Nếu mẹ Văn Văn đồng ý rời Hoa Thành, đi trước Úc Thành sinh sống, vậy thì tốt quá rồi!
Không cần tốn nước bọt nữa.
Lục Minh Châu quyết đoán nắm lấy cơ hội, bảo các nàng hiện tại cùng mình đi khách sạn ở tạm, "Không có đồ đạc gì quý giá thì đừng thu dọn, hôm khác mua mới toàn bộ."
Nàng là phú bà, nàng có tiền.
Bà Chu nghe vậy bật cười, "Phá của tốn tiền triệu.""Mấy thứ này, chỗ nào trị giá tiền triệu?" Lục Minh Châu có vẻ hơi khó chịu trước phong cảnh dưới ánh đèn dầu lờ mờ, nhìn xung quanh một lát, không thấy có thứ gì đáng giá, "Tối quá, không tiện thu xếp đồ đạc, nếu bác tiếc thì ban ngày hãy đến thu dọn."
Nàng một tay kéo bà Chu, một tay kéo Chu Văn, nói với mẹ Văn Văn: "Chị, chị ra khóa cửa."
Mẹ Văn Văn nói: "Tôi và mẹ chồng không cùng họ, tôi họ Hà, sau này cứ gọi Hà Nguyệt Sinh, chị cứ gọi tôi một tiếng chị, tôi đã ly hôn với Chu Văn Viễn rồi, không phải chị dâu của cô."
Lục Minh Châu lập tức đổi giọng: "Nguyệt Sinh tỷ tỷ."
Nguyệt Sinh, tốt.
Có lòng hiếu thắng, không tệ không tệ.
Trên đường đến khách sạn, bà Chu hỏi Hà Nguyệt Sinh: "Chẳng phải xưởng dệt định sa thải công nhân?""Không thuê nữa." Hà Nguyệt Sinh nói.
Bà Chu ngớ người, "Ai không muốn thấy chúng ta sống tốt vậy? Đây đâu phải lần đầu?"
Hà Nguyệt Sinh mặt bình tĩnh, "Còn có thể là ai? Chẳng phải cha mẹ ruột với anh trai ruột cho là tôi lăng loàn, muốn ép chúng tôi rời Hoa Thành, để họ được giả vờ yên bình đó sao."
Khi người vệ sĩ bật đèn pin chiếu đường, bà Chu lộ vẻ đau lòng.
Con gái bà khổ quá!
Không biết nhìn người, cha mẹ anh em không chịu giúp đỡ lại còn trở thành chướng ngại cho cuộc sống của các nàng.
Lục Minh Châu buông tay, vòng tay ôm vai Hà Nguyệt Sinh, "Tỷ tỷ, chị nhớ kỹ, chị vô tội nhất, là do đất nước không bảo vệ tốt cho chị, là do chồng trước không bảo vệ tốt cho chị, tuyệt đối không phải lỗi của chị, chị không cần phải trả giá cho sai lầm của người khác, chúng ta sống tốt, sống tốt gấp trăm gấp ngàn lần bọn họ, chính là sự trả thù lớn nhất đối với bọn họ."
Hà Nguyệt Sinh cảm động sâu sắc, "Ngoài mẹ tôi ra, cô là người đầu tiên nói với tôi như vậy."
Cha mẹ cô chỉ muốn cô chết.
Thậm chí còn oán trách tại sao cô không tự tử tại chỗ, nhất quyết phải sống sót rồi quay về làm ảnh hưởng thanh danh gia tộc.
Hà Nguyệt Sinh lúc đó rất đau khổ.
Chết rất dễ dàng.
Nhưng cô chết rồi, con gái cô còn khóc đòi ăn thì phải làm sao? Bà nội đang bệnh nặng của con gái thì phải làm sao? Còn cả người chồng trước từng ân ái với cô, giờ thì lưỡi lê của kẻ thù đã chọc thủng cả da thịt hắn.
