Vốn dĩ Lục phụ dự định sau khi Lục Minh Châu thi xong sẽ lập tức chuyển đến căn hộ mới ở Bào Mã Địa, nhưng vì chuyện của Hạ Lâm mà hắn mất hết mặt mũi, nên tạm thời chưa chuyển đi, định đợi Lục Minh Châu tốt nghiệp rồi tính tiếp.
Dù sao đây cũng là nhà của con gái mình, dọn dẹp cũng tươm tất, ở quen rồi cũng không thấy khó chịu.
Cho dù trước đây cô ở trong sân nướng thịt, biến thành cái bếp hun khói.
Lục Minh Châu về đến nhà thì hắn không có ở đó.
Hắn có việc làm ăn, ở nhà không có nghĩa là ban ngày hắn không đi đâu.
Quả nhiên, dì Dung nói với Lục Minh Châu: "Lục tiên sinh cùng thiếu gia Bình An đi kiểm tra lô máy móc mới về, buổi trưa mời người ta ăn cơm, tối còn có tiệc tùng, có thể sẽ về hơi muộn, bảo cô đừng đợi. Còn tiểu thư Ninh, tiểu thư Ninh cũng đi học rồi, có A Huệ và vệ sĩ đi cùng, cũng chưa về."
Lục Ninh còn nhỏ nhưng chương trình học của nàng đã được sắp xếp từ lâu.
Ngày thường đi nhà trẻ, còn học thêm các môn năng khiếu.
Cô bé rất chăm chỉ, tính tình kiên nhẫn, nỗ lực hơn Lục Minh Châu nhiều.
Thỉnh thoảng sẽ mời thầy dạy cầm kỳ thi họa đến nhà, thỉnh thoảng lại đưa nàng đến chỗ thầy học, vì các thầy mà Lục phụ mời đều có điều kiện tốt, không chịu đến nhà dạy, chỉ những người có điều kiện kém mới nhận đến nhà dạy.
Lục phụ không thiếu tiền, chỉ cần Lục Ninh chịu học, hắn đều mời thầy về dạy.
Nghe dì Dung nói xong, Lục Minh Châu khẽ gật đầu, mở miệng: "Dì Dung, phiền dì nói với Hạ Lâm một tiếng, nói là cha ta không ở nhà, bảo cô ta đừng lảng vảng ở trước cửa nhà chúng ta nữa.""Cô ta lại mặt dày đến nữa à?" Dì Dung có chút coi thường hành vi của Hạ Lâm.
Rõ ràng ở bên Lục tiên sinh thì có gì không tốt?
Kẻ hầu người hạ, hưởng thụ vinh hoa.
Lục tiên sinh tuy có hơi lớn tuổi, nhưng không phải đàn ông tốt sao, mà hắn lại có tiền, Hạ Lâm đóng phim cả đời chắc cũng không kiếm đủ mua được chút đồ vật nhỏ Lục tiên sinh tiện tay cho, cho dù sau này bị Lục tiên sinh bỏ thì Hạ Lâm cũng không thiệt.
Lúc đầu khi đến với nhau, Hạ Lâm hẳn là đã có sự chuẩn bị tâm lý rồi, chứ không phải là vừa được danh lợi lại chê Lục tiên sinh già.
Đi tìm trai trẻ người nước ngoài đẹp trai, chắc chắn là chê Lục tiên sinh già rồi!
Dì Dung không phải là người trong cuộc, nhưng bà hiểu rõ.
Vừa nghĩ vậy, dì Dung vừa ra đến cổng, thấy Hạ Lâm đang đứng ngơ ngác ngoài cửa, sắc mặt lo lắng, ngón tay đang xoắn chặt quai túi Chanel, không đeo nhẫn kim cương nào, trông không còn vẻ lộng lẫy như trước.
