Ta Là Võ Học Gia

Chương 2: Phòng Làm Việc Đả Kim




Trang 2# 1
 
 
 


Chương 2: Phòng Làm Việc Đả Kim

Shared by: ebookshop.vn -

=== oOo ===




Vương Vũ quay đầu lại, người thét lên là một cô gái trông rất xinh đẹp
Cô ta mặc một chiếc áo lông sành điệu dài màu trắng, chân đi bốt ngắn màu trắng, khuôn mặt rất đẹp
Lúc này cô ta đang ra sức đuổi theo một tên trộm ở phía trước, mái tóc suôn mượt như suối nước tung bay trong gió
Vương Vũ nhìn theo ngón tay cô gái, chỉ thấy người vừa đụng vào mình đang bối rối quay đầu nhìn
Vương Vũ nghe tiếng, đứng dậy, sải bước lao tới
Hắn tung người, thân hình cao lớn chặn trước người tên trộm kia
Tên trộm kia có đôi mắt tam giác, tóc tai bù xù, tay cầm túi của cô gái kia đang lao vụt tới chỗ Vương Vũ
Thấy Vương Vũ đứng đó chặn đường, gã vội vã rút một con dao găm ra từ bên hông
"Không muốn chết thì cút đi, đừng có xen vào việc của người khác
Vương Vũ nhìn chằm chằm tên cướp kia, không hề có ý định nhường đường
Thấy cô gái sắp đuổi kịp, tên cướp khẩn trương, bèn giơ dao lên đâm
Vương Vũ nhướng mày, đột nhiên giơ tay phải ra đánh tới, tên cướp kia còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bắt được cổ tay gã ta
Ngay sau đó Vương Vũ kéo ngã tên cướp xuống đất, lại giơ chân trái đá văng con dao găm trong tay gã, thuận thế giẫm lên gáy gã
Toàn bộ quá trình diễn ra trong chưa tới ba giây, tên cướp đã không còn sức chiến đấu
Lúc này cô gái kia hổn hển chạy tới trước mặt Vương Vũ và tên cướp
Cô ta nhặt túi xách dưới đất lên, nhìn thoáng qua bên trong, lòng đầy cảm kích nói với Vương Vũ: “Cảm ơn anh nhiều lắm
Xin hỏi anh tên gì vậy?”


Vương Vũ liếc cô gái một cái, thoáng gật đầu rồi quay sang nói với ông chủ quán nước: "Gọi cảnh sát
"À, à, tôi biết rồi..
Ông chủ quán nước đã sợ tới mức ngây người ra
Nghe Vương Vũ nói thế, ông ta gật đầu lia lịa, luống cuống chân tay cầm điện thoại lên bấm số
Cô gái lấy một cục tiền ra khỏi túi, đếm một xấp dày rồi đưa cho Vương Vũ, nói: "Này anh, nếu không có anh, thiết bị tôi mới mua chiều nay coi như mất rồi, tôi cũng không có gì để cảm ơn, số tiền này anh hãy nhận lấy..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
Vương Vũ liếc cô gái một cái, không nói gì, đột nhiên hắn như nghĩ tới điều gì đó, bèn quay người bước đi vội
Để lại ông chủ quán nước và cô gái không biết nên làm sao
Vương Vũ rời khỏi quán nước, chạy về nhà
Vừa rồi lời của cô gái đã nhắc nhở Vương Vũ, xế chiều..
phải cất chăn bông
Hắn chạy một mạch về nhà, lúc này mới hơn ba giờ, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi, may là không muộn
Vương Vũ mang chăn cất vào phòng ngủ, lại đi ra ban công đóng cọc
"Rầm rầm rầm
Âm thanh rất có nhịp điệu vang vọng khắp căn phòng trống trải
Tầm bốn giờ, tiếng chuông cửa vang lên
Khách tới xem phòng đã đến
Vương Vũ dừng quyền cước lại, cầm khăn mặt lau mồ hôi, đi tới phòng khách
Người đi vào trước chính là Mục Tử Tiên
"Mời vào, mời vào, nhà của tôi khá rộng, chỉ có tôi với chồng ở nên định cho thuê hai phòng khác..
Mục Tử Tiên xách một túi thịt và thức ăn khá nặng, vừa đặt chúng lên bàn vừa tiếp đón người đứng phía sau cô
Từ đằng sau Mục Tử Tiên truyền tới một giọng nói khá quen thuộc với Vương Vũ: "Cái gì
Có đàn ông
Chúng tôi đều là con gái, chẳng phải là bất tiện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay sau đó một cô gái mặc áo khoác lông màu trắng đi vào
"Có gì bất tiện đâu, chồng tôi hay ở lì trong phòng, thường chẳng mấy khi ra ngoài bao giờ..
Lúc này Mục Tử Tiên nhìn thấy Vương Vũ, cười chỉ vào hắn và giới thiệu: "Đây là chồng tôi, Vương Vũ
Cô hãy yên tâm, nhân phẩm của anh ấy không thành vấn đề
"Ồ..
Xin chào
Vương Vũ máy móc chào hỏi cô gái
Lúc này hắn chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, nửa trên người coi như là mình trần, bờ vai dày và rộng, cơ bắp nổi rõ, đường nét góc cạnh, còn cả khuôn mặt vuông với đôi hàng mày kiếm, trông oai phong lẫm liệt, rất đàn ông
Cô gái nhìn theo ngón tay của Mục Tử Tiên, vừa thấy Vương Vũ thì ngây người ra - đây không phải người cô ta vừa gặp được ở chợ việc làm sao
Đúng là có duyên quá, không thể tưởng được căn phòng mình định thuê lại là nhà của anh ta
Trông anh ta manly quá mất
Thấy cô gái cứ nhìn chằm chằm vào mình, Vương Vũ đột nhiên nhớ ra mình đang mặc gì, mặt đỏ bừng lên, cúi đầu nhanh chóng phi về phòng ngủ, còn đóng cả cửa lại
Cô gái tỉnh táo lại, cười đầy xấu hổ, sau đó nói với Mục Tử Tiên: "Vị trí của phòng này cũng ổn, tôi thuê
Dứt lời, cô ta lấy một xấp tiền thật dày ra khỏi túi: "Đây là tiền thuê nhà một năm
"Một năm..
Mục Tử Tiên nhận lấy tiền, có chút khiếp sợ, cứ tưởng là người ta thuê có nửa năm, không ngờ lại là một năm, ban nãy không phải cô ta nói là có đàn ông thì không tiện sao
"Ừ, nếu phòng làm việc mà sinh lời, năm sau sẽ thuê tiếp
Sẽ trả tiền thuê đầy đủ
Cô gái gật đầu
Mục Tử Tiên cố gắng che giấu sự vui mừng trong lòng: "Vâng, vậy chúng ta ký hợp đồng thôi
Sau khi ký hợp đồng xong, cô gái rời đi
Cô ta đi rồi, Vương Vũ mới bước ra khỏi phòng ngủ, vừa giúp Mục Tử Tiên bỏ thịt và rau quả vào tủ lạnh, vừa hỏi: "Bà xã, cô ta làm cái gì thế
Mục Tử Tiên trả lời: "Hình như là làm phòng làm việc
"Phòng làm việc
Đó là cái gì
Vương Vũ ngạc nhiên, từ bé hắn đã được gia tộc bồi dưỡng như bảo bối, chẳng đi đâu bao giờ, rất ít khi liên lạc với thế giới bên ngoài, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa được tiếp xúc với cái gọi là phòng làm việc
"Chính là chơi game kiếm tiền đấy
Mục Tử Tiên trả lời không cần nghĩ ngợi, cô làm chăm sóc khách hàng cho công ty game, nên chẳng lạ lẫm gì mấy cái phòng làm việc cả