Bản thân cô cũng muốn sống.
Cố sống, có gì sai sao?
Lục Minh Châu thấy vẻ mặt cô thất thần, biết cô đang nhớ lại chuyện không vui, vội vàng đổi chủ đề, "Em còn chưa đến Úc Thành, đợi đến đó, chúng ta cứ ở tạm khách sạn, đợi xác định được địa điểm xây dựng xưởng thuốc, chúng ta sẽ mua nhà ở gần đó, tiện đường đi làm."
Nhà ở Úc Thành chắc cũng có tiềm năng đầu tư nhỉ?
Giá nhà ở Hương Cảng quá đắt, lắm chuyện thị phi, khiến người ta xem nhẹ sự phát triển của Úc Thành.
Về chỗ đó, Lục Minh Châu thật sự không hiểu rõ lắm.
Tạ Quân Nghiêu lặng lẽ ở bên cạnh nàng, lúc này chen vào nói: "Không cần ở khách sạn của người khác, cứ ở nhà mình, muốn ở bao lâu cũng được."
Lục Minh Châu ồ lên một tiếng, "Các anh còn mở khách sạn nữa hả?"
Tạ Quân Nghiêu cười, "Ngành cờ bạc ở Úc Thành đang phát triển mạnh, bọn anh không dính vào, chỉ đầu tư khách sạn, bến tàu, trước mắt đang phát triển khá tốt. Nếu em nhớ không nhầm thì, Hạ tiên sinh hợp tác với người khác, công ty đó có được quyền bán độc quyền trong ngành cờ bạc."
Lục Minh Châu nhíu mày, "Cờ bạc dễ làm người ta tán gia bại sản, không tốt, không tốt."
Thảo nào cha ruột tìm Hạ Vân hợp tác trước.
Hắn có quyền bán độc quyền ngành cờ bạc, chính là thổ địa ở Úc Thành.
Lục phụ tuân theo gia huấn Lục gia, có ba thứ kiên quyết không được đụng vào, đó chính là gái mại dâm, cờ bạc, và thuốc phiện, dù ba nghề đó có kiếm được bao nhiêu tiền, ông cũng không thèm.
Tạ Quân Nghiêu cười nói: "Không có hắn thì cũng có người khác.""Khế gia là đổ vương hả?" Lục Minh Châu hỏi.
Đổ vương ai, người phát ngôn của giới giàu có, nghe nói tốc độ kiếm tiền còn nhanh hơn máy in tiền.
Tạ Quân Nghiêu lắc đầu, "Không phải, đổ vương đương nhiệm là một người khác, là một trong các đối tác của Hạ tiên sinh, họ Nhiếp, tên Nhiếp Từ Vân, cũng là cổ đông lớn nhất của công ty giải trí lớn đó, Hạ tiên sinh đứng thứ ba về cổ phần, không lộ mặt."
Không gây sự chú ý thì sẽ an toàn.
Nhiếp Từ Vân từng bị bắt cóc không chỉ một hai lần, giờ phải thuê rất nhiều vệ sĩ để bảo vệ mình.
Lục Minh Châu ồ một tiếng, quay đầu nói với bà Chu và Hà Nguyệt Sinh: "Nghe thấy không? Ở Úc Thành, chúng ta có người che chở, sẽ không còn phải chịu thiệt thòi như ở Hoa Thành nữa."
Bà Chu buồn bực nói: "Con khi nào thì lại nhận một người cha nuôi? Còn có lai lịch lớn như vậy nữa? Ta đã nghe qua danh tiếng người giàu nhất Nam Dương này. Lúc ta rời Thượng Hải, kể cả ta, con đã có ba người cha nuôi và bảy người mẹ nuôi."
Lục Minh Châu cười hì hì: "Không phải con mới nhận làm khế đấy thôi, cha nuôi mẹ nuôi càng nhiều càng tốt mà!"
Nàng không chê đùi vàng nhiều.
