Nghe Lục phụ nói muốn chia gia sản, Lục Minh Châu lập tức tuyên bố với Lục phụ và Lục Bình An rằng hôm nay nàng sẽ ở lại đây, không đi đâu cả."Ta muốn ở bên ba, báo hiếu cho ba." Giọng nàng cũng lớn tiếng.
Tấm lòng của Tư Mã Chiêu ai ai cũng rõ.
Lục phụ tức giận đến nỗi hận không thể lôi cây gậy ra, "Đã cho con còn chưa đủ nhiều sao?"
Cộng lại cũng phải vài ngàn vạn đô la Hồng Kông tài sản rồi.
Lục Bình An còn không được một nửa của nàng.
Lục Minh Châu chớp đôi mắt to long lanh, lý lẽ hùng hồn nói: "Ba nói là cho, nhưng cho với chia là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Vì vậy, lúc ba chia gia sản, con nhất định phải ở đây, bảo vệ lợi ích của chính phòng chúng ta, để tránh ba hồ đồ rồi đối xử bất công với bà nhỏ."
Ai ở lại đây người đó có phần, biết đâu lại chia thêm được chút nữa.
Thịt muỗi cũng là thịt mà!
Nàng Lục Minh Châu tuyệt đối không chê nhiều tiền, nên tranh là phải tranh."Con toàn lý do!" Quả nhiên không thể cho nàng sớm quá, Lục phụ tức giận gầm lên bên ngoài: "Lão Từ, lấy gậy của ta ra!"
Lục Minh Châu ngồi sát lại bên cạnh ông, ôm lấy cánh tay phải của ông, cười nói: "Nghe giọng ba vẫn còn tràn trề khí lực, chứng tỏ ba không bị Tam ca làm cho tức giận, con yên tâm rồi!"
Lời này ngọt lịm!
Thật là nũng nịu.
Lục Bình An trong lòng đương nhiên nghiêng về cô ruột mình, anh cười nói: "Ông nội, dạo này con bận quá, cô ở lại với ông cũng tốt. Ông muốn chia gia sản chẳng phải phải sắp xếp lại tài sản sao? Cô có thể giúp ông, cô tính toán nhanh lắm.""Đúng đúng đúng, con cũng tính vậy mà." Lục Minh Châu gật đầu như bổ củi, cười tít mắt nói: "Con ở lại giúp ba bớt việc đó mà, ba ruột thân yêu."
Lục phụ hừ một tiếng.
Lục Minh Châu không để bụng, "Con có thừa thời gian, ba cứ sai con làm việc đi!"
Tiện thể xem ba có bao nhiêu gia sản.
Để chắc mẩm trong lòng là mình sẽ không chịu thiệt thòi.
Lục phụ uống một chén trà, "Cũng không có gì để chia, chủ yếu là cổ phần xưởng dệt và tiệm kim hoàn Minh Châu, bọn họ thèm thuồng từ lâu rồi, cộng thêm một ít đồ cổ châu báu và tiền mặt."
Bất động sản của Lục thị thì đã nói là để lại cho Lục Bình An từ lâu rồi.
Lục Minh Châu gật gật đầu, hỏi: "Đồ cổ châu báu có cần phải chuẩn bị trước không?"
Nàng có thể chọn trước không?
Đồ tốt để lại cho mình, đồ kém thì chia cho bọn họ.
Lục phụ nói với Lục Bình An: "Con với quản gia Từ tìm hai mươi cái rương số 1 đến 40 ra, đến lúc đó bảo năm anh em mỗi người chọn bốn rương, không được mở ra, cứ tùy ý chọn, mỗi người dựa vào vận may."
Lục Minh Châu tính toán, thấy không đúng."Bốn rương? Ba hào phóng quá vậy? Vậy còn con với Bình An và Ninh Ninh thì sao?" Mình mới có mỗi một rương số 7, cảm giác thua thiệt so với bọn họ quá nhiều.
Lục Bình An vụng trộm kéo tay áo Lục Minh Châu, nói cho cô biết: "Hai mươi rương đầu là châu báu đồ cổ quý giá nhất."
