Ta Lấy Thân Nữ Nhi Vạn Cổ Trường Thanh

Chương 10: Không cần giải thích, ta hiểu




"Thanh Quân, ta thấy ta vẫn nên đi đến Huân Y các thì hơn, nếu như bị cha ta biết ta đến đây, chẳng phải sẽ bị đánh gãy chân sao.""Tiểu tử ngươi, còn ở đó giả nai với ta
Bạch Thanh Quân chỉnh lại chiếc trường bào đen tuyền trên người: "Lần trước ta ngồi kiệu đi ngang qua, đã thấy rõ ràng ngươi đi ra từ bên trong rồi còn gì."Triệu Chí Văn mặt mày cứng đờ.Sao có thể giống nhau được
Nơi này là nơi con gái nên đến à?Lúc này hai người đang đứng trước cửa Di Hồng phường.Khác với Huân Y các là nơi thanh cao lịch sự, Di Hồng phường tuy cũng là thanh lâu nhưng lại chủ yếu là ngâm thơ đối đáp, thưởng trà đánh đàn.Nhưng chỉ cần tiền bạc đầy đủ, các cô nương bên trong cũng chẳng có giới hạn nào, phúc lợi tràn trề.Lúc này Bạch Thanh Quân không còn là tiểu thư Bạch với váy trắng tinh khôi, thay vào đó là một bộ trường bào đen nam tính.Mái tóc dài đen nhánh được cố định bằng chiếc phát quan bạc hoa lệ phía sau lưng, bộ ngực vốn không nổi bật bị che khuất dưới lớp trường bào rộng rãi chẳng lộ chút gì, thêm vào gương mặt thanh tú tuấn lãng.Nếu không nhìn kỹ, người ta chắc hẳn sẽ cho rằng đây là một chàng lính đẹp trai.Từ chỗ Lâm Huyền trở về, Bạch Thanh Quân cũng không vội vã tu luyện pháp thuật, nàng hiện tại vẫn mang tâm thái của người bình thường mà tu luyện, không vì tăng tu vi mà bế quan, càng không định vì vậy mà thay đổi việc buông thả và giải trí hàng ngày của mình.Xuyên không đâu phải ai cũng có thể gặp, bản thân đã may mắn đụng trúng thì cần gì vì cái đích đến mà bỏ qua những phong cảnh trên đường.Huống chi tuổi thọ của mình vốn dĩ là vô hạn.Cho nên, vừa trở về Hôi Vũ thành, Bạch Thanh Quân liền đổi y phục kéo theo tên công cụ Triệu Chí Văn tới Di Hồng phường.Nhưng không ngờ Triệu Chí Văn lại giở quẻ ra vẻ đứng đắn."Bớt nói nhảm, đi mở đường đi."Triệu Chí Văn ái mộ Bạch đại tiểu thư ai ai cũng biết, mỗi lần gặp mặt hắn đều muốn cố gắng biểu hiện ưu tú hơn một chút.Cũng không ngờ, chuyện xấu của mình đã sớm bị Bạch Thanh Quân phát hiện ra, hôm nay thậm chí còn bị đối tượng ái mộ ép đi thanh lâu!Xem ra bây giờ chỉ có thể cố gắng giả vờ như lần đầu thôi

.Mà lúc này, ngay tại cửa ra vào mụ tú bà bỗng nhiên hai mắt sáng ngời."Ôi, đây chẳng phải Triệu công tử sao, hôm nay đến sớm vậy a, Xuân Hoa cô nương hôm qua bị ngài làm cho náo loạn nửa đêm, hôm nay vẫn chưa dậy đây nè

.""Triệu đại công tử tới, mời vào bên trong nào

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
.""Triệu công tử, hôm nay vẫn quy củ cũ sao?""

.""Mẹ nó
Triệu Chí Văn: "Thanh Quân, ngươi nghe ta giải thích

."Bạch Thanh Quân chớp chớp mắt, không cần giải thích, ta hiểu rồi.Mụ tú bà lúc này mới chú ý đến phía sau Triệu Chí Văn còn có một vị công tử, đảo mắt đánh giá liền hai mắt tỏa sáng.Vị công tử kia dáng người tuy không cao lớn, khuôn mặt tuấn lãng, môi hồng răng trắng, hai mắt như ngậm mấy phần mị khí, đâu phải là công tử gì, rõ ràng là đại tiểu thư nhà nào đó.Bất quá điểm mà tú bà chú ý không phải là ở vẻ bề ngoài, Bạch Thanh Quân dù không mặc trang sức gì khác, nhưng chiếc phát quan bạch kim trên đầu kia đã bộc lộ tài lực của bản thân.Lại nhìn Triệu đại công tử với vẻ kinh ngạc khi bị đối phương nháy mắt ra hiệu, vị này có lẽ mới là khách hàng lớn hôm nay."Vị công tử này là?"Bạch Thanh Quân lúc này đang tò mò đánh giá nội thất Di Hồng phường, nghe vậy liền khẽ giọng ôm quyền, nói: "Tiểu sinh Bạch Thanh Sơn, có chút thất lễ."Bạch Thanh Sơn, tên của trưởng công tử Bạch gia, cũng chính là tiện nghi lão ca của Bạch Thanh Quân.Bây giờ đang cầu học tại Giang Châu quận, nửa năm may ra mới về nhà một lần."Nguyên lai là Bạch công tử
Tú bà nói vọng ra sau một ấm trà lớn, nói: "Dẫn hai vị công tử lên lầu hai đi, rượu ngon thức ăn ngon cứ chuẩn bị đầy đủ, các cô nương lập tức đến ngay."Nghe nói các cô nương lập tức đến ngay, Bạch Thanh Quân hai mắt sáng ngời, liền ném ra một thỏi bạc.Ấm trà lớn kia tay mắt lanh lẹ đớp lấy thỏi bạc rồi cắn nhẹ vào miệng, ngay tức thì hai mắt cũng rạng ngời: "Hai vị công tử mời!"Di Hồng phường.Tiếng chim hót véo von, hương phấn thơm nồng

