Chương 15: Tổ hợp giang hồ không thể đắc tội
Kể xong chuyện phường thị, ba người ở đây thần sắc trên mặt đều có chút ngưng trọng
Đối với những tán tu tầng dưới chót như bọn họ mà nói, linh tuyền là thứ mong muốn nhưng không thể có được, còn môn phái chiếm cứ linh tuyền xưng bá một phương lại càng là quái vật khổng lồ, căn bản không phải thứ bọn họ có thể đụng vào
"Haiz
Trác Thiếu Thành thở dài, cũng mất hết hứng thú nói chuyện phiếm: "Củi không còn nhiều lắm, các ngươi nghỉ ngơi một chút ta lại đi nhặt thêm vậy
Trác Thiếu Thành rời đi, doanh địa chỉ còn lại Bạch Thanh Quân và Thẩm Phi Phi
Mái tóc của Bạch đại tiểu thư rất nhiều, vì xuống nước mà đến giờ vẫn còn ướt sũng
"Hay là tìm cơ hội cắt thành tóc ngắn đi
Bạch Thanh Quân bất đắc dĩ nhìn mớ tóc rối như tơ vò, hận không thể rút đoản kiếm ra cắt phăng đi cho rồi
Mấy tháng nay toàn nhờ nha đầu ở Bạch phủ chăm sóc, đây là lần đầu nàng tự mình chải tóc, không ngờ lại khó khăn đến thế
"Bạch công tử, nếu không ta giúp ngươi nhé
Giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh
Bạch Thanh Quân ngẩng đầu, thấy Thẩm Phi Phi không biết đến từ lúc nào, hai tay đang bóp lọn tóc trắng, rõ ràng rất khẩn trương
Có thể thấy Thẩm Phi Phi là cô nương hướng nội, nhất là khi có Trác Thiếu Thành ở đây thì cô gần như không chủ động mở miệng nói chuyện, cũng không biểu lộ ý kiến của mình
Nhưng ngoài điều đó ra, bất kể là tư thái hay tướng mạo đều thuộc hàng đỉnh cấp, nhất là đôi mắt to vô tội kia, khiến người ta không kìm được muốn khi dễ
Bạch Thanh Quân lộ ra một tia cười gian, đây là tự ngươi đưa tới cửa, đừng trách ta
"Vậy làm phiền Phi Phi
Thẩm Phi Phi nhỏ giọng ừ một tiếng, liền đứng sau lưng Bạch Thanh Quân
"Bạch công tử, tóc của ngươi thật mềm mượt, đơn giản là còn đẹp hơn cả tóc của nữ tử
Thẩm Phi Phi vừa chạm vào tóc Bạch Thanh Quân liền phát ra tiếng thán phục, chất tóc này đơn giản làm nàng hâm mộ đến chết
"Thật sao
Bạch Thanh Quân sờ lên tóc mình, quả thực rất mềm: "Phi Phi, gọi Bạch công tử nghe xa lạ quá, ngươi xem ta còn gọi ngươi là Phi Phi đây này
Mặt Thẩm Phi Phi đỏ lên: "Vậy ta nên gọi ngươi là gì
"Gọi Thanh Sơn ca ca, nghe thân thiết hơn
"Ngươi còn chưa lớn tuổi hơn ta, lại muốn ta gọi ngươi là ca ca
Thẩm Phi Phi khẽ hờn dỗi
"Ngươi chỉ cần gọi ta một tiếng ca ca, ta liền nói cho ngươi bí quyết chăm sóc tóc
Bạch Thanh Quân quay đầu, nói: "Ngươi không muốn có được mái tóc thế này sao
Mặt Thẩm Phi Phi càng đỏ hơn, nhưng mái tóc này nàng quả thực rất ngưỡng mộ, một hồi lâu mới nhỏ giọng gọi Thanh Sơn ca ca
Bạch Thanh Quân nghe vậy mặt mày hớn hở: "Lại đây, lại đây, ngồi cạnh ta nào, ta sẽ phổ cập cho ngươi một chút về cách chăm sóc tóc, nhìn tóc ngươi kìa đã bị chẻ ngọn rồi..