Lập tức thở dài: "Có một người cha nuôi qua đời rồi, cha mẹ nuôi Tằng gia ở Singapore, cha nuôi Vương gia ở Thượng Hải, mẹ nuôi ở Hương Cảng, mẹ nuôi Như Ý cũng ở Hương Cảng, mẹ nuôi Tào gia Thanh Dung đã qua đời, con đã gặp anh trai nuôi rồi, hiện giờ lại gặp bác, còn ba người mẹ nuôi khác không biết đang ở đâu."
Trong trí nhớ của nguyên chủ không có thông tin gì về tung tích của họ.
Bà Chu buồn rầu nói: "Trong loạn thế, người không bằng cả chó lợn, chúng ta lo thân còn chưa xong, cũng không biết tình cảnh của họ ra sao, hy vọng họ đều bình an thôi!""Chỉ mong vậy." Lục Minh Châu nói xong, thấy bảng hiệu khách sạn ở Hoa Thành lấp lánh trong màn đêm.
Trước cứ cho các nàng ở lại đã.
Lục Minh Châu lại lấy ra một chiếc rương da, đặt lên bàn mở ra, "Mẹ nuôi, con biết trước tình cảnh của các bác nên đã chọn trước vài bộ quần áo không mặc vừa người từ tủ quần áo mang đến, đều là đồ freesize, bác và tỷ Nguyệt Sinh gầy như vậy đều có thể mặc được, tuyệt đối đừng chê. Còn hai cái váy liền thân, kiểu dáng ôm, con mặc hơi chật, Văn Văn mặc thì rộng rãi, mà không bị lộ hết. Cứ tạm mặc, đợi đến Úc Thành, chúng ta sẽ tha hồ mua sắm đồ mới."
Bà Chu nhìn nhìn, cảm khái nói: "Toàn đồ tốt cả, sao ta có thể chê được? Cảm ơn con, Minh Châu."
Lục Minh Châu tươi cười, "Người một nhà đừng khách sáo."
Nàng lại nói: "Các bác cứ đi tắm rửa thay quần áo trước đi, lát nữa chúng ta cùng nhau xuống lầu ăn cơm."
Nàng cũng về phòng thu dọn một chút.
Khi nàng mở lại cửa phòng của bà Chu, ba người bọn họ đã lột xác hoàn toàn.
Bà Chu và Hà Nguyệt Sinh mặc sườn xám trắng tinh khôi, một người màu trắng sữa, một người màu xanh ngọc, chỉ có Chu Văn mặc váy đỏ, do mẹ và bà đều gầy nên quần áo trông rất rộng.
Cuộc sống đã có hy vọng, tinh thần cũng khá hơn nhiều.
Lục Minh Châu vui vẻ như hoa, "Đi thôi, đi ăn cơm nào!"
Gọi cả Tạ Quân Nghiêu.
Bữa tối tuy không quá xa hoa nhưng đối với bà Chu mà nói thì đây đã là mỹ vị mà bà nhiều năm chưa được thưởng thức, bà vừa gắp thức ăn cho cháu gái, vừa nói: "Mới ăn lần đầu, lại là vào buổi tối, đừng có ăn quá no, kẻo hại dạ dày.""Con biết rồi, bà nội." Chu Văn ngoan ngoãn nói.
Lục Minh Châu đánh giá ba người họ, quyết định sau khi ổn định cho bọn họ xong, trước khi đi sẽ mua cho họ một đống hoa nhựa, cây hải sâm, a giao, táo đỏ, mè đen các loại thuốc bổ, cho các nàng bồi bổ.
Quá gầy rồi.
Tóc của Chu Văn còn bị vàng, lại còn thưa nữa.
Ngày hôm sau, Hà Nguyệt Sinh về nhà thu xếp vài món đồ mà cả bà và cô đều luyến tiếc, cũng không đầy một cái rương mây.