Lục phụ đã sắp đặt cả rồi, chắc chắn có ý của ông.
Năm ông chú kia mỗi người cầm bốn rương cũng chưa chắc so được với một rương của Lục phụ cho Lục Minh Châu.
Lục Minh Châu lập tức thay đổi thái độ, "Ba anh minh!"
Lục phụ cười nhạo một tiếng.
Lục Minh Châu thì mặt vẫn tươi như hoa, hoàn toàn không nhắc gì đến cổ phần công ty điện ảnh Đại Minh mà Lục phụ còn giữ.
Còn hai công ty kim cương, cái đó là của cô và Bình An rồi.
Tiếp đó, Lục Bình An cùng quản gia Từ tìm hai mươi rương da theo lời Lục phụ dặn, chất đầy cả một gian phòng.
Vốn định mấy ngày nữa mới làm, ai dè hôm sau Lục phụ đã kêu Lục Minh Châu gọi điện cho ba bà dì, bảo các bà cùng năm người con trai tới."Mọi người hỏi sao lại gọi tới hả? Đương nhiên là vì ba ba quyết định chia gia sản rồi! Mau tới mà dẫn phần gia sản thuộc về Thập đệ các người." Lục Minh Châu trả lời câu hỏi của Tam dì, tiếp tục nói: "Còn về nguyên nhân ấy hả, con nghĩ chắc là do Tam ca. Anh ta ra ngoài sinh con mà không quan tâm, chọc ba tức giận, cho nên muốn các em sớm tự lo liệu, để tránh lại như Tam ca, sống đến ba mươi mấy tuổi mà vẫn phải để ba lo giải quyết hậu quả."
Nàng cũng trả lời Tứ dì như thế.
Phản ứng của các bà là kinh ngạc vui mừng!
Vốn tưởng phải chờ đến ba năm sau may ra mới được sờ vào cổ phần, giờ có thể nhận được gia sản sớm, sao không cảm kích Lục Trường Linh gây chuyện cơ chứ?
Nhận cổ phần sớm thì có tiền hoa hồng sớm thôi!
Vừa ra khỏi cửa, các bà đã rộn ràng gọi điện thoại cảm ơn Nhị dì, vô cùng chân thành.
Nhị dì trong lòng cay đắng, bà không nói ra.
Hai người này chỉ thấy được chỗ lợi của việc chia gia sản sớm, sao không nghĩ tới cái hại?
Lúc này chia họ ra, chẳng phải sau này việc tranh giành gia sản đều thuộc về chính phòng sao? Hơn nữa Lục phụ chắc chắn không đời nào lấy hết tài sản ra chia.
Đợi họ phản ứng kịp, lại oán trách Lão Tam thôi.
Từ lúc ban đầu nghĩ là phòng mình có thể thừa kế toàn bộ Lục gia, đến bây giờ chỉ có thể cùng con cái của Tam phòng, Tứ phòng chia những phần còn lại mà chính phòng đã chọn xong, chênh lệch trong lòng thật là lớn.
Nhị dì càng nhìn Lão Tam càng khó chịu.
Cố tình hắn lại còn rất thích thú được vợ hiền con thảo chăm sóc, nếu không phải có cặp sinh đôi thông minh bưng trà rót nước, thì hắn đã sớm quên bẵng rồi."Lão Tam, đi chỗ cha con." Nhị dì tức giận.
Lục Trường Linh lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức, "Lại đến chỗ ba làm gì? Chê ông đánh tôi chưa đủ nhẹ sao?"
Nhị dì cười khẩy: "Ông già muốn chia gia sản!"
Một tiếng sét đánh sập Nhị phòng.
Chỉ có bà cả là thờ ơ, gọi hai đứa cháu dâu với một đứa chắt trai theo chơi mạt chược.
Bà hiểu rõ, con trai bà chắc chắn sẽ không bạc đãi từng đứa cháu.
Lão Ngũ Lục Trường Thịnh nhận được điện thoại, vội vàng quay về, cùng mẹ và các anh trai đi tới chỗ Lục phụ ở.