Thấy dì Dung, Hạ Lâm vội vàng đi tới, "Lục tiên sinh có đồng ý gặp tôi không? Tôi vào ngay đây.""Khoan đã!" Dì Dung giơ tay chặn cô lại, đánh giá cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt khó hiểu, "Lục tiên sinh không có ở nhà, cô đừng tìm hắn. Hơn nữa, nếu cô đã chọn qua lại với cái anh Louis gì đó rồi thì đừng tìm đến Lục tiên sinh nữa, Lục tiên sinh một ngày trăm công nghìn việc, không có thời gian tiếp cái loại con gái không biết trời cao đất dày như cô."
Trong mắt Hạ Lâm lóe lên một chút thất vọng, "Lục tiên sinh không có ở nhà sao?"
Dì Dung kỳ quái nói: "Lục tiên sinh là người bận rộn, công việc nhiều, đương nhiên không thể nào rảnh rỗi ở nhà suốt được."
Nghe xong, Hạ Lâm không dây dưa nữa.
Cô rời khỏi nhà Lục Minh Châu, rồi lại đi tìm Louis, nhưng Louis vẫn khuyên cô tập trung làm việc cho tốt.
Sau khi thấy Lục Minh Châu còn đẹp hơn, có khí chất hơn Hạ Lâm, Louis có chút nguội lạnh với Hạ Lâm, nhưng vì biết với thân phận của Lục Minh Châu thì không thể dễ dàng theo đuổi được như Hạ Lâm, hơn nữa bên cạnh nàng lại có Tạ Quân Nghiêu canh chừng, mà Tạ Quân Nghiêu lại có một ông anh trai lợi hại là Tạ Quân Hạo, nên Louis quyết định vẫn sẽ qua lại với Hạ Lâm.
Hắn lấy một lọ nước hoa đưa cho Hạ Lâm, an ủi: "Đợi khi nào cô kiếm đủ tiền thì có thể tự giải ước, không cần phải vất vả như vậy."
Hạ Lâm trố mắt: "Anh bảo tôi tự bỏ tiền ra chuộc thân cho mình?"
Hắn không giúp một tay sao?"Đương nhiên, đó là hợp đồng của cô mà?" Sau khi cha của Louis đột ngột qua đời, hắn và mấy anh chị em khác chia nhau tài sản, trừ thuế thừa kế, thì tiền rơi vào tay hắn không còn bao nhiêu, mà hắn còn phải nuôi vợ con, nên tuy mang danh quý tộc nhưng lại không dám tiêu xài hoang phí, thực sự không móc đâu ra được 10 vạn bảng Anh để trả phí giải ước.
Hạ Lâm thất vọng trong mắt: "Em cứ tưởng anh yêu em."
Không yêu cô, thì tại sao theo đuổi cô?
Những lời ngon tiếng ngọt kia đều là giả dối sao?
Hạ Lâm chọn Louis, ngoài thân phận và tuổi, thì còn có cả những lời ngon tiếng ngọt mà Hạ Lâm không cảm nhận được ở Lục phụ.
Quá là dễ nghe.
Louis không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, đôi mắt màu xanh lam ngập tràn sự dịu dàng và chân thành, hắn nói: "Hạ Lâm, tất nhiên là anh yêu em rồi, nếu không thì sao anh lại theo đuổi em, chỉ là tiền giải ước của em quá đắt, vượt quá khả năng của anh.""Anh không có nổi 10 vạn à?" Nhớ đến tấm chi phiếu tùy ý Lục phụ đã cho, Hạ Lâm cảm thấy không đến mức thế.
Cô nói là đô la Hong Kong, còn Louis thì tưởng là bảng Anh, liền gật đầu.
Hạ Lâm càng hối hận.
Nếu biết Louis ngay cả 10 vạn đô la Hong Kong cũng không có nổi, thì cô việc gì phải mụ mẫm nhận lời theo đuổi? Rõ ràng hắn ăn mặc còn ra dáng người giàu có, chẳng khác gì những nhân sĩ có tiền cả.
Lâu nay nhận quà đã quen, Hạ Lâm quên mất Lục phụ đã chi cho cô không chỉ 10 vạn.