Vương Vũ cái hiểu cái không, chơi game lại còn kiếm được tiền, với hắn thì đây chẳng khác nào bốc phét
Mục Tử Tiên dọn dẹp qua phòng ngủ rồi nói với Vương Vũ: "Em đi nhà hàng làm đây, khi cô ấy chuyển nhà, anh giúp cô ấy khuân đồ, đừng có ngồi nhìn
"Ừ, anh biết rồi
Vương Vũ mướt mồ hôi, nghĩ bụng: "Mình đâu phải kẻ ngu, vẫn biết đối nhân xử thế là như thế nào mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến tối, cô gái mặc áo lông trắng quay trở lại, theo sau là ba cô gái khác
Ba cô này trông cũng rất xinh đẹp, không hề thua kém cô gái mặc áo lông trắng chút nào
Bốn người cười nói ríu rít với nhau, ai nấy đều ôm một hộp nhỏ trong tay
Nhìn thấy Vương Vũ, ba bọn họ đều cất tiếng chào: "Xin chào anh chủ nhà..
"À, chào các cô..
Mặt Vương Vũ lại đỏ bừng: "Xin hỏi các cô có cần tôi giúp gì không
Cô gái mặc áo lông trắng nói: "Hành lý của chúng tôi không nhiều, không làm phiền anh Vũ rồi
"Ừm
Vương Vũ đáp, rồi quay về phòng ngủ
Nhìn dáng vẻ ngu ngơ đó của Vương Vũ, cả ba cô kia đều bật cười: "Chị đại ơi, đây là kiểu đàn ông ở nhà điển hình mà chị nói đó hả
Ha ha
"Ha ha, dáng dấp trông cũng tạm, sao trông ngơ ngơ thế nào đó
"Đúng đó, đúng đó..
Vừa nãy anh ta còn thẹn thùng nữa, các cô có nhìn thấy không..
Ha ha..
"Đừng đùa nữa, mau dọn dẹp, mai còn phải làm việc
Chỉ chốc lát, các cô đã sắp xếp hành lý xong
Tiếng đập cửa vang lên từ cửa phòng ngủ của Vương Vũ
Vương Vũ mở cửa ra, thấy cô gái mặc áo lông trắng
"Có chuyện gì không
Vương Vũ ngạc nhiên hỏi
Cô ta nói: "Anh Vũ, chúng ta đúng là có duyên thật, chuyện hồi chiều tôi còn chưa kịp cảm ơn anh, tôi mời anh ăn tối nhé
Vương Vũ cười nói: "Không cần đâu, việc nhỏ ấy mà, tôi cũng không thích ra ngoài cho lắm
Tuy miệng hắn nói vậy, nhưng bụng đã bán đứng hắn
Giờ đã là buổi tối, Mục Tử Tiên đi nhà hàng làm thêm, phải tối muộn mới về, Vương Vũ không biết nấu ăn, đã đói không chịu được
Cô gái mặc áo lông màu trắng cười nói: "Anh Vũ ạ, nếu đã ở cùng chỗ thì là người một nhà rồi, anh không phải khách khí với chúng tôi làm gì
Chị không ở nhà, chắc là anh đã đói rồi, chúng ta gọi đồ ăn về nhà, rất tiện
"Điều này..
Vương Vũ vẫn còn có chút do dự
Cô ta tỏ ra không vui: "Anh Vũ, có phải anh coi thường chúng tôi không
Vương Vũ cuống quít xua tay: "Không, không hề..
"Vậy thì ăn một bữa với nhau thôi, có gì phải do dự
"Được rồi, nhưng tôi không uống rượu..
Vương Vũ từ chối không được, đành phải đồng ý
 


 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.