Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Lấy Thân Nữ Nhi Vạn Cổ Trường Thanh

Chương 81: Mười tám năm




Chương 81: Mười tám năm

Bên ngoài Quân Ngải Lâu.

Bạch Thanh Quân cùng Công Tôn Ngải hai người đứng cách xa nhau ở đầu đường.

Bạch Thanh Quân khẽ nói điều gì đó. Công Tôn Ngải đầu tiên là hơi giật mình, gương mặt trái xoan tươi tắn đáng yêu có chút tái đi.

Nàng kích động kéo tay áo Bạch Thanh Quân: "Thanh Quân, tại sao ngươi lại muốn từ chối lời mời của Đại gia gia?"

Nhìn cô bé lê hoa đái vũ trước mặt, Bạch Thanh Quân cố nén xúc động muốn đưa tay xoa đầu nàng.

Nàng biết tình cảm của Công Tôn Ngải dành cho mình không chỉ là tình bạn thân thiết thông thường, chỉ cần nàng bằng lòng, tùy ý có thể khiến mối quan hệ của hai người tiến tới tình yêu.

Nhưng nàng không dám làm vậy.

Nàng không muốn trải qua cảm giác người thân mật bên cạnh mình dần dần già đi, rồi chết đi.

Mối quan hệ hiện tại giữa nàng và Công Tôn Ngải đang ở ranh giới giữa sinh ly tử biệt có thể khiến người ta bất chấp sống chết, tiến thêm một bước nữa đối với nàng mà nói chính là vực sâu.

Cũng đã đến lúc kết thúc rồi.

Bạch Thanh Quân hít sâu một hơi: "Rất đơn giản, Công Tôn gia không thể nào phân phát tài nguyên Trúc Cơ cho ta, ta ở lại Công Tôn gia, Luyện Khí tầng chín chính là điểm dừng chân cuối cùng của ta."

Một câu nói, vô số lời muốn níu kéo của Công Tôn Ngải đều bị nghẹn lại ở trong lòng.

Cầu đạo khó, khó như lên trời.

Bạch Thanh Quân chí tại Trúc Cơ, Công Tôn gia không thể cho nàng, nàng càng không cho phép bản thân mình từ bỏ."Đi thôi, gia gia của ngươi đợi ngươi rất lâu rồi."

Bạch Thanh Quân quay người hướng Quân Ngải Lâu đi đến, tốc độ của nàng rất chậm, tựa hồ đang đợi điều gì đó.

Công Tôn Ngải đưa tay lên rồi lại buông xuống.

Bạch Thanh Quân không thể vì nàng mà từ bỏ Trúc Cơ.

Tương tự, nàng cũng không thể bỏ Công Tôn gia cùng Bạch Thanh Quân cao chạy xa bay.

Cuối cùng, Công Tôn Ngải dường như đã đưa ra quyết định, trong mắt thất vọng và oán hờn theo nước mắt rơi xuống đất, chỉ còn lại sự kiên định và quyết tuyệt.

Nàng là mầm tiên của Công Tôn gia, là hy vọng cuối cùng của Công Tôn gia, không có bất kỳ chuyện gì có thể thay đổi điều này.

Công Tôn Mộc thở dài đi lên phía trước."Đi thôi Tiểu Ngải, đợi khi nào con thành công Trúc Cơ ổn định gia tộc rồi, lại đến tìm Bạch phù sư cũng không muộn.""Ừm."

Nhẹ nhàng đáp lời, Công Tôn Ngải bước lên pháp khí phi hành của ông nội Công Tôn Mộc.

Rất nhanh, ba người liền hóa thành hai đạo lưu quang biến mất trên bầu trời Thanh Long phường thị.

Đến tận lúc này, Bạch Thanh Quân mới quay đầu lại, một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má, rất nhanh đã bị nàng phủi nhẹ.

Quyết định của Công Tôn Ngải khiến nàng cảm thấy vui mừng.

Nếu như Công Tôn Ngải cố chấp đuổi theo, bất kể là đối với bản thân nàng hay Công Tôn gia có lẽ đều sẽ là một tai nạn.

Biển hiệu Quân Ngải Lâu đã bị gỡ xuống, đệ tử Công Tôn gia cũng đã rút hết khỏi Thanh Long phường thị.

Bạch Thanh Quân cũng không thể tiếp tục ở lại nội thành được nữa.

Đồ đạc sớm đã thu dọn ổn thỏa, lúc này Bạch Thanh Quân cất bước nhanh chóng hướng ra khỏi Thanh Long phường thị.

