Chương 46: Ta tuy không phải người, nhưng ngươi thật c·h·ó Bạch Thanh Quân ném ra Huyết Câu ngọc, Lại Ngật Bảo thân thể bất động, đầu lưỡi bắn ra, chuẩn xác dính lấy câu ngọc, lập tức như sét đ·á·n·h nuốt vào bụng
Lập tức Đại Chủy thiềm nhắm mắt lại, tiến vào trạng thái tiêu hóa
Câu ngọc vào bụng liền cấp tốc hóa thành sinh cơ thuần túy, tràn ngập khắp thân Đại Chủy thiềm, Lại Ngật Bảo với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được lớn thêm một vòng
Một nén nhang sau, tiêu hóa xong Huyết Ngọc, Đại Chủy thiềm mở to mắt, phát ra tiếng kêu "oa" thỏa mãn, bất kể là lực lượng hay kích cỡ đều trưởng thành rõ rệt
Vừa muốn thân thiết với chủ nhân yêu quý, quay đầu liền thấy chủ nhân xinh đẹp vô cùng đang loay hoay với một đống bình bình lọ lọ
Lại Ngật Bảo hiếu kỳ nhô ra đầu cóc
"Ngươi tỉnh rồi
Bạch Thanh Quân cười thật ngọt ngào, nhưng Đại Chủy thiềm chẳng hiểu sao trong lòng có chút r·u·n rẩy
"Lại Ngật Bảo ngoan, ăn hết chỗ đan dược này đi, nhớ kỹ ăn vào không có đ·ộ·c thì kêu oa một tiếng
Nói rồi, Bạch Thanh Quân đem tất cả "đan dược" mà mình đã luyện chế trong mấy năm nay bày ra trước miệng rộng, chất đống cao đến mức gần bằng cái ghế
Đại Chủy thiềm thấy mà hoa cả mắt
Đám luyện đan sư khác nuôi Đại Chủy thiềm đều là ăn vào có đ·ộ·c thì kêu oa một tiếng
Thế mà chủ nhân nhà mình lại khác, ăn vào không có đ·ộ·c mới kêu oa một tiếng, nói cách khác phần lớn những thứ không thể diễn tả này đều có đ·ộ·c chứ sao
Khá lắm, ta tuy không phải người, nhưng ngươi thật c·h·ó..
Miệng rộng dò xét há mồm nuốt mấy viên đan dược nhìn không quá dọa cóc, lập tức "ngao" một tiếng hai mắt khẽ lật đã hôn mê
Bạch Thanh Quân đá đá miệng rộng, x·á·c định nó chỉ ngất đi rồi liền không quan tâm đến tên này nữa
Đại Chủy thiềm đ·ộ·c kháng rất cao, đan dược mà Bạch Thanh Quân luyện chế đều là đan dược cơ sở, cho dù có đ·ộ·c tính cũng không cao
Nó ngất đi chắc là do Đại Chủy thiềm vẫn còn trong thời kỳ ấu niên, lại là lần đầu tiên ăn đan dược có đ·ộ·c nên cơ thể chưa t·h·í·c·h ứng kịp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên, chưa đầy nửa canh giờ Đại Chủy thiềm đã lắc lắc đầu tỉnh lại
Không chỉ vậy, cái túi đ·ộ·c trống rỗng trên lưng Đại Chủy thiềm có chút nhô lên, chất đ·ộ·c ăn vào vừa rồi đã bị chuyển hóa thành nọc đ·ộ·c
Miệng rộng có vẻ hết sức tò mò về thứ vừa xuất hiện trên lưng mình, không ngừng dùng lưỡi l·i·ế·m qua l·i·ế·m lại
"Đừng l·i·ế·m nữa, hôm nay phải ăn hết chỗ đan dược này
Bạch Thanh Quân lắc lắc Huyết Câu ngọc mới ngưng tụ trong tay, nói: "Ăn xong sẽ có thưởng
