Từ nhà ăn về nhà thuộc viện trên con đường nhỏ, sẽ trải qua một cái sân huấn luyện nhỏ, Hạ Đồng tăng nhanh bước chân đi về phía trước, trải qua sân huấn luyện nhỏ, Hạ Đồng nghe được một giọng nữ sinh
Một giọng nữ mềm mại truyền đến, "Bạch đại ca, anh thật sự mua vé xe lửa ngày mai nhường em cùng Giai Giai trở về sao
"Vé anh đã mua xong, em cùng Giai Giai về sớm một chút, người trong nhà đều lo lắng đấy, bố mẹ anh đều gọi mấy cuộc điện thoại tới rồi, dì Đường hẳn là thật lo lắng cho em, anh đã gọi điện thoại về nhà, xuống xe lửa sẽ có người đón các em
Hạ Đồng có một trái tim bát quái đang hừng hực cháy lên, lập tức dừng bước, đứng sau một cây đại thụ, vểnh tai nghe lén, liếc trộm một cái, nguyên lai là Đường Tiểu Tuyết kia, đối diện người đàn ông có diện mạo thanh tú, hẳn là Bạch phó doanh trưởng kia a
Lúc này Hạ Đồng cũng quên mất việc mình đang vội về nhà, trong nhà có người đang chờ nàng
"Em không muốn về, em muốn ở lại quân đội cùng anh, trở về cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại anh, ăn Tết anh cũng trực ban ở quân đội, em đã gần một năm không gặp anh rồi, nếu không phải lần này đến, còn không biết khi nào mới có thể nhìn thấy anh
"Hồ nháo, em là một đại cô nương không nên nói chuyện lung tung, hai người các em cũng không thể cứ ở mãi trong nhà khách quân đội, ảnh hưởng không tốt
"Vậy em gả cho anh được không, chúng ta kết hôn rồi, anh ở quân đội đánh báo cáo kết hôn, dựa vào cấp bậc của anh có thể xin nhà ở cho gia đình, anh sẽ không cần ở ký túc xá độc thân nữa, đến lúc đó em sẽ đến đây theo quân, ở trong bộ đội chăm sóc anh thật tốt, qua hai năm chúng ta sinh mấy đứa bé, chúng ta nhất định sẽ sống rất hạnh phúc, Bạch đại ca, anh tin em đi, em nhất định sẽ xử lý tốt gia đình của chúng ta
Đường Tiểu Tuyết vẻ mặt hạnh phúc khát khao nói
"Em..
em..
Một đại cô nương nói ra những lời này không thấy xấu hổ sao, anh hoàn toàn không có ý định kết hôn với em, anh vẫn luôn coi em là em gái, giống như Giai Giai vậy, chưa từng có ý nghĩ khác, em mau chóng vứt bỏ cái suy nghĩ này đi
Cô gái bị đả kích mang theo tiếng khóc nói ra: "Bạch đại ca, em từ nhỏ đã luôn thích anh, em yêu anh, anh đối với em vẫn luôn rất tốt, em nghĩ rằng anh cũng thích em
"Tiểu Tuyết, anh thật sự vẫn luôn coi em là em gái, chính là coi em là em gái, thích em chính là thích em gái, từ nhỏ anh đã thấy em cùng Giai Giai cùng nhau lớn lên, cho nên mới coi em là người thân, yêu quý em, nếu anh sớm biết em có suy nghĩ này, anh đã không tùy em hồ nháo, em còn nhỏ, có lẽ đối với anh chỉ là có tình cảm như với anh trai thôi, em phân biệt không ra mà thôi, tương lai em sẽ gặp được một người em thật sự thích và người đó thích em, như vậy em mới hạnh phúc
"Em không muốn, em không nghe, Bạch đại ca, em không thích ai hết, sẽ không gả cho ai, em chỉ thích anh, em chỉ muốn gả cho anh
Cô gái che tai kích động khóc hô
"Vậy em cứ yên lặng đi, tự mình suy nghĩ thật kỹ
Người đàn ông bất đắc dĩ thở dài, quay người rời đi
Nhìn xong một màn này, Hạ Đồng nghĩ thầm thì ra là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình a
Hạ Đồng đang chuẩn bị rời đi, không cẩn thận đạp gãy cành khô dưới chân, "Két" một tiếng, tiếng vang trong đêm yên tĩnh đặc biệt rõ ràng
"Ai đó, đi ra
Hạ Đồng nghĩ thầm xong, xem trò hay còn bị bắt được
"Ra không ra, lén lút
Cô gái hướng về phía có tiếng động vừa đi vừa nói
Hạ Đồng quyết tâm, từ sau cây đi ra ngoài, lúng túng cười chào hỏi, "Ha ha, trùng hợp vậy," phất phất tay vào cái cà mèn bên trên, "Tôi vừa từ nhà ăn chờ cơm về, cô yên tâm, tôi cái gì cũng không nghe thấy
Nhìn thấy Hạ Đồng, cô gái lau sạch nước mắt, "Nguyên lai là cô đồ nhà quê này, tôi còn tưởng là ai đó, nghe lén người khác nói chuyện còn không thừa nhận, tiểu nhân, dối trá
Bị người ta nói dối trá Hạ Đồng cũng rất không cao hứng, lập tức trầm mặt xuống, "Tôi nói vậy là vì tránh cho song phương xấu hổ, chẳng lẽ cô muốn tôi nói, tôi nghe được hết, nghe được cô thâm tình thông báo như thế nào, lại bị cự tuyệt thê thảm như thế nào, như thế nào một mình âm thầm đau khổ, cô muốn tôi nói vậy sao
"Cô..
cô..