Bên ngoài phường thị, Bạch Thanh Quân đội sa Vân Vụ tế ra phi bản thẳng lên trời, rất nhanh liền biến mất ở cuối chân trời.

----------------- Mấy ngày sau, Bạch gia ở Hôi Vũ thành.

Bạch Định Sơn cao giọng tuyên bố rằng cháu gái họ xa Bạch Cẩn Du sẽ ở tạm tại Bạch phủ, mọi đãi ngộ đều giống như đại tiểu thư của Bạch gia.

Không chỉ vậy, Bạch Cẩn Du còn ở lại tiểu viện riêng trước kia của đại tiểu thư Bạch Thanh Quân.

Đêm đó, Bạch phủ tổ chức tiệc mời Lâm Huyền và Triệu Chí Văn.

Triệu Chí Văn với bộ ria mép đã dài ra, nhanh nhẹn bước vào phòng khách chính, nhìn thấy nữ tử váy trắng đang ngoan ngoãn rót rượu ngồi cạnh Bạch Định Sơn, trên mặt lập tức lộ vẻ kích động."Ha ha ha, Thanh Quân, ta biết ngay là ngươi trở về mà! Đêm nay chúng ta không say không về!"

Nụ cười trên mặt Bạch Thanh Quân ngọt ngào: "Ta sợ ngươi chắc?""Tới tới tới, mang rượu lên!"

Không lâu sau, Lâm Huyền lão đạo mặc đạo bào lộng lẫy cũng vội vã chạy vào đại sảnh.

Nhìn thấy Bạch Thanh Quân, lão sững sờ."Lâm tiền bối, từ khi chia tay đến giờ không sao chứ.""Bạch nha đầu, ngươi lại định giở trò quỷ quái gì nữa vậy?" Lâm Huyền ngồi xuống rồi nói: "Lần này trở về định ở bao lâu?""Không đi nữa, tu hành rất khó khăn, ta nghe lời ngươi, an tâm ở lại Hôi Vũ thành làm nhà giàu bà chủ."

Bạch Thanh Quân cười nói ra lý do.

Lý do này rất thuyết phục, so với việc muốn ở lại với Bạch Định Sơn cả đời thì có thể tin hơn nhiều.

Lâm Huyền bưng chén rượu lên, ngẩn người: "Nghĩ kỹ rồi chứ?""Nghĩ kỹ rồi."

Lâm Huyền há to miệng nhưng không phát ra âm thanh, chỉ nâng chén uống cạn ly rượu."À đúng rồi, nghe nói phu nhân của Lâm tiền bối có tin vui."

Phốc phốc ~ Khụ khụ khụ.

Lâm Huyền phun hết rượu ra, mặt lộ vẻ lúng túng.

Lão lưu manh này thế mà lại sinh được quý tử khi về già, lần trước gửi thư đến còn nói lấy thêm một phòng vợ lẽ, lần này trở về liền nghe Bạch Định Sơn nhắc đến chuyện phu nhân của Lâm Huyền đã mang thai được ba tháng.

Bạch Thanh Quân kịp thời đưa ra một phần lễ vật đến muộn.

----------------- Xuân qua hạ tới, Bạch Thanh Quân khoác tay Bạch Định Sơn đi dạo các cửa hàng của Bạch gia.

Hạ đi thu đến, hai cha con tản bộ bên bờ đê.

Thu đi đông lại, Bạch Thanh Quân mặc áo chồn trắng muốt đứng dưới mái hiên nướng thịt, đầu mũi đỏ ửng vì lạnh, chẳng biết từ khi nào đã dính một vòng tro đen.

Đông qua xuân đến, Bạch Thanh Quân đứng trong sân đầy hoa tươi vẽ bùa chú.

Tết nguyên tiêu, Bạch Thanh Quân cùng Lâm Huyền lão đạo thưởng trà đàm đạo giữa trời pháo hoa rực rỡ.

Bãi săn, Bạch Thanh Quân cùng Triệu Chí Văn cưỡi ngựa phi nhanh.

Bạch Thanh Quân không còn nghĩ đến chuyện tu hành nữa, mỗi ngày chỉ là ở bên cạnh người thân và bạn bè trải nghiệm cuộc sống muôn màu.. . .

Một ngày, Bạch Thanh Sơn bị giáng chức hồi hương mặc áo vải, bước thấp bước cao đi trong mưa, vẻ mặt mệt mỏi tràn đầy tuyệt vọng, phía trước một màu mờ mịt, tựa hồ không có điểm cuối.

Đi như vậy chắc không về được Hôi Vũ thành mất, chỉ có thể nương nhờ vào lão phụ thân rồi. . .