Lục Minh Châu sợ bọn họ đổi ý, cùng ngày liền đi Úc Thành.
Đi bằng thuyền.
Đến Úc Thành rồi, vào ở khách sạn Cao Phong mà Tạ Quân Nghiêu đã sắp xếp, thuộc công ty bất động sản Cao Phong.
Vì ở lại lâu nên Tạ Quân Nghiêu bảo quản lý khách sạn sắp xếp một phòng cho ba bà cháu, đầy đủ tiện nghi, ở thoải mái hơn khách sạn ở Hoa Thành.
Đến buổi tối khi đi ăn ở nhà hàng, Lục Minh Châu kêu lên một tiếng kinh ngạc.
Trong khi mọi người nhìn về phía nàng, tỏ vẻ không hiểu thì nàng nói: "Tôi gặp người quen rồi."
Rất quen rất quen.
Nhanh như chớp chạy đến, đứng sau lưng Lục phụ, ngó đầu nhìn thức ăn trong miệng ông, bất ngờ vỗ vai ông một cái, khiến ông suýt nữa thì vùi cả mặt vào bát cơm.
Ngẩng đầu lên, ông thấy Hạ Vân đang mỉm cười nhìn mình.
Hạ Vân ngồi đối diện ông, Lục Bình An ngồi ở bên dưới tay ông."Đồ nghịch tử!" Lục phụ quay đầu lại, quả nhiên không đoán sai, kẻ dọa ông không ai khác chính là Lục Minh Châu.
Gần một tháng không gặp, càng thêm ngang ngược.
Lục Minh Châu cười hì hì hỏi: "Ba, có bất ngờ không?"
Lục phụ tức giận nói: "Bị dọa thì có, hơn là bất ngờ đấy. Sao con lại đến Úc Thành?""Con đưa mẹ nuôi đến Úc Thành định cư." Lục Minh Châu nói thẳng."Lại tìm được người mẹ nuôi nào đấy?" Lục phụ theo hướng Lục Minh Châu đến nhìn sang, phát hiện ra bà Chu, không khỏi than thở: "Sao bà Chu lại sa sút đến thế này?"
Nhận biết người ta không phải xem quần áo mà là xem khí sắc.
Ba bà cháu xanh xao vàng vọt, quần áo không vừa người, bà Chu và Hà Nguyệt Sinh còn đỡ, thần sắc thản nhiên, con bé kia giờ thì lọt thỏm trong không gian lộng lẫy của nhà hàng, chân tay luống cuống.
Tạ Quân Nghiêu đến chào hỏi, Chu thái thái cũng dẫn Hà Nguyệt Sinh cùng Chu Văn đến hỏi thăm sức khỏe.
Lục phụ gật đầu, không đứng dậy, vẻ mặt hòa nhã, "Chu thái thái, lâu rồi không gặp, ngồi xuống ăn cùng đi, ta bảo người dọn bớt mấy món này, mang lên một bàn món mới."
Con gái ông chắc chắn muốn ông mời khách, thay vì để nàng mở miệng, không bằng tự mình làm luôn.
Lục Minh Châu giơ ngón cái lên, "Ba là nhất!"
Chu thái thái vội nói: "Không cần dọn, mẹ con chúng tôi ăn qua loa chút là được rồi."
Nếm trải quá nhiều khổ cực, họ không cầu kỳ.
Lục phụ vẫn là cho người dọn xuống, rất nhanh đã mang lên một bàn món mới, còn phong phú hơn trước.
Ông không thiếu tiền, đương nhiên không muốn thất lễ.
Lục Minh Châu chờ các bậc trưởng bối động đũa, nàng mới gắp đồ ăn cho Chu Văn, thấy Tạ Quân Nghiêu vẻ mặt buồn bã, vội gắp đồ ăn cho hắn, "Ba mời khách, anh mau ăn đi."
Lục phụ liếc mắt nhìn hắn, ghét bỏ bĩu môi, "Tiểu Tạ, sao ngươi đen thế?"
