Hạ Vân nói: “May mắn thay, ta mua được một đống đồ cổ tranh chữ của nước mình từ tay một tên phá gia chi tử, hắn không biết giá trị nên bán giá rất rẻ, ngươi xem thử có thích cái nào không.”
Lục Minh Châu kinh ngạc mừng rỡ: “Thật tốt vậy sao?”
Nàng đang nói về giá cả.
Việc mua được đồ cổ tranh chữ có giá trị với giá rẻ là chuyện vui nhất trong đời của Lục Minh Châu.
Hạ Vân hiểu ý, giải thích: “Tổ tiên của tên phá gia chi tử đó từng giữ chức quan trọng trong liên quân 8 nước xâm lược kinh thành, sau khi vào nước ta thì thấy gì đoạt nấy, đặc biệt coi trọng vàng bạc châu báu, không quá chú ý đến đồ sứ tranh chữ, chỉ là tiện tay lấy một ít rồi mang về nước, để ở nhà không ai đoái hoài.”
Lục Minh Châu tiếc nuối nói: “Quá nhiều kỳ trân dị bảo của nước ta đều bị trôi dạt ra nước ngoài như vậy! Thật muốn cướp về hết.”“Chuyện này có chút khó khăn.” Hạ Vân cảm thấy mình không làm được.
Lục Minh Châu thất vọng: “Đâu chỉ là có chút khó khăn, là vô cùng khó khăn ấy chứ, người ta vũ lực mạnh mẽ mà cũng không ngu.”
Hạ Vân nghe vậy thì khẽ cười.“Nếu ngươi thích, ta sẽ bảo người giúp ngươi tìm thêm một ít.” Hắn nói.
Lục Minh Châu ngượng ngùng: “Sao có thể cứ để ngài tốn tiền mãi như vậy? Chờ sau khi chia hoa hồng quý tiếp theo, ta sẽ trả tiền cho ngài. Không thể không nhận, nếu ngài không lấy, ta sẽ ngại không dám nhận.”
Hạ Vân không từ chối: “Cứ chọn món ngươi thích trước rồi tính tiền, cả bút tích thật của Đường Dần và Vương Hi Chi nữa.”
Lục Minh Châu lại càng cao hứng: “Cảm ơn Khế gia!”
Tiền bạc đôi bên đã thoả thuận xong, vậy là tốt rồi!
Nàng bây giờ đã là một phú bà chính hiệu, không thiếu tiền, không cần phải keo kiệt.
Hạ Vân bảo người mang nhóm đồ cổ tranh chữ đến.
Xếp thành một hàng, rực rỡ muôn màu.
Lục Minh Châu xem từng món, mỗi món lại kinh ngạc thốt lên một tiếng, bản thân nàng giống như một con chuột rơi vào thùng gạo, vui mừng đến không biết làm sao cho phải.
Nàng còn nói giá trị từng món đồ cổ tranh chữ cho Hạ Vân nghe: “Khế gia, ngài nên cất giữ cho kỹ, những thứ này đều là bảo vật tốt cả đấy, phần lớn đều là bảo vật vô giá, không thể đo đếm được giá trị.”
Hạ Vân ngạc nhiên: “Ngươi không cần sao?”
Giá trị quá cao, Lục Minh Châu không dám nhận: “Nhà ta chật hẹp để bọn chúng ở thì tội nghiệp quá, thôi thì cứ ở nhà Khế gia, có thể nhận được sự bảo vệ tốt hơn.”
Nàng đã mãn nguyện với việc có được Hoa rơi thi sách của Đường Dần và “Đạo Đức kinh” của Vương Hi Chi.
Những thứ khác, nàng không dám mơ mộng đến.