.Mấy vị thanh lâu cô nương xinh đẹp đang múa giữa hồ, còn có hai hoa tỷ muội có tấm lòng bao la ở bên hầu hạ.Bạch Thanh Quân nam trang mà tay chân thì chẳng hề yên vị, mặt mày hớn hở.Mấy cô nương thanh lâu này nếu không tốn một khoản tiền lớn chuộc thân thì không có cơ hội đụng vào, ai mà ngờ lại có thể nhìn ra được Bạch Thanh Quân là nam trang.Lại thêm việc cô ta tiêu tiền không tiếc tay, người ta cũng mặc kệ để Bạch Thanh Quân thoải mái ăn đậu hũ.Bên này vui chơi náo nhiệt, còn bên kia Triệu Chí Văn lại mặt mày ỉu xìu.Việc mình dẫn Bạch Thanh Quân đến Di Hồng phường mà bị Bạch thúc thúc biết, không khéo lại bị lột da ấy chứ.Đương nhiên, chuyện này cuối cùng cũng không bị lộ ra, chí ít thì Bạch Định Sơn cũng không thực sự tìm đến tận cửa lột da hắn.-----------------Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba tháng đã trôi qua.Gặp lại tằm rút tơ, mừng được hưởng ơn mưa - tiết Mang chủng.Thu con trùng xám cuối cùng lại vào bình sứ, linh lực trên người Bạch Thanh Quân dần sôi trào, như muốn phá vỡ cái bình cảnh mỏng manh kia.Nhưng mà lượng linh lực cuối cùng vẫn thiếu một chút, cảnh giới vẫn giữ nguyên ở đỉnh cao Luyện Khí tầng một.Một hồi lâu sau, Bạch Thanh Quân chậm rãi hạ cơn sóng linh lực rồi mở mắt.Luyện Khí kỳ chia làm 9 tầng, cứ ba tầng lại có một tiểu bình cảnh, lẽ thường mà nói từ Luyện Khí tầng một lên tầng hai chỉ cần tổng lượng linh lực đủ, là tự động tăng lên, chẳng có chuyện bình cảnh.Bạch Thanh Quân thở dài: "Vốn cho rằng Trùng Hoa ở Hội Kê Sơn có thể giúp ta vượt qua Luyện Khí tầng một, không ngờ ngay lúc sắp thành lại bị xì hơi."Sau ba tháng lùng bắt, Trùng Hoa ở Hội Kê Sơn cuối cùng đã bị bắt gần hết, còn sót lại vài con may mắn cũng thông minh không chịu chui vào bình sứ nữa.Con Trùng Hoa vừa rồi cũng là con cuối cùng mà Bạch Thanh Quân có thể bắt được.Nơi linh lực cạn kiệt, lại không có linh trùng để tiếp tế linh lực thì tu vi tự nhiên cũng không tiến thêm được nửa phần, vốn định sau khi đạt Luyện Khí tầng hai mới đi tìm linh thú khác, xem ra phải sớm hơn dự định rồi.Trong Hôi Vũ huyện, theo ghi chép thì liên quan tới linh thú có tổng cộng hai nơi, thứ nhất là Trùng Hoa, thứ hai chính là một loại cá hút ánh trăng.Con trước thì linh lực yếu ớt lại ở nơi hẻo lánh.Con sau thì hàm lượng linh lực cao, nơi cư trú lại gần khu vực người ở hơn, nên mức độ nguy hiểm cũng tăng theo.Hơn nữa nơi cá này ở, Bạch Vân Sơn lại cách Hôi Vũ thành khá xa, đi về trong hai ngày căn bản là không thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Xem ra là lúc ta phải thẳng thắn với tiện nghi lão cha rồi."Nghĩ tới đây, Bạch Thanh Quân cầm con trùng xám đang giãy dụa bỏ lại vào bình, đứng dậy ra khỏi viện đi về hướng thư phòng Bạch Định Sơn.Vào thời điểm này thì Bạch Định Sơn thường sẽ ở trong thư phòng xử lý công việc.Quả nhiên, lúc Bạch Thanh Quân đi vào thư phòng, Bạch Định Sơn đang ngồi bên án thư cau mày suy tư chuyện gì đó.Thấy con gái đẩy cửa bước vào, Bạch Định Sơn liền tươi cười: "Thanh Quân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con tìm cha có chuyện gì sao?"Bạch Thanh Quân cố tỏ ra vẻ nghiêm túc."Cha, con có chuyện muốn nói với cha."Trước kia Bạch Thanh Quân là một tiểu thư hào môn hiền thục, tuân thủ lễ giáo, gần như không có làm điều gì trái ý cha.Mà Bạch Thanh Quân bây giờ đã xuyên qua tới kế thừa thân thể cùng ký ức này, với sự quan tâm của người cha tiện nghi này, cô cũng cảm động theo.Tóm lại, nàng rất tôn trọng Bạch Định Sơn của thế giới này, mấy tháng sống chung cũng đã xem người đó như một người cha thực sự.Cho nên, nàng không lựa chọn tiếp tục giấu diếm.Nghe vậy, Bạch Định Sơn cũng trở nên trịnh trọng, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bàn, ra hiệu con gái ngồi xuống.Ba tháng rưỡi sống chung, đây là lần đầu tiên hai cha con nói chuyện một cách nghiêm túc như vậy.Sau khi đã ngồi xuống, Bạch Thanh Quân nghiêm túc nói: "Phụ thân, con muốn làm luyện khí sĩ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.