Lúc bọn họ đến, mẹ con Tam dì và mẹ con Tứ dì đã có mặt đông đủ, Tam dì còn mặc bộ đồ quyến rũ diêm dúa, dính sát Lục phụ, làm nũng, cười tủm tỉm.
Nhị dì và Tứ dì cùng nhau hừ lạnh trong bụng, bà ta có một đứa con mà tưởng mình cứ làm nũng là được chia nhiều tài sản sao?
Lục phụ chia gia sản chắc chắn là chia theo con trai thôi.
Lục phụ ngồi ngay ngắn trên ghế phòng khách, "Nếu đã đến đủ, vậy thì bắt đầu. Minh Châu, Bình An, các con mời Hạ tiên sinh, Minh Huy và luật sư Nhiếp ra làm người chứng chia gia sản.""Dạ." Hai cô cháu ngoan ngoãn dạ một tiếng.
Hạ Vân, luật sư Nhiếp và Minh Huy đang uống trà trong thư phòng, nghe thấy tiếng liền đứng dậy, vui vẻ đi ra phòng khách.
Phòng khách tương đối rộng rãi thoáng đãng, bàn ghế đầy đủ.
Đợi mọi người vừa ngồi xuống, Lục phụ liền nói: "Người xưa nói 'nhân sinh thất thập cổ lai hy', năm nay ta đã gần bảy mươi rồi, trải qua chuyện của Lão Tam, ta đột nhiên phát hiện mình nên buông tay mấy đứa con, nếu chúng sớm tự lo được, thì đã không xảy ra chuyện này. Vì vậy, ta quyết định hôm nay sẽ chia gia sản."
Hạ Vân cười nói: "Chia cũng tốt, các con mỗi người cầm gia sản của mình, ai nấy tự phát triển, không ảnh hưởng đến nhau, cũng tránh sau này vì tranh giành mà sinh ra nội bộ lục đục."
Minh Huy không đồng ý, nhưng anh không dám nói.
Ba vợ anh đang ở đây.
Trừ Lục Trường Căn ra, bốn người anh em khác cùng ba bà dì đều hồi hộp chờ đợi nhìn Lục phụ.
Lục phụ gọi quản gia Từ dẫn người chuyển các rương da vào, "Năm anh em mỗi người bốn rương, ta cũng không biết trong đó có những đồ cổ châu báu gì, nhưng giá trị không khác nhau mấy, các con tự chia nhau đi.""Cảm ơn ba." Người khác còn chưa nhúc nhích, Lục Trường Căn đã đi qua chọn tùy ý bốn rương, đặt ở chân mình.
Tam dì và Tứ dì nhanh chóng đẩy lão Cửu và lão Thập.
Hai thiếu niên tuổi còn nhỏ, vẫn đang học trung học, đương nhiên nghe lời cha mẹ, cũng đi qua mỗi người cầm bốn rương.
Dù sao cũng vậy, kết quả là xem vận may thôi.
Còn lại là Lục Trường Linh và Lục Trường Thịnh, hai người nhìn nhau, cuối cùng mỗi người lấy bốn rương.
Chớp mắt, việc chia rương đã xong.
Thấy Lục phụ không chia cho Lục Minh Châu và Lục Bình An, có người trong lòng thầm vui mừng.
Lục Minh Châu và Lục Bình An không lên tiếng.
Lục phụ còn có những thứ tốt hơn chưa mang ra chia đó thôi!
Hạ Vân thì không muốn như vậy, nhắc nhở Lục phụ: "Không thể chỉ chăm lo đến các con trai, cũng phải nghĩ đến con gái nhỏ và đích tôn trưởng chứ, hai đứa đều là con ngoan."
Lục phụ cười nói: "Phần của chúng đây."
Rồi ông nói thêm: "Trong từng tài khoản ngân hàng của ta có khoảng 800 triệu USD tiền mặt, các con năm anh em cùng với Minh Châu và Bình An mỗi người chia 100 triệu USD, còn 100 triệu thì giữ lại cho ta.""Vâng, vâng." Đột nhiên có 100 triệu USD, Lục Trường Linh vừa mừng vừa sợ.
Gần 600 triệu đô la Hồng Kông!
Hắn mà dựa vào bản thân, thì mấy năm cũng chưa chắc kiếm được.
