Ta Là Tùy Tùng Của Nữ Phản Diện

Chương 251: Náo động Sở quốc! Sự tồn tại khiến cho học giả tuyệt vọng




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một giọng nói ấm áp chậm rãi vang lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Gió tây thổi sóng trong hồ rộng, tướng quân tóc bạc thêm qua một đêm.”
“Khi say không biết trời trăng, thuyền mộng choáng ngợp thiên hạ.”
Cảnh tượng tiếp theo dưới dưới con mắt kinh ngạc của các học giả tại Tắc Hạ Học Cung
Bùm
Bùm bùm bùm bùm bùm
Năm pho tượng cùng vang lên, ánh sáng rực rỡ chiếu trên áo bào trắng
Văn vẻ trống trải hùng tráng, bỗng nhiên hiện ra một bức tranh tuyệt mỹ
Màn đêm trong như nước, nam tử áo trắng nằm trên mạn thuyền, uống một bình rượu, ánh sao phản chiếu dưới nước, hắn ta say sưa uống rượu, tựa như đang ở trên Cung Trăng
Ai nấy đều bất ngờ đến há hốc mồm
Vô số nội tâm của các học giả đã bị đảo lộn
Mới bắt đầu mà đã có năm pho tượng rồi
Nhưng họ phải công nhận rằng tên cẩu này đầy tài hoa, ý cảnh của bài thơ này quá đẹp
“Sau khi say không biết trời trăng mây nước, thuyền đầy mộng, dải ngân hà…”
Các quan đại thần Sở quốc tự lẩm bẩm rằng cả đời khó sáng tác được những câu thơ như thế này
Diệp Thiên lúc này đang trốn ở trong đám người, vàng trán nổi đầy gân xanh, nội tâm cảm thấy nhục nhã vô cùng
Hắn đã cố gắng bốn năm lần, dốc toàn lực mới có thể rúng động bốn bức tượng, mà kẻ này vẫn phong khinh vân đạm…
Điều này khiến hắn vừa tức giận vừa tuyệt vọng
Lão Viêm thở dài, hắn vẫn không nên để Thiên nhi đến xem náo nhiệt
Không những không chữa trị được đạo tâm, mà chỉ sợ lại sụp đổ thêm lần nữa
Ông ta vốn tưởng rằng khoảng cách võ đạo của cả hai bên đã đủ lớn, nhưng xem ra văn khí tài hoa của Từ Bắc Vọng vượt quá tầm với của Thiên nhi, e rằng sự chênh lệch còn kéo dài đến tận hơn mười bậc
Đôi mắt Từ Bắc Vọng vẫn điềm tĩnh như cũ, nội tâm không hề gợn sóng
Suy cho cùng, hắn chỉ đang đạo văn…
Tuy nhiên, để đạt được mục đích, hắn vẫn phải cố gắng nhiều hơn nữa
Phía trên đài cao, văn khí ngưng tụ thành một cánh cổng màu vàng dẫn đến Tàng Thư Các
Từ Bắc Vọng lập tức bỏ qua, mục tiêu của hắn không phải ở đây
Đám đông vừa mới lấy lại tinh thần lại bàng hoàng thêm một lần nữa, tiếng nói ấy lại cất lên
“Dòng nước Trường Giang cuồn cuộn trôi về phía đông, sóng đào đã cuốn trôi những anh hùng
“Người đánh cá tóc bạc trên sông Tiều Giang, quen ngắm gió xuân Thu Nguyệt
Bình rượu đục Hi Tương Phùng
Xưa nay có mấy chuyện, đều là chuyện tiếu lâm.”
Bùm
Bùm bùm bùm
Bảy pho tượng hiền nhân âm vang
Ngay lập tức, cảnh tượng này tạo nên làn sóng thần quét ngang
Nhanh như vậy mà đã có mười hai pho tượng rúng động rồi
Bài thơ này đủ để đi vào sử sách, được hàng nghìn người đọc sách kính ngưỡng
“Kẻ mạnh nổi giận, oai phong lẫm liệt, tựa Ỷ Thiên Kiếm, vượt biển chém hải thú!”
“Một thân chiến đấu ba vạn dặm, một kiếm đã từng làm trăm vạn sư!”
“Vảy vàng làm sao có thể là vật trong ao, một khi gặp chuyện sẽ hóa thành rồng!”
“Đại bàng bay chín vạn dặm trong gió, ta tự mình vượt qua đao trường vạn kiếm, cam đảm giải cứu Côn Luân!”