Tạ Quân Nghiêu sờ sờ mặt, "Tắm nắng hại ta."
Hắn đã cho người chuẩn bị sẵn phương thuốc làm trắng da, chờ về nhà sẽ dùng ngay.
Hình như Minh Châu thích hắn trắng hơn một chút.
Hắn cũng cảm thấy bản thân trắng trẻo sẽ đẹp trai hơn.
Lục Minh Châu lại bận bịu gắp đồ ăn cho Lục phụ lấy lòng, "Ba, sao ba không về Hương Cảng? Nếu không phải bọn con đến Úc Thành, còn không biết ba đã về rồi.""Công ty dược phẩm về tay rồi, ba đến chọn địa điểm xây nhà máy. Con không hiểu đâu, nên không nói tỉ mỉ với con." Chủ yếu là chuyến này của họ quá thuận lợi, thuận lợi đến không thể tin được, gặp được một người xem tướng số, nói ông và Hạ Vân gặp may mắn lớn, sẽ gặp vận may suốt ba mươi năm.
Quả nhiên, việc mua lại công ty dược phẩm vô cùng thuận lợi.
Trong nhà máy của công ty dược phẩm vừa vặn có một lô Penicillin, khoảng 1 triệu ống, còn có những dược phẩm thiết yếu khác, vì sản lượng ở Mỹ quá nhiều nên sắp phải bán rẻ, được họ thu mua và chở đến đây, hiện đang cất ở kho hàng Úc Thành.
Bán cho quốc gia, có thể thu về không ít chi phí.
Ở Mỹ không bán được giá, xuất khẩu đi sẽ khác.
Lục phụ và Hạ Vân đã tính toán chi phí, định giá Penicillin là 1 USD mỗi ống.
Tuy kiếm được không nhiều, nhưng có thể làm mối quan hệ tốt với quốc gia.
Đã do Hạ Vân liên hệ với Chương Chấn Hưng, chỉ đích danh để ông ấy và Lục Trục Nhật đến nhận.
Lục Minh Châu thấy Lục phụ không nói, nên không hỏi nhiều, trái lại làm nũng nói: "Quân Nghiêu đi công tác ở Châu Âu, mang về cho con nhiều quà lắm, ba ba có mua quà cho con không?"
Lục phụ không có sức chống cự với giọng nói ngọt ngào của cô, "Mua, mua, mua rất nhiều."
Không mua không báo cáo kết quả được.
Hơn nữa, ông có thể thua một mình Tạ Quân Nghiêu thôi sao?
Lục Minh Châu lập tức cười ngọt ngào, "Ăn cơm xong con sẽ vào phòng ba lấy."
Có trong tay mới là của cô.
Nếu Lục phụ không vui, có thể đổi ý không cho.
Hạ Vân cười nói: "Sao không hỏi Khế gia có quà cho con không? Ta nói cho con biết, quà ba con mua cho con, là mượn tiền của ta."
Lục Minh Châu không nghĩ ngợi nói: "Ba con mượn tiền, con trả nha! Ba mượn bao nhiêu?""Con trả không nổi đâu." Hạ Vân cười nói.
Lục Bình An nãy giờ không nói gì, lúc này mím môi cười.
Lục Minh Châu hai ngón tay che miệng, nuốt xuống tiếng kinh hô trong cổ họng, "Chắc không phải bắt con bán hết tài sản cũng trả không nổi đó chứ? Vậy thì con không trả. Khế gia, ai nợ thì người đó trả, tuyệt đối đừng tìm người vô tội như con."
Cô đúng là thực tế mà!
Thật bội phục bản thân.
Lục phụ thò đũa gõ đầu cô, "Trông chờ vào con sao? Một đời cũng chờ không tới. Ăn cơm của con đi, đừng có nói."
Lục Minh Châu ngoan ngoãn im miệng.