Đột nhiên, những hạt mưa trên đỉnh đầu dừng lại, Bạch Thanh Sơn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn.

Trong mưa bụi, nhìn thấy muội muội đã rất nhiều năm chưa gặp đang đứng trong mưa, tay cầm hai chiếc ô giấy dầu.

Mưa to tầm tã cũng không thể làm ướt vạt váy của muội muội.

Người đẹp như tranh vẽ môi đỏ hé nở, vui vẻ nói: "Ca, có thể tìm thấy huynh rồi."

Gần vua như gần cọp, Bạch Thanh Sơn ở kinh thành chọc giận Thánh Thượng bị giáng chức, may mà có rất nhiều đồng liêu khuyên nhủ, coi như là giữ được tính mạng trở về Hôi Vũ thành.

Bạch Định Sơn tất nhiên là rất vui mừng.

Sau một tháng u buồn, Bạch Thanh Sơn cuối cùng cũng chấp nhận thực tại, bắt đầu tiếp quản công việc của gia tộc, giúp phụ thân gánh vác việc nhà.

Vài tháng sau, phu nhân của Lâm Huyền sinh được một con gái, mẹ con đều bình an.

Lâm Huyền đã ngoài trăm tuổi nước mắt rưng rưng nhìn cốt nhục của mình trong lòng, đặt tên cho bé là Lâm Thụy Tuyết, ngụ ý một năm được mùa.

Một năm nữa, phía nam truyền tới tin xấu, Tân Quốc và nước Yến đã khai chiến mấy tháng, Bạch Thanh Thành con trai thứ hai của Bạch gia đã chiến tử ở biên ải, Thánh Thượng truy phong tước Huyện Hầu, con cháu đời sau được hưởng bổng lộc hai huyện.

Sắc phong Hầu được đưa về Bạch phủ, Bạch Định Sơn khóc đến gần như ngất lịm.

Từ đó về sau, sức khỏe Bạch Định Sơn ngày càng yếu đi, may mà có Bạch Thanh Quân điều dưỡng nên mới không đến mức chuyển biến xấu hoàn toàn.

Đến đây, Bạch Thanh Sơn đã hoàn toàn tiếp quản hết công việc lớn nhỏ của Bạch gia, cùng năm Bạch Định Sơn nhường vị trí gia chủ cho con trai cả Bạch Thanh Sơn.

Năm sau, Triệu Chí Văn sinh được một con trai, đặt tên là Triệu Thiếu Sinh.

Năm năm sau, Lâm Thụy Tuyết được phát hiện là có tư chất tu luyện.

Lâm Huyền truyền cho Trường Thanh Công, Lâm Thụy Tuyết năm tuổi bước chân vào con đường tu sĩ.

Nửa năm sau, Lâm Huyền bất chấp lời khuyên can, quyết mang theo Lâm Thụy Tuyết rời khỏi Hôi Vũ thành, hướng đến Hoàng Lão Môn.

Năm sau, phu nhân của Lâm Huyền u buồn mà qua đời.

Mười năm sau, người hầu cũ trông coi phủ Lâm cũng qua đời, Lâm phủ triệt để hoang phế, phần lớn người ở Hôi Vũ thành đã quên đi vị Lâm Huyền Chân Nhân này.

Mười lăm năm sau. . .

Bạch Thanh Quân quỳ trong linh đường đốt giấy tiền, trời còn chưa sáng quan tài của Bạch Định Sơn đã được đưa đi an táng.

Ba năm sau đó, Bạch Thanh Quân không hề ra ngoài, ở lại trong linh đường an tâm vì cha thủ hiếu.

Ba năm sau, tất cả các sơn trại ở vùng ngoại ô Hôi Vũ thành đều nghênh đón một nữ tử xinh đẹp váy trắng như tuyết.

Ngày hôm sau, các thủ lĩnh thổ phỉ từ khắp nơi quỳ đầy trước cửa quan phủ.

Mấy ngày sau, Bạch Thanh Sơn tóc đã hoa râm thấy trên bàn sách của mình có thư chia tay muội muội để lại.

Bên cạnh thư là một hộp gỗ đựng đầy phù lục và một tấm thông tin bài không có chữ.

Run rẩy đọc xong thư, Bạch Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, đối với Triệu Chí Văn đang đầy mặt lo lắng nói."Thanh Quân đi rồi, sẽ không trở về nữa."

Bức thư này giống như lời từ biệt cuối cùng của Bạch Thanh Quân với phàm thế, từ nay về sau nàng không còn vướng bận lo âu, một lòng cầu đạo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.