Hạ Vân đoán được vài phần, liền cười nói: “Ngươi không nhận, chẳng phải uổng phí tâm tư của ta sao? Mấy đứa con của ta lớn lên ở Nam Dương từ nhỏ, ngay cả tiếng địa phương còn không nói sõi, huống chi là hiểu được giá trị văn hóa của những đồ cổ tranh chữ này, giữ cho chúng chẳng khác nào phá hoại đồ quý, biết đâu có ngày chúng còn đem làm giấy lộn vứt đi. Mà thôi, cho ngươi, ta lấy tiền chứ không phải cho không. Ta tốn bao nhiêu tiền mua, thì ta lấy của ngươi bấy nhiêu tiền, một chút cũng không thiệt.”
Lục Minh Châu nghĩ thầm làm sao mà không thiệt?
Cho dù không đợi đến mấy chục năm sau, thì bây giờ đem ra bán cũng có thể bán được giá tốt, tên phá gia chi tử hét giá thấp là do hắn không biết giá trị.
Giống như những món họ mua ở tiệm đồ cổ trong xưởng lưu ly, có một số món phải dùng vàng và đô la mới có thể mua được.
Có thể nói là họ được giá hời sao?
Luôn có người dùng cái giá của đồ lượm lặt để so sánh với giá cả leo thang về sau là không hợp lý, vì đồ lượm lặt dù sao cũng chỉ là số ít, phần lớn vẫn là bán theo giá thị trường, cho dù là thời loạn cũng không hề rẻ mạt như bùn, trừ khi năm mất mùa không có cơm ăn.
So với mức sống của người dân bình thường, giá cả trên thị trường hiện giờ vẫn là ở mức trên trời.
Đúng là hàng xa xỉ phẩm.
Nàng còn định nói thêm thì bị Hạ Vân giơ tay ngăn lại, không cho phản bác: “Quyết định vậy đi, ngươi đừng có chọn tới chọn lui nữa, ta sẽ cho người mang đến nhà ngươi luôn, đợi khi nào có tiền thì đưa cho ta.”“Bao nhiêu tiền vậy ạ?” Lục Minh Châu cẩn thận hỏi.
Nhìn qua có đến hơn trăm món đấy!
Tranh chữ chiếm đến bảy phần, còn lại là đồ thêu, ngọc điêu, đồ sứ các loại, mặc dù chủ yếu là đồ sứ từ lò quan đời Thanh, nhưng cũng có không ít đồ sứ từ năm lò danh tiếng khác, tuy màu sắc thanh nhã nhưng rất quý hiếm.
Hạ Vân cẩn thận suy nghĩ, rồi đưa ra cho nàng một cái giá rất thấp.
Đại khái, chỉ bằng một phần mười số tiền mà hắn đã bỏ ra.
Lục Minh Châu ngạc nhiên đến ngây người: “Rẻ như vậy sao?”
Nàng không khỏi cảm thán: “Tên phá gia chi tử không biết giá trị thật là không biết giá trị mà! Đúng là coi trân châu là mắt cá.”
Còn rẻ hơn so với cái giá hời mà nàng nhặt được.
Không cần đợi đến quý sau chia hoa hồng, hiện tại chỉ cần dựa vào số tiền cho thuê nhà và hoa hồng từ phim điện ảnh đã đủ để trả tiền rồi.
Lục Minh Châu vừa lấy chi phiếu, vừa hỏi giá Hoa rơi thi sách và “Đạo Đức kinh”:“Còn có những đồ sứ cổ và tranh vẽ chung với chúng nữa.” Những món đó quan trọng hơn nhiều so với hơn trăm món này, không thể bỏ món nào được.
Hạ Vân cười nói: “Không cần tiền.”“Không cần tiền sao?” Lục Minh Châu không tin: “Khế gia, sao có thể không cần tiền được? Mấy món này đều là bảo vật vô giá cả, người sở hữu chắc chắn phải biết giá trị của chúng, không phải là cái tên phá gia chi tử kia.”
Hình như nàng nhớ loáng thoáng là khi nhà nước đứng ra giao dịch cũng không mua về được. Bởi vì bọn họ đòi giá quá cao, mà nhà nước lại không có đủ ngân sách.
Nghĩ đến mà thấy tức.