Cô bực dọc về nhà còn chưa kịp thở, thì Hạ Lâm đã nhận được điện thoại của Minh Huy.
Lẽ ra không phải ông trùm lớn Minh Huy gọi điện thoại cho cô, cứ sai một quản lý nào đó để ý công việc của Hạ Lâm là được rồi, nhưng gần đây ông ta rảnh rỗi nên muốn góp vui một chút.
Thật hiếm khi mới thấy Lục phụ bị chơi như thế này!
Mới đầu không biết, giờ thì còn có gì không rõ nữa chứ?
Phóng viên Hong Kong nhiều như thế, mỗi người đều tài giỏi như thần, đương nhiên có người chụp được ảnh Hạ Lâm với Louis, đăng báo thành tít lớn, khiến cho dân chúng xôn xao bàn tán.
Ai nấy đều cho rằng Hạ Lâm đã chia tay với Lục phụ và đã có bạn trai mới.
Lý do rất đơn giản, báo chí rất lâu rồi không đăng ảnh chụp chung của Hạ Lâm và Lục phụ, mà Hạ Lâm cũng không đeo đồ trang sức mới nhất của Minh Châu Kim Toản Hành nữa.
Có vài fan ngây thơ, lại cho rằng Hạ Lâm làm vậy là đúng, nên tìm bạn trai đồng trang lứa chứ không phải là một ông già.
Nhưng Minh Huy biết, Hạ Lâm với Lục phụ căn bản không có chia tay."Đoàn phim "Chiêu Quân xuất tắc" vẫn đang trong quá trình chuẩn bị, cần một khoảng thời gian nữa, cô cứ chuẩn bị trước đi, ngày mai bắt đầu quay phim điện ảnh Quảng Đông, không được đến muộn." Sau khi quay xong tất cả những quảng cáo đã nhận, Minh Huy lại sắp xếp cho Hạ Lâm một công việc mới, "Đây là nghề cũ của cô, cô phải quay cho tốt vào, đừng có lơ là."
Hạ Lâm mệt mỏi, tâm mệt, thân cũng mệt, trong mắt lộ rõ vẻ tiều tụy.
Nghe Minh Huy nói xong, trong lòng cô nhen nhóm hy vọng mà hỏi: "Đổng sự Minh, có thể không quay được không? Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian."
Minh Huy cười nhạo nói: "Hợp đồng của cô ở công ty, cô phải nghe theo sự sắp xếp của công ty chứ, sao có chuyện không quay thì không quay? Cô tưởng vẫn còn là cái thời mà cô được Lục tiên sinh che chở hay sao? Có ngày tốt lành không biết trân trọng, giờ hối hận cũng muộn rồi. Lúc tôi giới thiệu cô cho Lục tiên sinh, tôi đã từng nói với cô, Lục tiên sinh không phải người bình thường, đối xử với phụ nữ lúc nào cũng hào phóng, đi theo hắn thì cô không thiệt, đằng này cô lại hay, đứng núi này trông núi nọ, mà lại còn là cái núi chẳng ra gì."
Thật đúng là không biết phấn đấu!
Không biết phấn đấu thì là tự chuốc họa vào mình.
Nghĩ đến Hạ Lâm, một khuôn mặt thuộc hàng tuyệt sắc trong giới, Minh Huy nói với cô: "Hạ Lâm, tôi cảnh cáo cô, cô hãy an phận làm tốt công việc của mình đi, đừng có lăng xăng nữa, Lục tiên sinh rộng lượng, có lẽ sẽ không truy cứu nữa, sau này cô vẫn còn có thể sống những ngày an lành, bằng không thì chẳng ai giúp được cô đâu."
Hạ Lâm còn trẻ, có thể kiếm tiền, Minh Huy không muốn cô tàn lụi như vậy.
Tuy nói là còn có thể đào tạo được tám mười Hạ Lâm nữa, nhưng phải mất thời gian xem xét, cần thời gian bồi dưỡng, bồi dưỡng rồi lại chưa chắc đã được dân chúng ưa thích, không bằng cứ trực tiếp dùng Hạ Lâm, đợi đến khi sự nổi tiếng của cô hết, chắc cũng có người mới thích hợp thay thế.