Lập tức, miệng rộng nhào tới đống đan dược ngốn ngấu từng ngụm lớn
Nhưng chưa ăn được mấy ngụm nó lại "ngao" một tiếng sùi bọt mép rồi hôn mê, khiến mí mắt Bạch Thanh Quân giật giật
"Đan dược ta luyện hóa ra chẳng lẽ toàn đ·ộ·c cả sao
Hay là nên cân nhắc chuyển sang luyện đ·ộ·c đan thì hơn
Ngay lúc Bạch Thanh Quân cân nhắc việc chuyển chức thành đ·ộ·c Sư, c·ô·ng Tôn Hâm gõ cửa sân
"Bạch phù sư, tiền bối Hà Thư Tín ở quán rượu bên cạnh tìm ngài
Lúc này Bạch Thanh Quân mới nhớ ra đã hơn nửa tháng mình chưa đi thuyết thư, xem ra vị kia đã đợi không nổi, chủ động chạy tới Quân Ngải Lâu rồi
----------------- Tiên Kiếm môn, Thông Thiên điện
Diệp Như Ngọc nhanh chân bước vào điện, trong điện tìm được thân ảnh Khổng Vân Tiêu
"Vân Tiêu, ngươi qua đây một chút
Khổng Vân Tiêu đang tĩnh tu, nghi ngờ mở mắt ra, thấy rõ người tới liền cùng Diệp Như Ngọc ra Thông Thiên điện
"Diệp trưởng lão
Diệp Như Ngọc là trưởng lão nội môn của Tiên Kiếm môn, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, cũng không tính là cao, nhưng là một phù sư Nhị phẩm thâm niên, ngoài chưởng môn Kiếm Vô Cực ra thì những người khác khi gặp đều phải nhường ba phần
Trong Tiên Kiếm môn, có thể nói là một người dưới vạn người trên
Nhưng Diệp Như Ngọc đối nhân xử thế khiêm tốn, cho dù đối diện với vãn bối cũng không quá cao ngạo, trong Tiên Kiếm môn danh tiếng rất tốt
"Làm phiền ngươi tĩnh tu
Khổng Vân Tiêu ngẩn người, vội nói không có gì, mà thực tế vừa rồi hắn không hề tĩnh tu mà chỉ đang ngẩn người..
Không chỉ hôm nay, từ khi tham gia ước hẹn ba năm, hắn hay không tự chủ được mà ngẩn người, như thể quay về cái đêm đầy hương trà hôm ấy..
Ra khỏi Thông Thiên điện, Diệp Như Ngọc vội lấy giấy tuyên ra
"Mấy ngày nay ta không biết ngày đêm lĩnh hội, cuối cùng cũng đã giải được mấy tờ phù lục ngươi mang về, quả thật là tinh diệu tuyệt luân
Nói rồi, Diệp Như Ngọc chỉ vào phù chú trên giấy: "Ngươi xem, chỗ này chỉ đổi câu bên trong ra ngoài, chẳng những giảm bớt ảnh hưởng giữa các phù chú, thậm chí còn có thể tăng thêm nửa phần uy lực, còn cả chỗ này, chỗ này và chỗ này, đều chỉ là cách vận dụng thủ pháp đơn giản, nhưng độ khó phù lục lại giảm, chất lượng tăng hẳn nửa phần
"Quá tuyệt, quá tuyệt vời
"Lão phu tu hành phù đạo hơn trăm năm, lại chỉ biết làm theo khuôn mẫu, chưa bao giờ nghĩ đến có thể dùng thao tác bút pháp và thủ pháp tinh vi để tăng uy lực phù lục, đơn giản là uổng phí nhiều năm như vậy rồi
"Đáng tiếc, đáng tiếc mẫu quá ít..