Những người khác không ý kiến, chỉ có Tứ dì đột nhiên mở miệng: "Bát tiểu thư được 100 triệu USD, còn Phỉ Phỉ thì sao? Lão gia, nó cũng là con gái của ngài mà! Trước đây bốn chị xuất giá đều có của hồi môn đầy đủ, đến lượt nó, sao lại không có gì?""Nó hiện giờ không nghe lời, cứ một mực theo Lý Thanh Vân quậy phá, đợi nó nghe lời rồi tính sau." Lục phụ không hề lay chuyển."Vậy còn lão Cửu thì sao? Thằng bé với Lão Thất đều chưa cưới vợ, mà hôn sự của Lão Tam, Lão Ngũ đều là do ngài một tay lo liệu, của hồi môn nhiều như vậy cũng do ngài chuẩn bị." Tứ dì không chịu thua thiệt.
Tam dì cũng gật đầu, "Còn có lão Thập nữa."
Lục phụ lạnh lùng nói: "Yên tâm, hôn lễ của chúng nó đều do ta lo, không tốn phần gia sản các người được chia."
Thấy mẹ và Tam dì đến cả cái này cũng tính toán chi li, Lục Trường Căn âm thầm thở dài, lên tiếng nói: "Ba à, người trong nhà không cần thiết phải tính toán như vậy, con cưới vợ thì tự liệu liệu, ba lo cho hai em gái với hai em trai là đủ rồi."
Vẻ mặt Lục phụ hơi lạnh nhạt, "Không cần, Tam ca của ngươi có, Ngũ ca có, ngươi cũng có, ta đối xử với chuyện của các ngươi đều công bằng. Bất quá các ngươi cũng nên chuẩn bị tâm lý, Phỉ Phỉ không thể sánh ngang với Minh Châu, mà Bình An là con trai duy nhất của Trường Sinh, hắn có quyền được chia phần tài sản mà đáng lẽ ra phải thuộc về cha hắn."
Hai anh em Lục Trường Linh sôi nổi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Hiểu cái rắm!
Đều là con trai con gái, dựa vào cái gì mà phải phân chia ba bảy loại?
Chẳng lẽ chỉ vì bọn họ là con vợ cả, còn mình là con vợ lẽ sao?
Nhưng mà, lúc này đang là lúc chia gia sản, bọn họ không dám oán giận, cũng không dám lộ ra, sợ Lục phụ gạch tên mình ra khỏi danh sách chia tài sản.
Chia xong tiền mặt, Lục phụ bắt đầu chia cổ phần chi nhánh công ty, "Xưởng dệt cho Bình An bốn phần, các ngươi năm anh em chia nhau năm phần, năm phần còn lại về ta, ta còn phải lo liệu chuyện cưới gả của mấy đứa con nữa, không thể tay trắng được, về phần năm phần cổ phần này sau khi ta trăm tuổi sẽ về ai, thì xem ai hiếu thuận ta nhất.""Vâng ạ." Vẻ mặt Lục Trường Căn rất tự nhiên.
Hắn không cảm thấy ít, những anh em khác cùng ba bà vợ thì thất vọng, bọn họ cứ nghĩ mỗi người ít nhất cũng có thể được một phần, kết quả chỉ có một phần một nửa.
Cả đám cùng nhìn về phía Lục Bình An, dựa vào cái gì hắn được chia tận bốn phần?
Tính ra thì, Đại phòng trực tiếp chiếm tới bảy phần.
Lục Minh Châu lập tức trừng mắt đáp trả, che Lục Bình An ở sau lưng, không khách khí nói: "Chỉ vì mẹ ta là vợ cả, chỉ vì ca ta là con trưởng, chỉ vì cháu ta là đích tôn trưởng!"
Hạ Vân lại cười nói: "Minh Châu nói không sai, đích trưởng vốn nên được phần hơn, từ xưa đến nay đều như thế."
Hắn vừa mở miệng, ai có ý kiến đều im thin thít.