Hạ Lâm không ngu.
Nếu cô ngu, thì đã không từ bàn tay trắng mà đi đến được cái cảnh có vài chục vạn tài sản chỉ trong chưa đến một năm.
Cô hết sức hiểu rõ tầm quan trọng của tiền bạc, tài sản hiện có là đường lui của cô sau này, dù thế nào cũng không được đem ra tiêu xài, kể cả là dùng để tự chuộc thân cho mình, vì cô lo rằng mình sau khi giải ước sẽ không tìm được việc làm, thực sự lưu lạc đến cảnh đó thì còn không bằng hiện tại, tuy công việc vất vả nhưng tiền lương lại rất cao, chỉ là không bằng trước đây là toàn bộ đều rơi vào túi mình thôi.
Biết mình coi trọng Louis, xem thường Lục phụ, sau khi không thấy được Lục phụ nữa, Hạ Lâm nghĩ thông suốt rồi quyết đoán tỉnh táo lại, chọn cách làm tốt những công việc công ty sắp xếp trước, sau đó lại tìm cơ hội Đông Sơn tái khởi.
Không chia tay với Louis, vì cô còn cần cái danh của Louis che chở cho mình.
Đã không có Lục phụ, thì không thể không có Louis, may mà Louis cũng không có ý chia tay cô, mỗi lần gặp mặt vẫn ân cần hỏi han cô, rất quan tâm cô.
Chính vì có hắn mà người ở công ty điện ảnh Đại Minh không dám làm gì quá đáng với cô, kể cả Minh Huy.
Hạ Lâm vừa hết scandal, phóng viên suýt nữa thất nghiệp.
Biết được Hạ Lâm không tìm đến Lục phụ nữa, mà quay ra liều mạng làm việc, Lục Minh Châu cũng rất bội phục cô.
Nhanh như vậy đã tỉnh táo lại, không đơn giản.
Lục phụ thật ra không tức giận như người khác tưởng tượng, hắn thích Hạ Lâm trẻ đẹp, Hạ Lâm thích hắn có tiền có thế, hai người nương theo nhu cầu, trong chuyện tình cảm ai cũng không nợ ai, chỉ là Hạ Lâm tiếp nhận hành động bày tỏ tình yêu của Louis làm tổn hại đến mặt mũi của hắn, cho nên mới trừng phạt chút ít, sau đó liền quên ngay, không hề để ý.
Lục Minh Châu thì lại càng không để ý.
Nàng là con gái, quan tâm chuyện xấu của cha già làm gì?
Chi bằng ngồi ở nhà đếm những món quà tốt nghiệp vừa nhận được, hết món này đến món khác, toàn đồ mới tinh.
Những món đồ nàng thu thập thật phong phú.
Mọi người đều thích tặng nàng đủ loại châu báu, mà còn là loại đặc biệt quý giá và độc nhất vô nhị, bởi vì châu báu bình thường đã khó lọt vào mắt nàng, mang ra ngược lại mất mặt.
Lục Minh Châu thích nhất chiếc trâm cài áo hình báo săn bằng vàng mà Tạ Quân Nghiêu tặng.
Đúng vậy, hoàn hảo.
Một con báo săn bằng ngọc phỉ thúy lục giác cực lớn mạnh mẽ, oai phong, nhìn xuống thiên hạ đang đạp chân.
Đang lo không có cơ hội đeo chiếc trâm cài áo nguyên bộ cùng vòng tay này thì Lục Minh Châu bỗng nhiên nhận được thiệp mời Minh Huy tự mình đưa đến tận nhà, mời nàng cùng Lục phụ cùng nhau tham dự hôn lễ của con trai hắn, Minh Hành.
Địa điểm tổ chức là nhà hàng Nguyên Hoa thuộc khách sạn gần Hương giang, thời gian là ngày 28 tháng 6.