Hạ Vân thản nhiên, tươi cười ôn hòa không hề có ác ý: “Hiện tại kinh tế suy thoái, các ngành nghề đều khó khăn, ta đã hứa sẽ xúc tiến hợp tác với họ, nên họ tặng không đồ vật cho ta.”
Về những sự trao đổi, thỏa thuận bên trong, hắn không hề nhắc một lời.
Lục Minh Châu đặc biệt vui vẻ.
Nhớ đến tình huống cầu mà không được mấy chục năm sau, giờ không tốn tiền mà lại có được trong tay khiến nàng thật sự phấn khích.
Vì vậy, nàng nhìn đám người hầu khiêng từng món bảo bối đến hầm chứa của nhà mình.
Hầm chứa nằm ở dưới đất, kế bên hầm rượu.
Nhờ quản gia giỏi giang, chu đáo nên mọi thứ từ giá kệ để đồ cổ đều đã được chuẩn bị sẵn, các biện pháp bảo hộ cũng thuộc hàng nhất lưu, cánh cửa nặng nề kiên cố khó mà phá được phải có Lục Minh Châu nhập mật mã mới vào được.
Lục phụ đã không tiếc tiền thuê chuyên gia đến làm hệ thống bảo an, sánh ngang với kho tiền của ngân hàng.
Nghe nói, ông đang xây dinh thự cũng sẽ làm như vậy.
Hơn trăm món đồ cổ tranh chữ vừa được chuyển từ nhà Hạ gia đến, nhìn có vẻ nhiều, nhưng thật ra chỉ chiếm một góc, thậm chí còn không đầy một cái kệ và một cái tủ, so với sáu rương đồ ngọc và đồ cổ mà Lục phụ đã chôn ở trong vườn thì còn kém xa.
Trong khoảng thời gian qua, hễ rảnh là Lục Minh Châu lại đem đồ cất vào trong, cả rương châu báu của Lục lão thái thái nữa.
Không thể để mãi ở trong không gian được.
Lục Minh Châu chống nạnh cười: “Ta phải không ngừng cố gắng, lấp đầy cái hầm này của ta!”
Không có mười vạn tám vạn món thì làm sao mà đầy được!
Hạ Vân cùng nàng đi dạo một vòng, nghe vậy nói: “Chỉ cần ngươi muốn, nhất định sẽ làm được.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, hắn nhìn thấy một chiếc chén trà ngọc phỉ thúy có nắp ở trên giá, gần giống như cái mà mình đã mua trong ngân hàng ở Mỹ, không khỏi nhìn thêm vài lần.“Minh Châu.” Hắn gọi Lục Minh Châu một tiếng, đưa tay chỉ chiếc chén trà ngọc phỉ thúy kia: “Ta thích cái này, cho ta được không?”
Lục Minh Châu không chút do dự nói: “Đương nhiên được ạ!”
Khi nhìn thấy chiếc chén này ở ngân hàng Mỹ nàng đã từng có ý định đưa nó cho Hạ Vân để làm thành một đôi, như vậy giá trị sẽ tăng lên gấp mấy lần, chỉ là sau này Tạ Quân Nghiêu ghen tuông nên nàng sợ gặp phải phiền toái không đáng, bèn thay bằng đưa một nghiên mực làm quà sinh nhật.
Bây giờ Hạ Vân lên tiếng, vậy còn gì bằng.
Đã nhận được nhiều đồ tốt như vậy của hắn, thì đáp lại bằng một chiếc chén có đáng gì.
Lục Minh Châu tự tay lấy chiếc chén trà ngọc phỉ thúy trên kệ xuống, hai tay đưa cho Hạ Vân, cười nói: “Khế gia, ngài còn thích món gì nữa thì cứ chọn thoải mái đi ạ, để ta báo đáp ngài.”
Hạ Vân ngắm chiếc chén, “Mấy thứ khác coi như bỏ qua.”