Lục phụ cũng chẳng buồn để ý đến mấy mẹ con bất mãn, tiếp tục nói: "Kim Toản Hành của Minh Châu cũng chia theo tỉ lệ vừa rồi, ai có ý kiến thì tự buông tha phần của mình mà tranh đi!"
Lại còn bất mãn? Chiều hư bọn họ rồi!
Tiền của hắn, hắn muốn chia thế nào thì chia thế đó.
Lục Trường Căn là người đầu tiên bày tỏ thái độ: "Ba phân chia rất công bằng, con không có ý kiến gì!"
Cổ phần của Kim Toản Hành mỗi năm chia lợi nhuận cũng không ít!
Tứ di thái trừng mắt đứa con trai này, cũng không dám phản đối quyết định của Lục phụ, chỉ có thể âm thầm bực bội.
Tam di thái chỉ có một đứa con, mà hai phòng kia có tận hai đứa con trai, một công ty mà bỗng dưng mất mười phần, nghĩ vậy, trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn.
Có so sánh mới có phát hiện mà!
Nhị di thái thì càng bực mình, hai đứa con trai của bà sớm đã vào làm ở cơ ngơi Lục gia, vất vả bao năm trời, vậy mà lại được chia tài sản ngang bằng với ba thằng nhóc đầu xanh còn chưa thành niên, dù có hơn một chút cũng tốt, coi như không phí công nhọc sức.
Thấy Lục phụ mãi vẫn chưa nhắc đến công ty bất động sản Lục Thị cùng công ty điện ảnh Đại Minh, công ty phân phối kim cương, Lục Trường Linh cùng Lục Trường Thịnh lập tức không nén được tức giận.
Lục Trường Thịnh tự thấy mình lớn tuổi nhất, trước đây được xem trọng nhất, bèn hỏi đến mấy công ty này: "Ba, mấy công ty này chia sao?"
Lục phụ không chút do dự nói: "Công ty bất động sản cho Bình An, cổ phần công ty điện ảnh cho Minh Châu, còn công ty kim cương thì cho mỗi đứa một cái, năm anh em các ngươi đừng có mà mơ."
Lục Minh Châu mừng rỡ.
Nàng mừng là ngoài công ty kim cương ra, mình lại còn được thêm cổ phần của công ty điện ảnh Đại Minh.
Lục Bình An thì cảm thấy quá bất ngờ, tự nhiên cho hắn những hai cái?
Những người khác trong Tam phòng thì xôn xao lên, không tự chủ được nói không công bằng.
Vì sao bọn họ không có phần?
Bởi vì họ biết, cổ phần công ty điện ảnh thì còn được, từ khi có phần trăm chia lợi nhuận và trả góp theo giai đoạn, cùng với khi Kim Toản Hành bán kim cương cực kỳ chạy, thì công ty bất động sản và công ty kim cương đều kiếm được rất nhiều tiền.
Lục phụ cười lạnh: "Cho bọn nó, là để sau khi hết hạn hợp đồng, bọn nó chuộc lại cho ta một đống châu báu cổ vật đang cầm cố ở ngân hàng, không tính lãi, tiền gốc là mười triệu đô la Mỹ, các ngươi nghĩ xem mấy công ty này trong vòng hai năm tới kiếm được hơn mười triệu đô không? Hay là các ngươi có thể bỏ ra một khoản tiền cầm cố này?"
Không thể.
Bọn họ đại khái có thể tính được lợi nhuận cơ bản.
Công ty bất động sản Lục Thị đăng ký vốn bốn triệu đô la Hong Kong, lại không có thâm niên như Vương Bá Huy và Tạ gia, thu nhập hàng năm nhiều nhất cũng chỉ hơn chục triệu, trừ thuế thì cũng chỉ còn hơn một triệu đô la.
Vì hạn chế về công nghệ khai thác, hai công ty kim cương không lớn, nguồn cung kim cương cũng hạn chế vì dựa vào giấy phép nhập phôi kim cương, sau khi trừ đi tiền vốn thì thu lợi hàng năm không đến một triệu đô la.
Muốn chuộc lại đồ cầm cố thì ít nhất cũng phải năm sáu năm thu nhập.
Hai năm ư?
Hoàn toàn không đủ.
Luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nghĩ mãi không ra.
Lục Minh Châu và Lục Bình An nhìn nhau, thấy được nụ cười mỉm trong mắt đối phương.
Họ hiểu ý Lục phụ, nhưng không nói ra.
Hạ Vân lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ của Tam phòng, cười hỏi Lục phụ: "Lục tiên sinh còn tài sản gì muốn chia cho bọn họ không? Hay là nói luôn một thể đi ạ.""Thì chỉ còn lại căn biệt thự này cùng căn nhà lớn đang xây ở đường Kha Sĩ Điện, hai chỗ nhà này để ta ở, không ai được đụng vào, chờ sau khi ta trăm tuổi thì để lại cho con trưởng Trường Sinh." Lục phụ nói rành rọt, lại còn nói thêm một câu dối trá, "Trường Sinh trước đây bị tai nạn xe, bị thương nặng, mặt mũi cũng tan nát, nên vẫn luôn ở nước ngoài chữa trị, vì vậy mới đưa Bình An về để chúng ta nuôi nấng. Loáng cái đã hơn hai mươi năm, nó thấy ta đã lớn tuổi, trong lòng áy náy, quyết định quay về phụng dưỡng, ta phải cho nó chỗ nương thân chứ."
Vậy chẳng phải là về tay Đại phòng hết sao?
Ba bà vợ Tam phòng và bốn đứa con vẫn không hài lòng, chỉ có Lục Trường Căn là không quan tâm đến chuyện này.
Tài sản cha chia cho bọn họ đã đủ để bọn họ trở thành siêu giàu Hương Cảng, còn có gì bất mãn nữa? Vả lại, bất công thì có sao, chính thất vẫn là chính thất mà!
Hơn nữa, Lục Bình An thật sự rất xuất sắc, kinh doanh buôn bán đều có phong thái của Lục phụ và Lục thái thái.
Rất nhanh, những người khác cũng phản ứng kịp.
Lục Trường Sinh vẫn còn sống, khó trách năm ngoái Lục phụ lại đón về một đứa con trai năm sáu tuổi là Lục Ninh.
Cũng khó trách, Lục phụ trực tiếp cho Lục Bình An gia sản.
Lục Trường Sinh tai nạn xe tàn tật, không tiện lộ diện, hiển nhiên là không có khả năng thừa kế cơ nghiệp.
Lục Trường Linh, người chỉ nhỏ hơn Lục Trường Sinh vài tuổi bỗng dưng có chút hả hê, ai bảo trước đây hắn ở nhà luôn lấy hình tượng văn võ song toàn mà chèn ép hắn và Trường Thịnh đến lu mờ không thấy ánh mặt trời.
Hạ Vân cảm thán: "Thật là tấm lòng của người cha."
Ngay lúc các bà vợ và con cái Tam phòng chuẩn bị nhận mệnh thì Lục phụ đột nhiên nói: "Ta còn có một đống hoàng kim, mang từ Thượng Hải ra, tổng cộng là hai vạn lượng, ta giữ một nửa, chia cho năm anh em các ngươi mỗi người hai ngàn lượng, Minh Châu và Bình An không có phần."
Nếu bọn họ có thể chuộc lại đống châu báu kia với giá hơn mười triệu đô la, thì đến lúc đó không cần dùng đến số vàng riêng của mình mà dùng vàng của họ để chi trả, để hai cô cháu chia đều mười phương hoàng kim.
So với mười phương hoàng kim, vạn lượng hoàng kim này cũng chẳng là gì.
Tam phòng nghe vậy mừng rỡ.
Chỉ có Nhị di thái nhíu mày, "Không còn gì nữa sao?"
Lục phụ liếc nhìn bà ta, lạnh nhạt nói: "Tuy rằng còn chút châu báu lặt vặt cùng vạn lượng hoàng kim này, nhưng đừng quên, ta còn có của hồi môn cho ba đứa con trai và hai cô con gái nữa, ta còn phải ăn uống, giao du nữa chứ.""Đúng đó!" Tứ di thái nhanh chóng hùa theo, "Chị hai, chị không thể vì con cái nhà chị đã xong xuôi hết rồi mà lại còn thèm muốn nốt của riêng lão gia chứ!"