Một bộ dáng vẻ không kịp chờ đợi.
Lo lắng cho Hạ Huyên và Minh Nguyệt, Lục Minh Châu không muốn đi, sau khi Minh Huy rời đi, nàng gọi điện thoại cho Minh Nguyệt, Minh Nguyệt lại nói: "Đi chứ, sao lại không đi? Ta và mẹ ta không xuất hiện, ngươi xem náo nhiệt rồi về kể cho ta nghe."
Hạ Huyên thì hoàn toàn không cho Minh Hành một chút mặt mũi nào.
Dù Minh Huy có cầu xin thế nào, nàng vẫn không đồng ý.
Minh Huy bất đắc dĩ vô cùng, hắn muốn sớm ngày ôm cháu trai để kéo dài dòng dõi, lại lo Minh Hành không ai quản thúc, ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm gây ra chuyện, đành phải một mình lo liệu hôn lễ, bù đầu sứt trán.
Chủ yếu là mẹ của Minh Hành, Diệp Lệ Lệ, không được danh chính ngôn thuận.
Mặc dù theo luật Đại Thanh, Minh Huy có thể nạp thiếp, nhưng Diệp Lệ Lệ chưa vào cửa kính trà, chưa được Hạ Huyên đồng ý, Minh Huy thật sự không dám cùng Diệp Lệ Lệ cử hành nghi thức nạp thiếp.
Hạ Huyên đang sống sờ sờ kia mà!
Bởi vậy, cái gọi là nhị thái này, cũng chỉ là một cách xưng hô mà thôi.
Minh Nguyệt đối với quyết định của mẫu thân vô cùng vui mừng, cũng không muốn lấy thân phận em gái tham dự tiệc cưới của Minh Hành, cho dù cô dâu Trương Bảo Nghi là bạn học của nàng và Lục Minh Châu, nàng cũng hoàn toàn không nể mặt mũi.
Lục Minh Châu nghe lời Minh Nguyệt nói, cười nói: "Nếu ngươi đã nói vậy, ta sẽ đi xem một chút."
Chủ yếu là vì khoe chiếc trâm báo săn của nàng.
Đối nàng cúp điện thoại, Lục phụ hiếm khi nói với nàng: "Gọi Tạ Quân Nghiêu cùng ngươi đi."
A!
Hào phóng vậy sao?
Trên mặt Lục Minh Châu lộ ra một tia hoang mang, muốn hỏi vì sao, nhưng Lục phụ không cho nàng câu trả lời, trực tiếp gọi Từ quản gia sắp xếp người đến dọn đồ đạc, hắn muốn chuyển đến căn nhà mới ở Bào Mã địa.
Người đông, nửa ngày đã chuyển xong.
Như Lục Bình An đã nói trước đó, lặng lẽ chuyển nhà, không tổ chức tiệc mừng lên chức.
Mặc dù vậy, Lục Minh Châu vẫn theo đến một chuyến, cùng mang một đôi Tỳ Hưu ngọc dương chi dùng trấn trạch trừ tà chiêu tài vào bảo.
Là một trong những món đồ Lục phụ chôn trong vườn hoa, bị Lục Minh Châu móc ra, bây giờ lại trở về chủ cũ.
Lục phụ ngước mắt nhìn, không biết nên nói gì với nàng.
Lục Minh Châu không thấy xấu hổ, hùng hồn nói: "Ngài nói toàn bộ cho ta, ta không cho ngài thì người khác cũng tìm không ra được, huống chi ta lại mang Tỳ Hưu ngọc dương chi quý giá nhất đến nhà mới cho ngài, rất hiếu thuận có phải không?""Không thấy." Lục phụ không thấy chỗ nào nàng hiếu thuận cả.