Khi Trác Thiếu Thành nhặt củi xong trở về thì thấy Thẩm Phi Phi đang mặt mày đỏ bừng ngồi cạnh Bạch Thanh Quân, ngoan ngoãn đưa bàn tay để Bạch Thanh Quân xem tướng
" ...Ngươi nhìn xem, đường chỉ này chính là đường tình duyên, chứng tỏ gần đây ngươi sẽ gặp được người để phó thác cả đời, người này anh tuấn phong lưu tiêu sái lỗi lạc, quan trọng nhất là tóc rất đẹp..
Thẩm Phi Phi vốn đã thẹn thùng, nghe vậy càng xấu hổ đến đỏ cả tai, lại thấy Trác Thiếu Thành mặt mũi đầy kinh ngạc nhìn bên này, luống cuống đứng dậy liền chạy ra phía hồ
"Đừng vội đi Phi Phi, ta còn có tuyệt chiêu sờ xương đoán mệnh đấy
Thấy Phi Phi đã chạy xa, Bạch Thanh Quân tiếc nuối thu hồi ánh mắt, xoa xoa tay: "Hắc hắc, Trác huynh ngươi về rồi à, tay cô nương này mềm mại quá đi
Trác Thiếu Thành: "..
-----------------
"Phi Phi
"Phi Phi, ngươi tỉnh rồi
Đang ngủ say, Thẩm Phi Phi bỗng mở mắt
Trong bóng tối, khuôn mặt gần ngay trước mắt thở ra hơi nóng
Nàng giật mình, định mở miệng la lên, thì miệng bị đối phương bịt lại, bàn tay vừa chạm ngực cũng bị đè xuống
Trong lòng Thẩm Phi Phi lạnh buốt, lại có kẻ thừa lúc đêm tối lẻn đến bên cạnh nàng, Bạch Thanh Sơn và Tam hoàng tử đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ đều đã bị giết rồi sao
Nghĩ đến đây, Thẩm Phi Phi liền định dùng đầu tấn công, dù chết cũng phải khiến đối phương bị thương
"Phi Phi, nhìn cho rõ, là ta đây
Trong bóng tối, Thẩm Phi Phi nghe ra giọng nói, vội vàng dừng động tác, định thần nhìn kỹ, thì ra là Bạch Thanh Quân
Nàng ngẩn người mấy nhịp, sương mù dâng lên trong mắt, nói: "Không ngờ ngươi lại là người như vậy
Cô nàng này sẽ không cho rằng mình là tới giở trò đấy chứ
Bạch Thanh Quân lập tức dở khóc dở cười: "Ngươi nghĩ đi đâu vậy, yên tĩnh một chút, quanh đây có người
Thẩm Phi Phi nhìn lại, thấy bên đống lửa đã tắt còn một bóng người ngồi xổm, dáng vẻ là Trác Thiếu Thành, lúc này mới tin lời Bạch Thanh Quân, trên mặt lại ửng đỏ
May mà đêm tối mọi người không nhìn rõ mặt đối phương
Trác Thiếu Thành lúc này không có tâm trạng để ý động tĩnh phía sau, trong rừng rậm tiếng bước chân và tiếng chém giết càng lúc càng đến gần
"Bạch huynh, bọn họ đến rồi
Bạch Thanh Quân đỡ Thẩm Phi Phi đứng lên, nói: "Leo lên cây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trác Thiếu Thành nghe vậy, tìm một cây thân cây to leo lên rất nhanh nhẹn
Bạch Thanh Quân và Thẩm Phi Phi cũng nhanh chóng leo lên cây, ba người ghé trên cây, tư thế có phần khó coi nhưng nhờ bóng đêm che phủ, người thường khó có thể phát hiện
Khoảng hơn mười nhịp thở sau, hai bóng người cao thấp xâm nhập doanh địa, dừng lại trong chốc lát rồi chạy về phía khác
Chậc chậc, lại có thêm ba bóng người xâm nhập doanh địa
Lần này Bạch Thanh Quân nhìn rõ tướng mạo của ba người
Một gã hòa thượng mập, một lão đạo sĩ, một ni cô gầy, đây là cái tổ hợp giang hồ không thể đắc tội nào thế này
Gã hòa thượng mập dừng chân nhìn đống lửa tàn còn hơi ấm
Lão đạo sĩ nói: "Bọn chúng trốn về phía đó
Ni cô nói: "Đuổi
Hai nhóm người đến nhanh và cũng đi nhanh, rất nhanh đã biến mất trong rừng