Cô rất tò mò, lão nhân lại làm gì? Mà phải đi hỏi vay tiền Hạ Vân?
Mắt cô đảo nhanh, nháy mắt với Lục Bình An.
Thừa lúc mọi người không chú ý.
Lục Bình An mỉm cười, hướng cô há miệng, im lặng thốt ra hai chữ.
Dầu mỏ.
Lục Minh Châu nhận ra, hít sâu một hơi.
Mua công ty dầu mỏ sao?
Đây là chuyện mà bọn họ có thể nhúng tay vào sao?
Không dám tưởng tượng.
Chắc chắn là lại mượn thế lực của Hạ Vân.
Sau khi ăn tối vô cùng náo nhiệt, cô nhờ Tạ Quân Nghiêu đưa Chu thái thái về phòng, mình thì lẽo đẽo theo Lục phụ đến phòng tổng thống của ông và Lục Bình An."Quà đâu, quà đâu?" Cô vừa vào cửa đã mở miệng.
Lục Bình An lấy ra một phần văn kiện bảo cô ký tên, "Hạ tiên sinh và ông nội cho rằng địa vị của dầu mỏ trên thế giới sẽ vượt qua tất cả, nên đã đầu tư lớn mua một công ty dầu mỏ. Thực chất là Hạ tiên sinh dùng toàn bộ cổ phần kiểm soát của một công ty Mỹ mua công ty dầu mỏ nhỏ này, sau đó chia cổ phần công ty Mỹ này theo tỉ lệ vốn đầu tư của ông nội cho hai anh em ta, anh một nửa em một nửa, thủ tục của em đã xong, anh ký tên là có hiệu lực ngay."
Người một nhà, giao dịch dễ hơn."Ba, ba giỏi thật đó!" Lục Minh Châu xem lướt qua nội dung, nhanh nhẹn ký tên và đóng dấu vân tay.
Lục phụ ngồi trên sô pha hừ nói: "So với quà của Tạ Quân Nghiêu thì sao?""Ba không thua, ba thắng." Lục Minh Châu cười hì hì nịnh nọt, không hề nhắc đến việc Lục phụ mượn tiền Hạ Vân thì trả bằng cách nào, bởi vì cô thật sự bất lực.
Vừa rồi cô đã nhìn thấy con số đầu tư trong văn kiện là 100 triệu USD.
Không sai, con số có chín chữ số.
Mà đó mới chỉ là giá trị cổ phần của cô, cộng thêm phần của Lục Bình An là 200 triệu USD.
Những năm 50 mà đã có con số chín chữ số, là khái niệm gì chứ?
Quả thực không dám tưởng tượng.
Thứ lỗi cho cô, hai đời chưa thấy nhiều tiền như vậy.
Lục Bình An nháy mắt với cô, "Ông nội ở nước ngoài có 10 khối vàng, dùng vàng đó gán nợ cho Hạ tiên sinh. Em đã tính cẩn thận, không sai biệt lắm là vừa đủ trả nợ."
Lục Minh Châu từ từ trợn tròn mắt, nhanh chóng nhào qua ôm lấy cánh tay Lục phụ, "Ba ba, con yêu ba nhiều lắm nha!"
Vàng tư tàng đó, ba nhà khác không biết.
Tư tàng thật tuyệt!
Tư tàng quá diệu!
Tuyệt diệu hết chỗ nói!— — — — — Tốt rồi, thuốc men được giải quyết, dầu mỏ cũng có thể giải quyết, nhưng đối với cả đất nước thì cũng chỉ như muối bỏ biển.
Bàn tay vàng lớn nhất của Minh Châu: Lục cha!
Lục cha: Đã bị móc sạch rồi.
Cứ hưởng thụ trong tiểu thuyết đi, coi như là chuyện vui vẻ, dầu mỏ thật sự kiếm ra tiền, những người giàu ở Mỹ vào những năm 50, 60 hình như đều kinh doanh dầu mỏ...