Trong khoảng không, các hiện tượng kỳ dị lần lượt xuất hiện, những tia sáng bao trùm cả bầu trời
Một thanh kiếm chém một con hải thú viễn cổ, một thanh kiếm bức một thiên binh vạn mã thoái lui, cưỡi Côn Bằng khám phá chân trời góc bể, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt trước thanh đao…
Trong mỗi bức tranh đều có một bóng dáng khôi ngô tuấn tú mặc nam tử áo trắng, dáng vẻ kiêu hãnh đó nhấn chìm cảnh sắc sông núi ngoài kia
Bùm
Đài cao vang lên tiếng ầm ầm giống như sấm sét, cả sông dài mang theo hơi thở của người chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quân thần Sở quốc vừa mới khôi phục tinh thần, nhưng ngay sau đó, nỗi khiếp sợ đột nhiên dâng trào gấp 10 lần
Bốn mươi sáu pho tượng rúng động
Từ Bắc Vọng làm điều này giống như đang ăn cơm uống nước, đơn giản đến mức khiến người ta sôi máu
Bài thơ nhất định sẽ được lưu truyền qua các thời đại, trải qua hàng vạn năm tiếp theo vẫn sẽ được các học giả đời sau nhắc đến
Đây chính là tài văn chương của Từ ác liêu sao
Kinh khủng đến mức làm cho người ta nổi da gà
Nếu không phải mắt thấy tai nghe, thì ai mà tin được
“Không phải người quá thay…”
Hai hàng tóc mai của Mạnh Thúc Bích run rẩy, biểu lộ khó có thể tin được đến cực điểm
Nữ tử váy tím xinh đẹp đang ngồi trên con Phượng Hoàng xinh đẹp, nàng ta cố thủ giữa những tầng mây, trầm mặc quan sát nam tử áo trắng hồi lâu, đôi má ngọc càng thêm lạnh
Mèo béo treo hai chân buông thõng không trung, nó khẽ ừ hử một tiếng
Đại phôi đản lại bị tiểu phôi đản lừa
Hắn sẽ tha hồ nắn bóp bộ ngực bự của ngươi
Bầu không khí nơi này tĩnh lặng đến mức quỷ dị, cảnh tượng trước mắt đã vượt quá sức tưởng tượng của người dân Sở quốc
Bọn họ cũng không nghi ngờ Tàng Thư Các xảy ra sự cố, bài thơ của Từ Bắc Vọng quả thực rất hay, danh xứng với thực
Mấu chốt là, tại sao Từ ác liêu lại tài năng kinh khủng đến như vậy
Hắn ta dường như đã khiến học giả Nho gia phải nghẹn ngào vì hổ thẹn
Bọn họ đã dần tiếp nhận tu vi nghịch thiên của kẻ này, nhưng hắn chẳng lẽ còn muốn tạo ra một kỳ tích Nho đạo nữa sao
Từ Bắc Vọng hắng giọng, sau đó thì thầm: “Thiên Hành Kiện, nam tử không ngừng vươn lên; Địa Thế Khôn, nam tử dùng tài đức nâng đỡ vạn vật.”
“Núi sách có đường, biết cần cù sẽ tìm ra đường ấy; Biển học vô bờ, khổ luyện sẽ là con thuyền đưa về bến thành công”
“Mỗi cuốn sách đều có Hoàng Kim Ốc, mỗi cuốn sách đều có Nhan Như Ngọc.”
“Cưỡi gió, phá sóng hẳn có ngày, Treo thẳng buồm mây vượt biển cả!”
“Trời sinh thân ta, hẳn có dùng, Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến.”
“Sao có thể bẻ mày khom lưng quyền quý, để ta không thể bày ra bộ mặt vui vẻ.”
“...”
(Từ ác liêu đạo văn Lý Bạch nhé, ác liêu đạo hết chỗ này đến chỗ kia, nên mỗi câu thơ cũng không ăn nhập gì với nhau đâu :( )
Bùm
Trong nháy mắt, đất trời đứng hình trong giây lát
Chân khí chính khí hạo nhiên màu tím tuôn trào mạnh mẽ , nam tử áo trắng đắm chìm trong ánh sáng tím, trông hắn như thể một vị thánh vừa mới chuyển thế
Bảy mươi tám pho tượng hiền triết trên đài cao phát ra âm thanh, Tàng Thư Các ném ra từng kiện pháp khí Nho gia, thư tịch kinh điển chất đống như núi
Nam tử áo trắng liếc nhìn, sau đó chọn ngẫu nhiên ba bốn kiện rồi xua tay bỏ đi
Diệp Thiên tức giận đến mức hai đầu lông mày lồi lên, ánh mắt giống như nhiễm độc
Nho khí Thiên giai mà hắn mơ ước, vậy mà tên cẩu tặc này lại chướng mắt coi thường
Các học giả tại Tắc Hạ Học Cung ghen tị đến mức hai mắt đỏ lên, sắc mặt giận dữ
Trong mắt Từ ác liêu, bí thuật thần thông, pháp khí Thiên giai của Nho gia giống như những thứ phế phẩm
Những món vật này sẽ chiếm rất nhiều không gian trong nhẫn trữ vậy, nên hắn cũng không dùng chúng
Điều này khiến người ta ghen ghét đến mức phát cuồng
P.s: cầu KP~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.