Ra khỏi hầm chứa, hắn giúp đóng lại cánh cửa bảo hiểm nặng nề, rồi liếc mắt nhìn sang hầm rượu kế bên: “Một lát nữa sẽ cho người mang rượu Mao Đài đã hứa cho ngươi đến.”“Cảm ơn Khế gia!” Trước đây hắn không hề nhắc tới, nên Lục Minh Châu cứ ngại mãi.
Rượu Mao Đài đấy!
Cho dù tương lai không dùng để đầu tư kiếm tiền, mà cứ cất giữ lại, đến khi cần thì mang ra chiêu đãi khách cũng tuyệt vời.
Hạ Vân cho người đưa đến rất nhiều rượu.
Ngoài 300 bình rượu Mao Đài, còn có 100 thùng rượu nho đến từ các trang trại khác nhau, là do Hạ Vân tích lũy trong nhiều năm qua, tiện thể nhắn nhủ quản gia cho Lục Minh Châu để làm phong phú thêm bộ sưu tập của cô.
300 bình rượu Mao Đài thì quá ít, mà cũng quá đơn điệu.
So với những món đồ cổ tranh chữ vô giá kia, thì giá trị của rượu không đáng để nhắc tới, Lục Minh Châu cũng không để trong lòng, chỉ bảo quản gia thay mình gửi lời cảm ơn đến Hạ Vân.
Hạ Vân đã có thói quen sưu tầm danh tửu, vậy cha nàng thì sao?
Ngày hôm sau, Lục Minh Châu bớt chút thời gian mang một thùng rượu Mao Đài đến cho Lục phụ, tiện thể hỏi ông: Lục phụ nói một cách hùng hồn: “Ta cũng không thích uống rượu, lâu lâu mới uống một hai ly thôi, sưu tầm danh tửu làm gì chứ? Mấy chai rượu nho nhập từ nước ngoài về Thượng Hải còn chưa chắc đã là ngon nhất.”“Con không nói rượu nho, nước mình cũng có nhiều loại rượu ngon.” Lục Minh Châu nói.
Lục phụ chợt nhớ đến một chuyện: “Mẹ con là người Thiệu Hưng, ở quê người ta có tục lệ sinh con gái thì sẽ làm rượu Nữ Nhi Hồng, lúc con đầy tháng, chúng ta đã chôn 100 vò rượu Hoa Điêu dưới gốc cây hoa quế.”“Ở đâu? Ở đâu vậy ạ?” Lục Minh Châu vội vàng hỏi.
Máy dò kim loại cũng không phát hiện được mấy bình rượu, vậy mà nàng không hề biết.
Ông Lục cười nói: "Đất nào người nấy, rượu Thiệu Hưng tự nhiên phải chôn ở Thiệu Hưng. Ta và mẹ con thành thân, ta đã đến Thiệu Hưng đón dâu, sớm đã mua một căn nhà bên đó để sau này mẹ con về thăm ngoại có chỗ ở. Trong vườn hoa có một rừng quế, rượu liền chôn trong rừng đó. Để ta tìm lại xem, lấy khế đất cho con."
Lục Minh Châu vui vẻ gật đầu, "Chờ Tạ Quân Nghiêu về, nhờ hắn giúp con đi đào rượu lên."
Ông Lục trêu nàng: "Rượu dành cho con gái khi xuất giá mới khui ra, con đào sớm làm gì?""Sợ sau này không có cơ hội." Có rượu là tốt rồi; Lục Minh Châu không để ý đến ý nghĩa của rượu mừng, "Đào ra bỏ vào hầm rượu của con, chờ đến khi thành thân lấy ra chiêu đãi khách không được sao."
Ông Lục bật cười, "Tùy con."
Lục Minh Châu lười biếng vươn vai, "Con về đây.""Nhanh vậy sao?" Ông Lục nhíu mày, có chút không quen với việc con gái đến đưa rượu mà không cần đáp lễ.