Bà ta vẫn còn hai đứa con trai và một đứa con gái chưa kết hôn.
Tam di thái cũng gật đầu, "Đúng đó, chỉ có chị hai là chiếm tiện nghi, mười đứa cháu đầy tháng hay thôi nôi đều do lão gia bỏ tiền ra hết, lễ thì các chị hưởng, còn đến lượt chúng tôi thì phải tự bỏ tiền túi. Còn nữa, lão gia nuôi hai đứa con trai nhà chị đến tận ba mươi tuổi, còn con trai của tôi vẫn chưa thành niên đâu!"
Tính thế nào thì Tam phòng và Tứ phòng cũng bị thiệt hơn.
Nhị di thái im lặng.
Càng nói, bà ta càng thành cái bia cho mọi người chỉ trích mất thôi.
Cuối cùng, Lục phụ bồi thêm: "Nếu sau khi ta trăm tuổi còn chút đồ vụn vặt, thì đứa con nào cũng không có phần, tất cả cho Minh Châu.""Ba, ba tốt quá!" Lục Minh Châu cảm động đến rơi nước mắt."Ta đương nhiên là tốt nhất rồi." Lục phụ nói xong, mời Nhiếp Hoành Khôn viết toàn bộ nội dung phân gia ra, rồi mọi người ký tên làm chứng, ông và năm người con trai, một người con gái và một đứa cháu lần lượt ký tên đồng ý.
Tổng cộng có tám bản, mỗi người cầm một bản.
Cứ tưởng chia gia tài đến đây là xong, Lục Minh Châu đột nhiên mở miệng: "Ba đã nuôi dưỡng chúng ta lớn khôn, lại còn lo liệu hôn lễ cho mỗi người, có thể nói là đã dốc hết tâm huyết, giờ chia hết tài sản cho chúng ta, vậy chúng ta có nên nghĩ đến vấn đề dưỡng lão cho ba không?"
Mọi người ngẩn ra.
Lục Minh Châu nhếch môi nói: "Các anh là con trai chỉ biết đòi mà không nghĩ báo đáp, không nghĩ phụng dưỡng ba ta à? Trên đời sao lại có những người như các anh? Dê con còn có ơn bú mớm, quạ còn biết phụng dưỡng cha mẹ, vậy các anh có gì?"
Lục Trường Căn phản ứng cực nhanh, "Đương nhiên là con nguyện ý phụng dưỡng cha, Tam ca Ngũ ca, các anh thấy sao?"
Lục Trường Linh và Lục Trường Thịnh nhanh chóng gật đầu, "Nuôi, nhất định nuôi."
Lục Minh Châu hài lòng gật đầu, "Vậy thì nhờ luật sư Nhiếp thảo một bản hiệp nghị, viết rõ về vấn đề phụng dưỡng ba, Lão Cửu, Lão Thập và Bình An còn chưa trưởng thành nên tạm thời không phải góp vào, còn lại các anh cùng em mỗi tháng phải thể hiện sự quan tâm đến ba trên mọi phương diện.""Không chỉ là trên kinh tế duy trì, còn có trong sinh hoạt hiếu kính."
Nàng chìa một ngón tay ra, nói: "Ta mỗi tháng cho ba ba 10 vạn đô la Hong Kong tiêu vặt, theo kinh tế trình độ nâng cao, mức này sẽ từng bước tăng lên, mặt khác còn có thể cho ba ba mua ăn mua mặc mua quà cáp, ngày lễ ngày tết có hiếu kính."
Dù sao lông dê xuất hiện trên người cừu.
Tam phòng di thái thái cảm thấy nàng rất xấu, nàng được chia gia sản nhiều, 10 vạn đô đối với nàng mà nói là không đáng kể, nhi tử của các nàng tài trí đến đâu?
Một tháng ra 10 vạn, bản thân mình không cần sinh sống?
Chưa đợi mấy đứa con trai biểu lộ hiếu tâm, Lục phụ liền nói: "Ta còn chưa đến mức đi lại không xong, không cần bọn họ dưỡng lão, bọn họ chăm sóc tốt nhà mình là được rồi."
