Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Là Nhà Giàu Nhất Thân Cô Cô

Chương 11: Bán kim cương




Cửa hàng này tên là "Phúc Vận Lai tiệm châu báu". Lục Minh Châu và Lục Bình An vừa bước vào cửa, lập tức có nhân viên cửa hàng ra đón.

Một người thanh niên dáng vẻ thanh tú, dễ mến."Tiểu thư, cần mua gì ạ?" Anh ta nói tiếng Anh lơ lớ, giọng lại ngọt ngào."Xem qua một chút đã." Lục Minh Châu liếc mắt nhanh chóng quan sát nội thất cửa tiệm. Cô phát hiện ba mặt đều được đặt quầy kính, phía đông, sau quầy có một ông lão râu tóc bạc phơ đeo kính đen đang ngồi, trên bàn đặt tấm biển "Thu mua vàng, kim cương, đá quý".

Mặt chính và phía tây quầy trưng bày rất nhiều đồ trang sức, còn phía đông bày các loại đá quý cùng vài chiếc nhẫn kim cương.

Trên nền nhung đen tuyền nổi bật những chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, đá quý thì rực rỡ, tươi đẹp.

Kim cương ở đây khá nhỏ, viên lớn nhất cũng không quá 1 carat.

Lục Minh Châu đi đến, "Lão nhân gia, chỗ này có thu kim cương không?"

Nghe vậy, ông lão ngẩng đầu, cười nói, "Đúng vậy, tiệm chúng tôi thu mua với giá cực kỳ phải chăng. Tiểu thư có kim cương muốn bán sao? Nếu không ngại thì cho ta xem thử, ta ước tính giá trước cho."

Giọng của ông lão lại là giọng Thượng Hải chính gốc.

Không quá nhiệt tình, cũng không quá lạnh nhạt, thái độ vừa vặn phải chăng khiến người ta thấy thoải mái.

Lục Minh Châu cảm thấy rất hài lòng, cô thản nhiên lấy trong túi xách ra (thật ra là từ trong không gian) viên "dầu hỏa nhảy" cỡ khoảng 2 carat mà cô tìm thấy trong thư phòng của Lục phụ, đặt lên quầy, "Ngài xem viên kim cương này bán được bao nhiêu tiền.""Ồ, dầu hỏa nhảy! Hàng tốt đây." Lão nhân lấy kính lúp ra, cẩn thận xem xét.

Trông ông rất có kinh nghiệm.

Một hồi lâu sau, lão nhân ngẩng đầu nói: "Ba ngàn năm trăm đô la Hongkong."

Lục Minh Châu khẽ ồ lên, "Ba ngàn năm trăm thôi sao?"

Lão nhân vội nói: "Tiểu thư đừng thấy ít, tiệm chúng ta mới hôm kia bán đi một chiếc nhẫn kim cương 2 carat cũng chỉ được 3800 tệ. Mà viên kim cương kia lại không đẹp bằng viên này của cô, giá đã thấp hơn, với cả chúng tôi thu mua cũng phải kiếm chút phí dịch vụ chứ, nên giá cao nhất mà chúng tôi có thể đưa ra là 3500 tệ.""Bình An, ngươi thấy có hợp lý không?" Lục Minh Châu nghiêng đầu hỏi cháu.

Lục Bình An gật đầu, "Cũng được đấy.""Nếu ngươi nói vậy, vậy thì bán." Dù sao đây cũng là của kiếm được, Lục Minh Châu rất rõ ràng, đồng thời cô cũng tính toán đến những viên kim cương còn lại, quyết định sau này sẽ bán hết đi.

Số tiền kiếm được cô sẽ dùng để mua nhà.

Hắc hắc hắc!

Bảy tám chục năm sau, bất động sản tăng giá trị tiềm năng hơn nhiều so với kim cương.

Nhẫn kim cương 2 carat chỉ đáng giá vài vạn, mười mấy vạn, trong khi đó với vài vạn, mười mấy vạn ở Hương Giang không mua nổi 1 mét vuông nhà.

Khi nghe Lục Minh Châu đồng ý, lão nhân nhanh nhẹn lấy ra một xấp đô la Hongkong từ ngăn kéo dưới quầy, đếm 3500 tệ đưa cho cô. Còn mình thì cẩn thận bỏ viên "dầu hỏa nhảy" vào một cái túi nhung đen nhỏ."Nếu tiểu thư còn kim cương thì hoan nghênh cô ghé thăm tiệm chúng tôi lần nữa." Ông nói.