Lục Minh Châu không hiểu ý ông, giơ tay nhìn đồng hồ, "Con còn có việc.""Bằng tốt nghiệp của con đã lấy được, lại không phải quản lý công ty, con có thể có chuyện gì?" Ông Lục gõ nhẹ tay phải lên đầu gối, thừa lúc người hầu không có mặt, hỏi: "Con sau này ngày nào cũng rảnh, khi nào thì đi thủ đô một chuyến nữa?"
Lục Minh Châu vừa đứng dậy, nghe vậy lại ngồi xuống, "Vẫn chưa hết hy vọng sao?""Dẫn Bình An cùng đi." Ông Lục nói.
Lục Minh Châu hiểu ý ông, "Ông nghĩ dễ quá, nếu người ta muốn về đã sớm trở về rồi, sẽ không tránh mặt con trước khi con đi. Huống chi, ông hỏi Bình An chưa? Hắn có chịu theo con đi du lịch không?"
Ông Lục gật đầu nói: "Nó nói sao cũng được."
Hai cha con chưa từng gặp mặt, không có tình cảm, ông hiểu rõ, cũng không nỡ trách mắng cháu mình.
Lục Minh Châu xoa cằm, "Chờ một chút đi, ông không cần phải vội, nó về sau hai năm nữa cũng không muộn.""Nghe nói thân thể nàng không tốt." Người từ núi thây biển máu bò ra lại không chịu nổi hạ phóng, thân thể kém đến mức nào? Nếu không bồi dưỡng cẩn thận, lại để người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Lục Minh Châu thông cảm tấm lòng yêu con của ông, gật đầu nói: "Được thôi, ông đặt vé tàu cho bọn con.""Đi máy bay." Ông Lục nói.
Lục Minh Châu à một tiếng, "Máy bay? Từ Hương Giang bay đến thủ đô? Có máy bay sao?"
Hình như không có thì phải.
Ông Lục chậm rãi nói: "Đi Hoa Thành trước, từ sân bay Hoa Thành đi máy bay đến thủ đô, ta đã hỏi người, có, hơn nữa không giới hạn người chúng ta đi.""Nếu ông sắp xếp xong rồi, vậy nghe theo ông." Lục Minh Châu cảm thấy mình rất bận.
Vốn tưởng rằng Tạ Quân Nghiêu không có nhà, mình có thể yên tâm viết tiểu thuyết, kết quả thì sao?
Haizz!
Nàng đúng là có số khổ mà.
Lục Minh Châu về nhà thu dọn hành lý chuẩn bị, đồng thời cất vào phong thư lớn bài viết kiến thức cấp cứu mà Tạ Quân Nghiêu sửa, ghi địa chỉ báo "Hương Giang nhật báo", nhờ Dung tỷ gửi đi.
Về kế hoạch tiếp theo của mình, có thể đến thủ đô rồi tính.
Viết tiểu thuyết ấy mà, có giấy bút và cái bàn là được, không phiền phức.
Lục Bình An không muốn bỏ công việc để đi tìm Lục Trường Sinh, nhưng vì ông Lục kiên quyết, lại chủ động giúp hắn xử lý việc buôn bán máy cũ, đành phải không vui vẻ theo Lục Minh Châu lên đường.
Không mang Lục Ninh, Lục Ninh còn quá nhỏ.
Lần này, ông Lục không gọi Từ quản gia đi cùng, vì Từ quản gia đã từng xuất hiện ở thủ đô.
Cho dù Từ quản gia nhận lệnh, giả làm thường dân để tìm Lục Trục Nhật.
Cuối cùng cùng Lục Minh Châu và Lục Bình An đi đến Hoa Thành là bí thư Trần, khoảng bốn mươi tuổi, chưa gặp Lục Trường Sinh, nhưng năng lực làm việc rất tốt, cũng rất am hiểu việc vặt của ông Lục. Anh ta theo ông Lục hơn mười năm rồi, sau khi ông Lục đến Hương Giang thì giao nhiều công việc cho anh ta xử lý, không chỉ là công việc của bí thư.