Nói xong, hướng Nhiếp luật sư gật đầu, "Phiền toái ngươi tạm dừng hiệp nghị dưỡng lão đã soạn, chúng ta tiến hành thủ tục chuyển nhượng cổ phần."
Lục Trường Căn trong lòng thở dài.
Chia gia sản thì đều ngại nhất tài sản chia cho được ít, dưỡng lão lại cảm thấy 10 vạn quá nhiều, có thể trách Lục phụ bất công Lục Minh Châu sao? Nàng có thể nghĩ đến điểm này, những huynh đệ khác làm sao lại không nghĩ đến?
Xong xuôi thủ tục chuyển nhượng cổ phần, lại đến từng ngân hàng, Lục phụ đem tiền mặt trong tài khoản của mình phân biệt chuyển cho bảy người con.
Năm người con trai mỗi người đều có đô la Hong Kong có bảng Anh có USD, tương đương 100 vạn USD, chỉ có Lục Minh Châu và Lục Bình An nhận được là 100 vạn USD, không có loại tiền tệ khác.
Năm người con trai không nói gì, Lục phụ xưa nay bất công, phân chia gia sản lần này đã thể hiện rõ.
Phần lớn đều cho bọn họ, làm gì để ý những việc nhỏ không đáng kể.
Ngoại trừ bị gạt ra Lục Phỉ Phỉ và Lục Ninh, năm người con trai của Lục gia đều tăng mạnh gia sản.
Giải quyết xong chuyện lớn trong lòng, Lục phụ mang Bình An chuẩn bị mở xưởng thuốc.
Trước hết tìm Hạ Vân, hỏi hắn có nguyện ý hợp tác hay không.
Hạ Vân đồng ý tham gia, hắn vừa hay biết ở nước Mỹ có một công ty dược phẩm loại nhỏ đang chuẩn bị bán lại, có nhà máy có thiết bị có công nhân thành thục, nhưng cần 12 triệu USD.
Lục Minh Châu là người có quyết định nhất, cũng rất quyết đoán.
100 vạn USD Lục phụ cho còn chưa kịp ấm tay liền bị nàng lấy ra, còn có thu nhập của chính nàng tương đương 200 vạn USD, vốn muốn trả lại cho Lục phụ, hiện tại không cần trả lại.
Cảm tạ cha thân hào phóng!
Hắn tuyệt đối là người cha tốt nhất thiên hạ.
Lục phụ đưa ra chỉ có 100 vạn USD, Lục Bình An đưa ra 200 vạn USD, cũng là nghiêng hết tất cả của anh, thế chấp bất động sản và châu báu, bởi vì tài sản cùng tiền chia hoa hồng của anh vốn dĩ đã không bằng Lục Minh Châu.
600 vạn USD còn lại là Hạ Vân bỏ ra, chiếm phần lớn.
Bọn họ cùng nhau đi Mỹ thu mua công ty dược phẩm này, tiện thể xem xét những ngành nghề khác có khả năng phát triển, Lục Minh Châu ở lại Hong Kong cũng có cảm giác cấp bách.
Làm việc lớn, tiền đúng là tiêu rất nhanh a!
Lục Minh Châu ngồi ở trong thư phòng của mình, nhìn hoa cỏ cây cối ngoài cửa sổ, rốt cuộc cầm giấy bút, bắt đầu phác thảo cuốn tiểu thuyết thứ hai của nàng sau khi đến Hong Kong.
Nàng muốn gửi bản thảo, nàng muốn kiếm tiền!—— —— —— —— Lục phụ: Cầm cho ngân hàng đồ cổ trân bảo đương nhiên là ai chuộc về thuộc về người đó.
Lục Minh Châu: Hì hì hì hì hi hi hi!
Rất lâu về sau, còn có hoàng kim, kinh hỉ!
Một phương hoàng kim 1932 tấn, đây mới là gia sản lớn lớn lớn của Lục gia, tích lũy mấy đời, quốc hữu mới có 140 tấn, cho nên biết Lục phụ tiêu tiền vì sao hào phóng vậy, hắn, có tiền...