Lục Minh Châu mỉm cười đáp lại: "Nhất định, nhất định rồi."

Nói là nói vậy nhưng đi ra khỏi tiệm, rẽ trái chừng trăm mét, cô lại dẫn Lục Bình An vào một tiệm vàng khác, hỏi giá thu mua kim cương. Ở đây cũng có bảng hiệu thu mua kim cương.

Cửa tiệm ở đây lớn hơn một chút, không gian bên trong rộng rãi, sáng sủa.

Bên trong còn có mấy khách nước ngoài, họ đang cầm chiếc vòng tay bằng vàng mạ hình râu tôm tinh xảo, không ngừng xuýt xoa.

Tuy nhiên, giá mà họ đưa ra cho chiếc nhẫn kim cương 4 gram mà Lục Minh Châu lấy từ trong túi áo của Lục phụ chỉ là 5000 đô la Hongkong.

Lục Minh Châu cất nhẫn kim cương đi, xoay người rời khỏi.

Không có thành ý.

2 carat kim cương được 3500 tệ, chiếc nhẫn kim cương 4 gram phải được giá gấp đôi trở lên mới hợp lý, thậm chí phải cao hơn nữa.

Người kiểm định kim cương là một người trung niên mập mạp, mắt hí, mặt bóng nhẫy. Thấy vậy liền vội níu cô lại: "Tiểu thư thấy giá chưa được thì mình bàn lại nha! Tôi thêm cho cô chút, 5500 tệ, 5500 tệ!""Không bán." Lục Minh Châu nói.

Lục Bình An ngẩng mặt nhìn người trung niên kia, ánh mắt thản nhiên, "Loại dầu hỏa nhảy này là mua bằng tiền lớn, 1 carat tương đương mười mấy lượng vàng, trên thị trường quốc tế cũng được coi là tiền mạnh ngang vàng.""Đúng!" Lục Minh Châu nhớ lại một bà lão mà cô từng quen trước khi xuyên không.

Bà lão ấy cũng là người Thượng Hải, khi còn trẻ rất thích dầu hỏa nhảy, bà cất giữ rất nhiều. Sau này trong thời chiến loạn, bà dẫn cả nhà đến Hương Giang. Vàng bạc thì nặng không mang theo được nhiều, các tài sản khác đều bị chiến tranh tàn phá, chỉ có dầu hỏa nhảy là gọn nhẹ. Đến Hương Giang rồi, bà lão mới dựa vào việc bán dầu hỏa nhảy lấy tiền, gây dựng lại cơ nghiệp cho cả gia đình.

Người trung niên bất mãn nói: "Chúng tôi đây là thu mua, sao có thể tính theo giá gốc được chứ? Mà đã cao hơn ở tiệm cầm đồ rồi đấy."

Lục Minh Châu kiên quyết giữ ý định, cũng không thèm tranh cãi với ông ta, "Không thỏa thuận được thì không bán, đơn giản vậy thôi."

Không có gì đáng phải cãi cọ cả.

Ra khỏi tiệm, cô tiếp tục đi về phía trước.

Trên con đường này có vài tiệm châu báu, Lục Minh Châu lần lượt vào hỏi giá!

Lục Minh Châu đổi chiếc nhẫn kim cương 2 carat của nguyên chủ lấy chiếc nhẫn 4 gram. Hỏi qua vài tiệm, cuối cùng vẫn thấy Phúc Vận Lai tiệm châu báu cho giá tốt nhất. Còn giá vàng thì ở đâu cũng xem xém nhau.

Lục Minh Châu lấy một chiếc trâm cài tóc hình cá chép đỏ ra hỏi, thì tất cả đều trả giá khoảng 1700 tệ.

Cô bán chiếc trâm cài tóc ở tiệm cho giá cao nhất, được 1780 tệ.

Hiểu rõ giá thị trường xong, cô liền không vào tiệm nào nữa."Kỳ lạ thật, sao các tiệm trang sức lớn đều có hạng mục thu mua kim cương vậy? Chẳng lẽ bọn họ mua kim cương cũ về rồi làm đồ trang sức bán ra à?" Lục Minh Châu nghi hoặc, vừa đi vừa hỏi Lục Bình An.

Nên biết, trong xã hội mà cô sống, giá thu mua kim cương là rất thấp!