Đương nhiên, ông Lục không bạc đãi anh ta, mỗi năm ông đều sẽ trích hoa hồng chia cho anh ta, để sau khi cả nhà anh ta đến Hương Giang có đủ tiền mua nhà ở ngay.
Nhưng ông Lục không nhắc với anh ta chuyện của Lục Trường Sinh, còn việc Lục Minh Châu và Lục Bình An đi thủ đô là vì chúc thọ thầy Chương.
Ngày 13 tháng 7 là sinh nhật 69 tuổi của thầy Chương, người ta ít ai chú ý đến con số 9 kém số 10.
Đứng trên boong tàu, Lục Minh Châu kể cho Lục Bình An chuyện mình gặp cặp song sinh ở Hoa Thành, "Nhìn rất hợp, định mời họ về, huấn luyện cho họ làm bảo tiêu cho con, ai ngờ lại không có duyên."
Lục Bình An không để trong lòng, "Không có duyên thì thôi, chúng ta không thiếu bảo tiêu."
Hắn không thích cái tính hay thương người của cô cô.
Lục Minh Châu chọc trán hắn một cái, rồi nhíu mày: "Ngươi ăn cái gì mà lớn nhanh vậy? Sao đột nhiên lại cao hơn ta?"
Mới nhận ra.
Vậy mà cao hơn mình hơn nửa cái đầu.
Nói chuyện với hắn, mình phải ngước lên.
Thiếu niên tròn mười sáu tuổi cao lớn chân dài, tuy gầy nhưng không hề ẻo lả, ánh mắt sắc bén, khí chất trầm ổn, như già dặn hơn vài tuổi, giảm bớt vẻ thanh tú.
Lục Bình An cười nói: "Ăn cơm lớn lên."
Lục Minh Châu bĩu môi, lén oán trách ông Lục, "Mới từ Hoa Thành về Hương Giang mấy ngày, lại muốn chạy một chuyến, nếu ông nội không nhiều chuyện, chúng ta đã đang ở Hương Giang tận hưởng cuộc sống tốt đẹp rồi.""Lão nhân gia ông ấy không yên tâm." Lục Bình An hiểu ra.
Lục Minh Châu thở dài: "Nếu không phải ông ấy chịu cho con 5 vạn đô la Mỹ để con tiêu, con mới không đi đâu!"
Coi như là tiền kiếm được, hắc hắc!
Mang số tiền đó lên thủ đô, có thể mang về rất nhiều đồ cổ tranh chữ hoặc tranh chữ cận đại.
Bàn về tiềm năng tăng giá, chắc chắn là các tác phẩm của mấy vị danh gia kia rồi!
Lục Minh Châu tính toán mãi cho đến khi rời thuyền, không ngờ lại đụng phải cặp song sinh đánh nhau, hai người đánh nhau với bọn họ là hai thanh niên, một người đầu trâu mặt ngựa, một người dáng vẻ chính phái nhưng ánh mắt đáng khinh.
Đánh nhau rất hung hăng, thái độ khác hẳn khi đánh với sáu thiếu niên trước đó.
Hai anh em song sinh mang theo một luồng sát khí.
Vệ sĩ nhắc nhở Lục Minh Châu: "Là hai người lần trước đã đánh nhau với cặp song sinh.""Qua tách bọn họ ra." Lục Minh Châu nhíu mày.
Còn chưa đợi vệ sĩ tiến lên, liền thấy một trong hai anh em song sinh xông đến vật ngã gã thanh niên đầu trâu mặt ngựa xuống đất, ngồi lên người hắn dùng nắm đấm đánh vào mặt, vừa đánh vừa tức giận nói: "Mày mà nói chúng tao là đồ tạp chủng nữa thì tao đánh chết mày! Tao cho mày biết, chúng tao có cha, cha tao tên là Lục Diễn Chi, ông ấy là đại phú thương ở Thượng Hải, chờ chúng tao tích góp đủ tiền sẽ đến Thượng Hải tìm ông ấy!"———- Tiểu Tiểu Bảo hình như muốn sốt, hôm nay chỉ viết đến đây...