Quá bắt nạt người rồi, cái thứ tiện nhân này, nghe lén còn lý luận, thật khiến người ghê tởm
"Cái màn kịch rẻ tiền này của cô tôi còn lười nghe đấy, tôi nghe là có sai, nhưng đường này đâu phải nhà cô mà chỉ cho phép cô ở đây tình tình yêu yêu còn tôi thì không được qua, nơi này là quân đội, tôi là quân tẩu, tôi nghĩ là tôi có quyền đi lại chứ, lại nói cô muốn nói chuyện tình cảm, cô muốn bày tỏ tình yêu, không muốn người khác nhìn thấy, thì không nên tìm nơi công cộng, nếu cô lựa chọn ở nơi công cộng, nơi có người tùy thời đi qua, thì cô nên chuẩn bị sẵn sàng bị người khác nghe được, còn nữa, tôi không phải nghe lén, tôi là quang minh chính đại nghe
Hạ Đồng sửa lại
"Cô vô sỉ, cái thứ tiện nhân này, tôi nguyền rủa cô thối tai
Đường Tiểu Tuyết tức giận nói, đôi mắt trừng Hạ Đồng
Lời nói của Hạ Đồng hung hăng đâm vào tim nàng, chẳng lẽ nàng không muốn tìm một nơi bí ẩn để ở riêng một mình cùng Bạch đại ca sao, nhưng quân đội kỷ luật nghiêm minh, nam nữ độc thân phải tránh hiềm nghi, Bạch đại ca đến nhà khách thăm các nàng, cửa phòng cũng phải mở rộng ra, hơn nữa còn có cái bóng đèn lớn Bạch Giai lúc nào cũng đi cùng với nàng
Đêm nay vẫn là phải nghĩ hết biện pháp mới hẹn được Bạch đại ca ra, không ngờ bị cự tuyệt, chuyện này hoàn toàn không giống như nàng nghĩ
Hạ Đồng tùy ý nói ra: "Tôi thấy con gái tốt nhất vẫn nên thận trọng một chút, quá vội vàng thì kết quả cô tự biết đấy
Nói xong Hạ Đồng tiêu sái quay người rời đi
Đường Tiểu Tuyết giật mình, liếc nhìn xung quanh, thấy xung quanh không một bóng người, hai tay nắm chặt thành quyền, đỏ mắt nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiện nhân, tiện nhân, cái thứ tiện nhân này
Hạ Đồng chạy chậm đến nhà thuộc viện, chuẩn bị lên lầu, vừa lúc gặp Chu Tấn Bắc xuống lầu tìm nàng, "Vợ à, em đi đâu đấy, anh đang định xuống lầu tìm em đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Đồng tiến lên kéo tay Chu Tấn Bắc, cười đùa nói: "Tìm gì mà tìm, có mỗi ngần ấy chỗ, em còn có thể mất được à," nói xong giơ hộp cơm lên trước mặt Chu Tấn Bắc, "Em đi nhà ăn mua đồ ăn, vẫn là dì Lưu nhắc em hôm nay nhà ăn có món chính, anh chàng ngốc này, cũng không biết sớm nói với em
Chu Tấn Bắc cười nói: "Anh quên mất, mấy ngày nay đều ăn cơm ở nhà ăn, vợ nấu cơm ngon quá, sao anh còn nhớ đến đồ ăn ở nhà ăn chứ
Hạ Đồng cười khanh khách, "Xem anh kìa, ngốc nghếch
Hai người vào phòng, Chu Tấn Bắc đã hâm nóng lại bánh thịt và cháo ăn thừa buổi trưa, nhận lấy cà mèn trong tay Hạ Đồng mở ra, cười nói: "Đúng là món chính, tay nghề của sư phó Chu không tệ, vợ à em ăn nhiều một chút, đồ ăn có hơi nguội anh đi hâm lại
Hạ Đồng dùng tay thăm dò độ nóng của hộp cơm, "Không cần không cần, vẫn còn ấm mà, đừng lằng nhằng, cứ vậy ăn đi
Hạ Đồng gắp một miếng sườn kho, mềm mềm nhuyễn nhuyễn, cảm giác rất ngon, nói: "Thật đúng là ngon
Chu Tấn Bắc lại gắp thêm mấy miếng vào bát cho Hạ Đồng, "Ngon thì em ăn nhiều vào, em gầy quá
"Gầy mới đẹp chứ
Chu Tấn Bắc không đồng ý nói: "Ai nói, anh thấy vợ béo một chút mới tốt, trắng trẻo mập mạp mới đẹp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn vẻ mặt thành thật của Chu Tấn Bắc, Hạ Đồng ha ha cười lớn...