Rất nhiều người nói, mua kim cương không bằng mua vàng, vàng còn dễ đổi thành tiền mặt.

Tất nhiên, kim cương lớn lại là một câu chuyện khác, giá của nó tăng theo từng năm, người thường không có khả năng tiếp cận được.

Lục Bình An quả nhiên biết lý do, cậu giải thích cặn kẽ: "Đơn giản thôi, các tiệm trang sức không có đường mua kim cương. Nghe nói việc kinh doanh kim cương ở nước ngoài bị công ty De Beer độc chiếm. Để tránh tình trạng kim cương bị hạ giá, công ty này đã lên kế hoạch phân phát giấy phép kinh doanh kim cương cho các cửa hàng trang sức trên toàn thế giới, số lượng rất hạn chế. Chỉ có những người có giấy phép mới mua được kim cương từ công ty này. Ở Hương Giang có hay không thì cháu không rõ, nhưng những cửa hàng trang sức bình thường sẽ không có giấy phép. Khi xưa bà ngoại cháu mua kim cương đều là thông qua các thương nhân Do Thái, chứ thương nhân bản địa Thượng Hải thì không có cửa buôn bán.""Bình An, ngươi hiểu biết thật nhiều nha!" Lục Minh Châu nhìn cậu với ánh mắt khen ngợi.

Lục Bình An gãi đầu, ngượng ngùng cười.

Khi trên đường trở về công ty, ngang qua Phúc Vận Lai tiệm châu báu thì gặp Triệu Tư Nam đi ra."Lục tiểu thư!" Anh ta nhiệt tình chào hỏi Lục Minh Châu.

Lục Minh Châu kinh ngạc: "Triệu tiên sinh đến mua trang sức ạ?""Đương nhiên không phải." Triệu Tư Nam phủ nhận rồi nói tiếp, "Chẳng phải tôi đã nói mình làm người môi giới giao dịch trang sức rồi sao? Hôm nay Phúc Vận Lai thu được một viên dầu hỏa nhảy 2 carat, gọi điện thoại bảo tôi đến xem, sau đó tìm người mua cho họ."

Lục Minh Châu á khẩu.

Từ lúc cô bán viên kim cương đến giờ chưa đến một tiếng mà họ đã tìm được người mua rồi sao?

Trong lòng cô hơi dao động, hỏi: "Họ bán giá bao nhiêu?""Họ muốn 5000 tệ." Triệu Tư Nam chỉ nhắc đến giá của Phúc Vận Lai, không nói giá mà mình bán.

Qua tay một cái liền kiếm được 1500 tệ!

Lục Minh Châu cảm thấy có chút đau xót.

Triệu Tư Nam không biết viên kim cương này là của Lục Minh Châu, thấy cô và Lục Bình An đứng lại liền đuổi kịp, "Lục tiểu thư nếu muốn bán hoặc mua trang sức, ngọc bích đều có thể tìm tôi. Tôi từng làm môi giới tại cửa hàng buôn bán đồ tây ở Thượng Hải trước khi đến Hương Giang định cư, giờ lại làm đại lý, hàng của tôi đảm bảo chất lượng."

Nguyên chủ từ nhỏ sống ở Thượng Hải nên Lục Minh Châu biết đến nghề môi giới cho cửa hàng buôn bán đồ tây này, đó là nghề kiếm tiền chênh lệch giữa người bán và người mua.

Cô tùy tiện đáp lời Triệu Tư Nam: "Chờ khi nào tôi có nhu cầu thì sẽ tìm ngài.""Được, tôi luôn chờ tin cô." Triệu Tư Nam biết chuyện mua bán này không thể nóng vội, nhưng anh muốn lôi kéo Lục Minh Châu về phía mình nên tìm chuyện hỏi tiếp: "Lục tiểu thư đi dạo phố có mua được gì không?"

Lục Minh Châu mỉm cười đáp lại: "Chúng tôi chỉ đi dạo chơi thôi.""Vậy tôi không làm phiền nữa." Triệu Tư Nam rất biết điều.

Lục Minh Châu cũng đi đến mỏi chân, cô vẫy tay gọi hai chiếc xe kéo đưa mình và Lục Bình An đến công ty bất động sản Quang Huy, chờ Vương Bá Huy tan làm.

Tiền xe mỗi người là 6 xu, tổng cộng hết 1 xu 2 hào.