Trên cành cây, Bạch Thanh Quân và Trác Thiếu Thành nhìn nhau, đều thấy được sự ngưng trọng trong mắt đối phương
Không ngờ lại gặp phải cảnh truy sát cẩu huyết thế này, nếu bị truy sát mới biết trên cây còn có mấy người ẩn nấp thì chắc chắn sẽ bị diệt cỏ tận gốc
Quan trọng nhất là, dù đống lửa ở doanh địa đã được dập tắt, nhưng dấu vết cho thấy nơi này vừa có người, chắc chắn sẽ khiến kẻ truy đuổi sinh nghi
Nhất là gã hòa thượng mập kia, rõ ràng đã chú ý đến sự bất thường
Bây giờ phải làm sao, tiếp tục trốn hay là nhân cơ hội rời đi
Hai người không dám lên tiếng, chỉ có thể trao đổi ánh mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng kẻ truy đuổi không cho họ cơ hội lựa chọn
Một bóng người quay trở lại doanh địa, ba người vội nín thở giấu mình sau thân cây, sợ bị phát hiện dù chỉ một chút
Một giây sau, trong doanh địa ánh sáng trắng lóe lên, xua tan bóng tối xung quanh
Sắc mặt Bạch Thanh Quân càng thêm nặng nề, đây là pháp thuật thắp sáng, người dưới cây này lại là một luyện khí sĩ
"Hai tên tiểu bất điểm các ngươi mà cũng muốn trốn
Ngoan ngoãn giao ra phương pháp bắt giữ Lục Hành Ngư, lão đạo còn có thể cho các ngươi một cái toàn thây
"Mấy tên ác tu các ngươi, tỷ tỷ ta nhất định sẽ giết hết bọn ngươi
Dưới đất, một thiếu niên chỉ tầm tám chín tuổi trừng mắt nhìn lão đạo sĩ lôi thôi, trong mắt đầy lửa giận và sát khí
Không hiểu vì sao, bị nhìn chằm chằm, da đầu lão đạo có chút tê dại, nổi giận nói: "Nhóc con to gan
Lão tử đây đưa ngươi xuống gặp Diêm Vương, lát nữa cho ngươi thêm cả tỷ tỷ tới cho đủ mâm
Nói xong, lão giơ tay tát mạnh vào mặt thiếu niên
Thiếu niên tám chín tuổi làm sao chịu nổi một tát này, nửa bên má sưng vù, ngã xuống đất một lúc lâu không đứng lên nổi
Nhưng dù vậy, thiếu niên vẫn không chịu cúi đầu: "Phì
Một búng máu nhổ lên đôi giày vải của lão đạo sĩ
Lần này lão thực sự nổi giận, phù quang trắng trong tay khuếch đại, rừng cây phảng phất sáng lên như mặt trời, khiến ba người đang ẩn nấp trên cây lộ diện
May mà sự chú ý của kẻ xấu đều tập trung vào thiếu niên, căn bản không ngẩng đầu nhìn xung quanh rừng rậm
Nhưng có một người là ngoại lệ, đó là thiếu niên đang nằm ngửa dưới đất
Hắn rõ ràng thấy được ba người đang ẩn nấp trên cây, đáy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc và vui sướng
Trong lòng Bạch Thanh Quân nặng trĩu, vô thức nắm chặt lá bùa và đoản kiếm trong tay áo
Nếu lúc này thiếu niên lên tiếng, vậy ba người họ tuyệt không thể giữ mình, mà lão đạo sĩ lôi thôi này tu vi rõ ràng cao hơn ba người, đây chắc chắn là một trận ác chiến
Điều nằm ngoài dự đoán của Bạch Thanh Quân chính là, thiếu niên có lẽ cũng ý thức được tình cảnh của mấy người, ánh mắt chỉ hiện lên một thoáng rồi biến mất ngay, con mắt nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, như thể căn bản không thấy người trên cây
Rõ ràng là không định liên lụy ba người
Thấy vậy, cả ba đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức Bạch Thanh Quân và Trác Thiếu Thành nhìn nhau, tuy không giao tiếp bằng lời, nhưng trong mắt đã thể hiện thái độ của nhau
Người trượng nghĩa thế này, làm sao có thể thấy chết mà không cứu?