Lục Minh Châu càng có chuyện hơn để nói: "Chỗ nào không hiếu thuận? Ta cùng ngài chuyển nhà, tặng quà cho ngài, quan tâm nhất cử nhất động của ngài, ngược lại mấy bà vợ bé của ngài, có ai xuất hiện đâu? Còn con gái họ sinh ra, có ai hiếu thuận ngài không? Bình An, ngươi nói ta nói có đúng không? Có phải ta là đứa con gái hiếu thuận nhất thiên hạ không?""Phải!" Lục Bình An cố nín cười.
Thực ra là Lục phụ không thông báo cho bất kỳ ai, bọn họ căn bản không biết Lục phụ chuyển nhà.
Lục phụ bị cái náo nhiệt tết nhất làm cho sợ.
Lục Trường Căn đang quản lý Kim Toản Hành của Minh Châu cũng chỉ biết Lục phụ gần đây ở nhà Lục Minh Châu, không biết hắn nói chuyển nhà là chuyển, không có một chút dấu hiệu nào.
Nếu không, chắc chắn sẽ có biểu hiện.
Lục Minh Châu thấy Lục phụ không nói được gì, liền lộ ra vẻ đắc ý tươi cười.
Nhà mới của Lục phụ giống như những tòa nhà lớn xung quanh, tổng cộng có năm tầng, tầng một là phòng bếp, phòng ăn, phòng khách, và cả phòng vệ sinh, Lục phụ ở tầng hai, Lục Bình An và Lục Ninh ở tầng ba, Huệ tỷ bầu bạn với Lục Ninh, tầng bốn là thư phòng, tầng năm ở vài người hầu gái và cận vệ, cũng có hai vệ sĩ ở tầng hai.
Còn Từ quản gia và những người hầu khác mang từ Thượng Hải đến thì được sắp xếp đến nhà trong danh nghĩa Lục Bình An.
Ở gần đó, gọi một tiếng là đến.
Lục Minh Châu đi lên đi xuống một vòng, có chút hài lòng: "Từ thúc quả không hổ là Từ thúc, thu dọn cũng không tệ.""Trước mắt vậy đã." Lục phụ thờ ơ nói.
Lục Minh Châu liền hỏi hắn khi nào thì xây xong biệt thự lớn, rất muốn được chứng kiến một chút.
Lục phụ cũng không có thời gian cụ thể, "Ta mua đất khá lớn, mua lại cả ba mảnh đất liền nhau cùng nhà cũ, phá bỏ xây lại, thế nào cũng phải ba năm rưỡi."
Lục Minh Châu tặc lưỡi: "Con không hỏi."
Khi nào xây xong, khi đó sẽ đi chiêm ngưỡng.
Lục phụ thúc giục nàng: "Trời nóng, con về sớm một chút, đừng để Tạ Quân Nghiêu chạy loạn khắp nơi."
Lục Minh Châu lầm bầm nói: "Vậy tại sao ngài còn bắt hắn cùng con đi dự tiệc cưới của Minh Hành."
Về thì về thôi, ở đây không phải mát mẻ hơn trên đỉnh núi à.
Ra khỏi cửa, cả người Tạ Quân Nghiêu đều nhẹ nhõm.
Đúng vậy, hắn từ sáng đến giờ luôn ở bên cạnh Lục Minh Châu, lo trước lo sau, chăm sóc nàng chu đáo, kết quả trong mắt Lục phụ vẫn coi như không có hắn.
Hắn ở trên xe nói: "Coi như được yên tĩnh."
Lục Minh Châu nhịn không được cười nói: "Thương ngươi quá! Còn một khoảng thời gian nữa mới đến hôn lễ của Minh Hành, hay là chúng ta đi du lịch trước đi? Đi đâu đó gần thôi, đi tới đi lui tương đối dễ dàng."
Tạ Quân Nghiêu lập tức phấn chấn, "Được!"—— —— —— —— Muốn viết dài một chút rồi mới đăng chương mới, khổ nỗi hôm qua tay run nhiều đăng một chương, đêm về liền ngủ có bốn tiếng, mệt đến mí mắt muốn đánh nhau rồi, chiều lại viết tiếp nha, năm sáu giờ đăng, ngày mai khôi phục lại hai chương...
