Xem anh ta viết này!
Một trang giấy đầy thống khổ, giữa dòng đều là tự trách, nói người ta ra 20 vạn đô la, mà chỉ 15 vạn đô la hoặc 1,5 tỷ tiền tệ là có thể mua một máy bay chiến đấu, nói 25 vạn đô la hoặc 2,5 tỷ là có thể mua được một chiếc xe tăng, nói anh ta từ chối xong cảm thấy hổ thẹn, nói bản thân không phải người đại công vô tư, cuối cùng không thể so với tiền bối vân vân.
Chẳng phải có ý gì là gì?
Lục phụ phất tay, "Không phải chỉ là một cái máy bay sao? Quyên 10 chiếc!"
Lục Minh Châu hỏi theo: "Ba lấy đâu ra tiền mà mua máy bay vậy? Con tính rồi, cũng phải 6, 70 vạn đô la Mỹ đấy."
Lục phụ cười không nói.
Lục Minh Châu chậm rãi há hốc miệng, "Ba còn tiền mà không lấy ra.""Lấy hết ra thì ba không có tiền tiêu thì làm sao? Ta còn hai mươi năm nữa để sống, chẳng lẽ hai mươi năm đó phải ngửa tay xin tiền các con?" Lục phụ hừ một tiếng, không ai quy định ông lúc chia gia sản phải nói thật, nên ông chỉ nói ra số tiền tiết kiệm trong từng ngân hàng ở Hương Giang, còn những chỗ khác thì ông đương nhiên không kể.
Vốn tưởng rằng giữ lại 1 triệu đô la là đủ sinh hoạt một thời gian, ai ngờ dùng hết vào đầu tư công ty dược phẩm.
Lục phụ không quen cuộc sống hai bàn tay trắng, việc đầu tiên sau khi đến Mỹ là dồn một nửa số tiền trong tài khoản ngân hàng New York chuyển sang Hương Giang, khoảng 5,5 triệu đô la Mỹ.
Chuyện này ngay cả Lục Bình An cũng không biết.
Ông trước đây thường xuyên làm ăn với người nước ngoài, có tài khoản ở nước ngoài cũng là chuyện bình thường thôi.
Bất quá, đây cũng là lần cuối cùng.
Lục Minh Châu lập tức nịnh nọt nói: "Ba mưu trí, ba anh minh vĩ đại, ba khiến con ngưỡng mộ quá! Ba làm đúng đấy, tiền ấy, ai có cũng không bằng mình có, cầm trong tay mới tự mình làm chủ được, đừng có mà nói con hiếu thảo, cháu hiền, con cháu cầm được tiền rồi thì quay mặt đi, đâu có muốn hiếu thuận người lớn tuổi gì!"
May là nàng sau khi chia gia tài vẫn xem ông già như kim chủ.
Tự cho mình một tràng vỗ tay!
Lục phụ mới nói: "Coi như nó biết đường về nhà, ta quyên mười chiếc máy bay, quyên thêm mười chiếc xe tăng, không đến 2 triệu đô la Mỹ, đổi lại chiến tranh sớm kết thúc, cho nó sớm về nhà."
Đáng!
Lục Minh Châu giơ ngón cái lên: "Ba hào phóng quá!"
Nàng nể phục!
Không phải ai cũng có quyết đoán như Lục phụ.
Nói trắng ra, Lục đại ca cũng biết cách chiều cha mình.
Phá gia chi tử!
Hao tiền tốn của thì hao tiền tốn của, Lục Minh Châu vẫn rất ủng hộ việc Lục phụ quyên góp, cũng không hề vì Lục phụ giấu tiền không chia cho mình mà tức giận, chủ động nói: "Chờ máy bay và xe tăng chở đến, hay là con tự mình đi một chuyến?"
Quyên tặng mười chiếc máy bay và mười chiếc xe tăng, khoảnh khắc vẻ vang thế này, ít nhiều cũng nên chụp một tấm ảnh chứ nhỉ?
Đến lúc về già, còn có cái để khoe với con cháu chứ.
Lục phụ không định lộ diện, gật đầu đồng ý đề nghị của Lục Minh Châu, "Không vấn đề gì."
Lục Minh Châu bắt đầu tính xem mình còn bao nhiêu tiền trong tay.
Sắp đến một năm trời đông giá rét nữa rồi, nàng không quyên được nhiều máy bay xe tăng, nhưng quyên vài bộ áo bông, giày bông, mũ bông, bao tay bông chắc chắn là được nhỉ?
Tiếp đó trong một thời gian, hai cha con nàng vô cùng bận rộn.
Lục phụ mua máy bay xe tăng, Lục Minh Châu mua áo bông, giày bông, mũ bông, bao tay bông, đợi đến khi máy bay xe tăng được chở trên tàu hàng lớn đến Thượng Hải thì nàng cũng cùng với lượng lớn vật tư kia hội hợp, cùng nhau đi đến Thiên Tân.
Lo lắng mình không thể về quê ăn Tết kịp, nàng đặc biệt mang theo vương miện đã đặt làm riêng cho nguyên thân.
Trước khi xuất phát từ Thượng Hải, Lục Minh Châu cố ý gọi điện cho Lục Trục Nhật, "Như ý nguyện của ngươi, ta đã mang mười chiếc máy bay và mười chiếc xe tăng đến rồi, hiện đang ở Thượng Hải, mấy ngày nữa sẽ đến bến tàu Thiên Tân."
Lục Trục Nhật kinh hỉ đến suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Thật hay giả?"
Lục Minh Châu hừ nhẹ: "Chuyện này có thể giả được sao? Ngươi viết thư không phải là mong chúng ta giúp đỡ sao?"
Lục Trục Nhật cười gượng.
Kỳ thật, hắn không hề ôm hy vọng gì.
Hắn rất rõ những năm qua đã xin tiền và vật tư của nhà nhiều thế nào, chỉ là thử xem sao thôi.
Ừm, vẫn là cha già hào phóng.
Lục Trục Nhật lập tức báo cáo, sau đó cùng Chương Chấn Hưng lên đường đến bến tàu đón, đến nơi còn phải bố trí người vận chuyển toàn bộ máy bay xe tăng ra tiền tuyến.
Chương Chấn Hưng kinh ngạc đến không biết phải phản ứng thế nào.
Mua một đống thuốc tây mà Lục phụ bọn họ còn chưa kiếm được 100 vạn đô la, vậy mà lần này lại biếu không gần 200 vạn đô la vũ khí, thật sự không biết nên cảm kích như thế nào mới phải?
Khi bọn họ đến bến tàu, không đợi bao lâu, liền nhìn thấy con tàu hàng lớn càng lúc càng tiến đến gần, thấy Lục Minh Châu đứng đón gió trên boong tàu.
Nàng mặc bộ quân phục liền thân màu xanh, chân đi giày ủng cao, bên ngoài khoác áo kaki, trông rất oai phong.—— —— —— —— Lục đại ca: Bỏ một đống máy bay, đổi về mười chiếc máy bay và mười chiếc xe tăng!