Vương Bá Huy hôm nay rất bận, ngoài công việc ở Thuyền Vận công ty, buổi chiều anh đột nhiên lại nhận được điện thoại mời đi ăn tối với đối tác nên nói với Lục Minh Châu và Lục Bình An: "Tối nay ta ăn ở bên ngoài, ta sẽ bảo tài xế đưa các ngươi về nhà trước.""Thực ra chúng tôi có thể đi xe kéo mà." Lục Minh Châu đáp.

Công ty cách Vương gia không xa.

Vương Bá Huy lắc đầu: "Không an toàn, hai đứa cứ đi xe cho yên tâm.""Vậy cũng được." Lục Minh Châu cảm kích sự chu đáo của anh.

Khi xe về đến nhà, cô lại thấy Vương thái thái và Liêu Uyển Như hai mẹ con đang đánh mạt chược, hai phu nhân trung niên khác cũng ngồi cùng. Họ đều là những người xa lạ, mặc sườn xám tinh xảo, trông rất phú quý.

Dưới ánh đèn, những chiếc nhẫn kim cương của họ lấp lánh hào quang.

Thật ra ban ngày không cần bật đèn, hiện tại mới bốn giờ, trời vẫn sáng choang, nhưng không hiểu sao, trên bàn mạt chược phía kia cái đèn thủy tinh quý giá cứ bật sáng.

Liêu Uyển Như thấy Lục Minh Châu vào, vội nói: "Minh Châu, đi rửa mặt đi, vào thay ta một lát."

Hai vị phu nhân cùng nhìn về phía Lục Minh Châu, "Vị này là?""Con gái nuôi." Người tiếp lời là Vương thái thái, cười rất dịu dàng, "Nàng tên Lục Minh Châu, mới từ Thượng Hải tới. Lưu thái thái, Triệu thái thái, lát nữa chơi mạt chược đừng bắt nạt nàng."

Triệu thái thái kinh ngạc kêu lên, "Đây chẳng phải là đệ nhất mỹ nhân đất Thượng Hải, tiểu thư Minh Châu sao, nghe danh đã lâu."

Nhìn không giống a!

Xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng chưa đến mức nghiêng nước nghiêng thành.

Đợi Lục Minh Châu chào hỏi mọi người xong, rửa mặt thay đồ rồi xuống lầu, Triệu thái thái không khỏi tặc lưỡi khen: "Không hổ là đệ nhất mỹ nhân, quả thật phong hoa tuyệt đại, đẹp vô song.""Ngài quá khen rồi, ta chỉ là liễu yếu đào tơ, sao dám nhận là đệ nhất mỹ nhân chứ!" Lục Minh Châu thay Liêu Uyển Như ngồi xuống."Là ngươi quá khiêm nhường mới đúng. Nếu ngươi là liễu yếu đào tơ, vậy chúng ta là gì? Đồ ăn ôi thiu hết rồi sao?" Triệu thái thái che miệng cười, cố ý khoe ra chiếc nhẫn kim cương to ngắn trên ngón tay.

Nhẫn kim cương đeo ở ngón áp út tay trái, trên ngón giữa lại đeo một chiếc nhẫn hồng ngọc.

Viên đá quý to cỡ đầu ngón tay, đỏ au.

Lưu thái thái có dáng người hơi gầy cười nói: "Triệu thái thái, viên kim cương này của ngươi lớn thật đấy, mấy carat?"

Triệu thái thái lập tức nói: "5 carat, đá nhảy dầu đấy."

Có chút ý khoe khoang.

Lưu thái thái liền nói: "Vẫn là lớn đẹp mắt. Hôm trước đi dự tiệc, Nhị thái thái nhà máy dệt Trần ở trước mặt ta khoe nhẫn kim cương ông Trần tặng, làm nổi bật viên nhẫn của ta nhỏ xíu, khiến ta tức chết."

Vương thái thái cười nghiêng ngả, "Nhờ Triệu thái thái nói với Triệu tiên sinh, giúp bà tìm một viên lớn không được sao?"

Triệu thái thái nhanh chóng chớp lấy cơ hội, "Đúng vậy, Lưu thái thái, nhà Tư Nam ta có cách, hàng đều là hàng thật, ta bảo hắn tìm cho bà hai viên. Bà muốn mua mấy carat?"

Lúc này Lục Minh Châu mới hiểu rõ.

Hóa ra, vị Triệu thái thái này chính là vợ Triệu Tư Nam, đúng là khéo trùng hợp...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.