Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Là Nhà Giàu Nhất Thân Cô Cô

Chương 79: Hối hận




Dùng thời gian một năm hoàn thành ba năm việc học, rất nhiều thầy trò tỏ vẻ kinh ngạc, trường học lại rất cao hứng, vì thế, Lục Minh Châu đạt được một cái danh hiệu tốt nghiệp ưu tú vinh dự.

Tuy rằng chụp ảnh chung cùng các bạn đồng học Lục Minh Châu không quen biết, nhưng Lục Minh Châu đứng trong đám người vẫn cứ cười rạng rỡ.

Như nắng gắt, như ngọc minh châu.

Sáng rực sinh huy.

Thật cao hứng.

Nàng thuận lợi tốt nghiệp!

Sớm hai năm, chính là tiết kiệm được hai năm thời gian.

Kế tiếp có thể đi du lịch, có thể hảo hảo lo sự nghiệp, không chịu thời gian ước thúc.

Ôm hoa tươi Tạ Quân Nghiêu đưa, Lục Minh Châu càng nghĩ càng thích.

Đắc ý.

Lễ tốt nghiệp lúc này không náo nhiệt và phức tạp như đời sau, bởi vì số người tốt nghiệp rất ít, bất quá chừng trăm người, cho nên đãi ngộ cần có đều có, hơn nữa đãi ngộ không tồi.

Mức độ quan trọng không gì đời sau có thể sánh được.

Trường học sắp xếp chụp ảnh thầy dùng máy ảnh đen trắng, Tạ Quân Nghiêu thì dùng máy ảnh nhà mình nhân cơ hội chụp cho Lục Minh Châu ảnh tốt nghiệp màu sắc rực rỡ, lại cho Lục Minh Châu chụp ảnh một mình, kính xin Minh Nguyệt đến vô giúp vui chụp ảnh chung cho hai người.

Minh Nguyệt vừa làm phó nháy, vừa oán hận nói: "Về sau ta liền tự mình đến trường về nhà."

Thật vất vả mới gặp được một người bạn tốt chung chí hướng.

Lục Minh Châu mím môi cười, "Nhà ngươi cách nhà ta rất gần, ngươi có thể tùy thời tới tìm ta, nếu ta ở nhà.""Chẳng lẽ ngươi còn có khi không ở nhà sao?" Minh Nguyệt hỏi.

Lục Minh Châu gật gật đầu, "Thế giới lớn như vậy, ta muốn đi xem."

Minh Nguyệt lộ vẻ mặt hâm mộ.

Nàng phải chuẩn bị cho việc vào công ty sau khi tốt nghiệp, hiện tại không làm gì liền chạy tới công ty, cùng mẹ nàng học hỏi, thỉnh giáo các bậc tiền bối, không có được nhàn hạ thoải mái như thế."Tạ tiên sinh đều không đi làm sao?" Minh Nguyệt ngộ ra sau.

Đều ở bên cạnh Lục Minh Châu nhìn thấy hắn.

Tạ Quân Nghiêu lơ đãng nhìn nàng một cái, rất nhanh thu hồi ánh mắt, đưa tay ôm chặt vai Lục Minh Châu.

Hai người thần thái thân mật, thân thiết với người khác.

Bởi vì có không ít học sinh lớn tuổi nhập học, nên có vài người đã kết hôn, cũng không vì động tác của Tạ Quân Nghiêu và Lục Minh Châu mà nói này nói nọ, lại thấy hai người họ mười phần đẹp đôi.

Dưới ánh mặt trời, nam tuấn tú, nữ kiều diễm, đứng sóng vai, như tranh vẽ.

Minh Nguyệt không ngừng ấn máy chụp hình.

Hai người dáng vóc đẹp, chụp ảnh lên quả nhiên đẹp hơn người khác.

Một lát sau, Minh Nguyệt chụp ảnh gõ đến mỏi tay, không muốn chụp nữa, trực tiếp đem máy ảnh trả lại cho Tạ Quân Nghiêu, bản thân cùng Lục Minh Châu đứng dưới bóng cây trò chuyện bát quái, "Ngươi biết không? Hạ Lâm hối hận.""Sớm biết như thế, lúc trước sao còn như vậy." Lục Minh Châu đáp lại tám chữ."Ta cũng nói vậy." Minh Nguyệt ánh mắt lóe lên một tia trào phúng, "Lúc trước không phải cha ta giới thiệu Lục tiên sinh quen nàng sao? Lần này lại mời cha ta làm thuyết khách, hy vọng Lục tiên sinh giơ cao đ·á·n·h khẽ."

Lục Minh Châu kinh ngạc nói: "Có chuyện này sao?"

Không chỉ vậy, Hạ Lâm còn muốn gặp Lục phụ, tìm đến cửa nhà Lục Minh Châu.

Lục Minh Châu và Tạ Quân Nghiêu từ trường học trở về nhà, vừa lúc ở cửa gặp Hạ Lâm, phát hiện nàng dù vẫn xinh đẹp xuất chúng như trước, nhưng phấn son khó che một tia tiều tụy.

Ánh sáng trong đáy mắt, không còn sự trong trẻo như trước.

Có thể thấy, nhận ảnh hưởng rất lớn."Lục tiểu thư." Nhớ lại thái độ mình có phần hòa ái với Lục Minh Châu trước kia, Hạ Lâm bước đến trước mặt nàng, cầu khẩn nói: "Ta có thể gặp Lục tiên sinh được không? Nhờ ngươi."

Nàng hai tay chắp lại, trong mắt tràn đầy cầu khẩn.

Lục Minh Châu cười khẽ, "Có gặp hay không, không phải do ta quyết định, ngươi cứ chờ đi."

Nàng và Tạ Quân Nghiêu cùng bọn bảo tiêu trực tiếp vào nhà, lại để Hạ Lâm ở ngoài cửa.—— —— —— —— Gõ bản thảo tay run lẩy bẩy, chỉ có mấy trăm chữ, bổ sung đến một ngàn chữ, che mặt..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.