"Mau nói cho lão phu biết, rốt cuộc những bùa này từ đâu mà có, lão phu nhất định sẽ tự mình bái phỏng
Khổng Vân Tiêu thấy Diệp Như Ngọc rơi vào c·u·ồ·n·g n·h·iệt, chỉ biết bất đắc dĩ cười khổ
"E là Diệp trưởng lão sẽ thất vọng, những phù chú này là ta đổi được trong một buổi tụ tập nhỏ của đạo hữu, người bán phù chú này chỉ là một nữ tu trẻ tuổi, có lẽ không phải là phù sư chuyên sửa chữa phù lục
Diệp Như Ngọc lập tức ngây người
"Cũng đúng, có thể cải tiến hệ thống phù lục hoàn chỉnh chắc hẳn phải là phù sư Tam phẩm trở lên mới làm được, mà ở cái Tân Quốc nhỏ bé này sao có thể có phù sư Tam phẩm mà ta không biết chứ
Nói xong, Diệp Như Ngọc như già đi thêm mười tuổi
Diệp Như Ngọc giờ đã hơn trăm tuổi, nếu cứ tu hành theo lối cũ thì e là khó lòng đột phá trên con đường phù đạo
Vì thế, khi nhìn thấy phù lục Khổng Vân Tiêu mang về, ông mới kích động đến vậy
Nếu được giao lưu với người đã cải tiến phù lục, không chừng ông có thể đột phá bình cảnh, bước vào phạm trù phù đạo Tam phẩm
"Bất quá, theo ta biết thì những phù chú này đều xuất phát từ một vị bằng hữu của ta, có lẽ nàng đang có một bộ truyền thừa phù đạo hoàn chỉnh, nếu có thể đổi được thì liệu có ích cho Diệp trưởng lão chăng
Ánh mắt Diệp Như Ngọc lập tức khôi phục vẻ sáng ngời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông kích động nói: "Ngươi có thể liên hệ với bằng hữu của ngươi được không, bất kể nàng muốn gì ta đều nguyện cho, không cầu nàng tặng cho lão phu truyền thừa, chỉ cần được lão phu xem qua là đủ rồi
Sau khi Diệp Như Ngọc rời đi, Khổng Vân Tiêu đứng hồi lâu trước Thông Thiên điện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các đệ tử Tiên Kiếm môn đi ngang qua đều ghé mắt nhìn, nhất là các nữ đệ tử lại càng nhìn một chút đã đỏ mặt cúi đầu chạy đi
Là đệ tử thân truyền của chưởng môn Kiếm Vô Cực, Khổng Vân Tiêu không những thiên phú dị bẩm, thực lực xuất chúng, mà còn là người kế nghiệp Tiên Kiếm môn sáng giá nhất trong tương lai
Ngoài ra, dù hiện tại Khổng Vân Tiêu chỉ mới mười mấy tuổi nhưng lại sở hữu dáng vẻ tinh mi kiếm mục, anh tuấn phi phàm, nói là đạo lữ số một của Tiên Kiếm môn cũng không ngoa, nhất là trong số đệ tử mới có không ít người thầm mến hắn
Mà lúc này, những suy nghĩ trong lòng Khổng Vân Tiêu không ngừng bùng lên: "...Tuyệt đối không phải ta muốn liên lạc với Bạch đạo hữu, mà là sư môn trưởng bối yêu cầu, lại còn kết bạn với Diệp trưởng lão, với Bạch đạo hữu chỉ có trăm lợi mà không có một h·ạ·i
Nếu Bạch đạo hữu đồng ý, chẳng phải là không cần chờ đến ước hẹn năm năm nữa sẽ gặp lại được rồi
Khóe miệng Khổng Vân Tiêu hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười rạng rỡ
Từ trong túi giới tử, hắn thuần thục lấy ra ngọc bài liên lạc, thần thức truyền vào một đạo tin tức hóa thành lưu quang xé rách chân trời
Rất nhanh, ngọc bài đã có hồi âm
"c·ô·ng Tôn gia, phường thị Thanh Long..
Sao, ta nhớ mấy hôm trước sư phụ có nhắc đến việc phái người đi đóng quân ở nơi này
Mắt Khổng Vân Tiêu sáng lên, chạy như bay về phía ngoại vụ đường.