Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ

Chương 6: Run đùi xem Tiên đấu




Vực sâu vô tận nằm ở cực Đông Đại Huyền Quốc, sâu không thấy đáy, phía trên có sương mù đậm đặc bao phủ quanh năm
Nếu có ai không cẩn thận trượt chân rơi xuống thì ắt tan xương nát thịt
Không ai biết bên dưới Vực Sâu có thứ gì
Địa phương này ngay cả chim cũng không có, là cấm địa nhân loại từ trước tới nay
Từ lần mô phỏng trước, Lý Phàm đã biết được sương mù đậm đặc phía trên Vực Sâu cứ mỗi 15 năm sẽ tản ra nửa này
Nên hôm nay, hắn đi tới đây để chứng kiến tận mắt hiện tượng này
Dù sao, nếu hắn đoán không lầm thì hai tu tiên giả như Đạo Huyền Tử và Khấu Hồng rất có thể thông qua Vực Sâu để đi đến nơi Tiên Tuyệt chi địa này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Phàm yên lặng đứng nhìn thâm uyên vô tận đáng sợ từ phía xa, kiên nhẫn chờ đợi
Không biết qua bao lâu, làn sương trắng như tồn tại mãi mãi kia cuối cùng cũng biến đổi
"Vù..
Âm thanh truyền ra tựa như tiếng tru của dị thú thượng cổ rồi dần dần trở nên to hơn, nghe kĩ thì ra là tiếng gió thổi
Sương trắng nồng đậm bị khuấy lên tạo nên tầng tầng rung động
Sau đó, gió càng lúc càng lớn, một lượng lớn sương trắng được phun ra từ Vực Sâu, bắn thẳng lên trời cao như thác nước
Gió lớn kéo dài gần nửa canh giờ, lúc này, sương mù đậm đặc xung quanh cũng tán đi không ít
Lý Phàm chăm chú sắc mặt, lấy kính viễn vọng ra, nhìn xuống dưới Vực Sâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay từ đầu, bên dưới Vực Sâu là một màu đen kịt, không thấy được gì
Một lát sau, từng tia sáng lấm tấm mới dần xuất hiện
Qua một hồi lâu, ánh sáng bên dưới Vực Sâu ngày càng mãnh liệt, từng ảo ảnh lộn ngược xuất hiện trong tầm mắt của Lý Phàm
Căn cứ theo tình báo, khi Vực Sâu xuất hiện cảnh tượng này, mỗi người sẽ quan sát được mỗi cảnh khác nhau
Trước mắt Lý Phàm, xuất hiện một tràng cảnh làm tâm thần hắn rung động mãnh liệt
Đó là một sơn môn hoang tàn, đâu đâu cũng là kiến trúc sụp đổ
Mặt đất toàn là vết nứt, từng mảng tường đổ rải rác tứ phía, còn vết chém do đao kiếm lưu lại thì vô số
Càng có nơi máu nhuộm đỏ cả đất, trông rợn cả người
Xác người cùng binh khí rải rác khắp nơi
Nơi này dường như đã trải qua kiếp nạn nhiều năm về trước
"Tiên đạo đã mất"
Bốn chữ màu đỏ sẫm, tựa như được viết xuống bằng máu tươi
Dù cách xa không biết bao nhiêu dặm nhưng khi nhìn thấy những chữ này, Lý Phàm vẫn có cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi khó nói nên lời
"Tiên đạo đã mất..
Nơi này rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì; toàn bộ tu tiên giới đã xảy ra chuyện gì
Lý Phàm đắm chìm trong suy tư, im lặng thật lâu
Sương mù chỉ tản ra đúng nửa ngày rồi bắt đầu tụ lại như trước
Lý Phàm cũng trở về Huyền Kinh
Sau đó, thời gian thôi đưa, chớp mắt đã tới năm Điếm mốc 50
Một ngày này, Lý Phàm đón đại thọ 70 tuổi
Trong thành Huyền Kinh, mấy nghìn binh lính đã lập sẵn trận địa nghênh địch
"Đạo Huyền Tử
Ngươi chớ khinh người quá đáng
Khấu Hồng gầm lên, bay đến trên không trung thành Huyền Kinh
Nhưng Đạo Huyền Tử còn chưa kịp đáp lời, từng đạo giọng nói đã vang vọng khắp thành Huyền Kinh
"Khấu Hồng tiểu nhi, chúng ta phụng lệnh Đạo Huyền Tử Tiên sư đợi ở đây đã lâu
Cùng với đó là những làn đạn phô thiên cái địa bắn ra
Bất ngờ không đề phòng, Khấu Hồng vừa vặn bị bắn trúng
"Sao có thể như vậy
Lẽ nào Đạo Huyền Tử đã sớm tính đến ta sẽ trốn về hướng này
Từ khi nào mà hắn lại tâm cơ thâm trầm đến vậy?
Khấu Hồng vừa sợ vừa giận
Ngay sau đó, Khấu Hồng kinh hãi phát hiện ra linh lực của mình vốn đang chống đỡ làn đạn lại bị tiêu hao nhanh chóng, thần thức vừa quét, Khấu Hồng lập tức hiểu ra
"Tiên Phàm chướng?
Đạo Huyền Tử, ngươi là tên súc sinh đê tiện
Khấu Hồng dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Đạo Huyền Tử vừa bay đến, như thể đến bây giờ hắn mới nhận ra con người thật của người bạn thân mà mình đã quen ngót nghét trăm năm này
Mà lúc này, Đạo Huyền Tử cũng hơi mê man
"Những phàm nhân này ở đâu ra, tại sao lại mạo danh ta tập kích Khấu Hồng
Ngay cả Tiên Phàm chướng cũng biết cách sử dụng
Chuyện này diễn ra đột ngột làm cho đầu óc Đạo Huyền Tử trở nên trì trệ
Nhìn thấy Khấu Hồng đang tức giận cực độ cách đó không xa, Đạo Huyền Tử lập tức giật mình
"Nơi này có chút quỷ dị
Khấu Hồng, những phàm nhân này không phải do ta sai khiến
Đạo Huyền Tử vội phân trần
"Thế nào
Dám làm không dám nhận sao
Khấu Hồng giận quá thành cười
"Hay là người sợ chuyện dùng Tiên Phàm chướng truyền ra, ngươi sẽ bị tất cả tu sĩ hợp lực truy sát
Hay là ngươi sợ thanh danh mà Đạo Huyền Tử ngươi tốn trăm năm gây dựng sẽ bị hủy trong phút chốc
Đạo Huyền Tử hiểu rõ tính tình vị huynh đệ của mình này, biết lúc này hắn đã đánh mất lý trí, cho dù mình có nói gì thì hắn cũng chẳng nghe lọt tai
Đạo Huyền Tử mơ hồ cảm giác mình đã rơi vào cái bẫy nào đó
Khung cảnh quỷ dị nơi này làm hắn có cảm giác bất an
Vào lúc này mà tranh chấp với Khấu Hồng thì thật không phải hành động sáng suốt
Tuy vậy, hắn vẫn kiên nhẫn giải thích: "Quen biết trăm năm, ngươi có thấy ta nói dối bao giờ
Nơi này chắc chắn không phải..
Nhưng không chờ hắn nói hết câu, một giọng nói già nua đã truyền ra bốn phía, cắt ngang lời hắn nói
"Đạo Huyền Tử Tiên sư, sao bây giờ ngài lại phủ nhận
Không phải ngài bảo chúng ta ở đây giúp ngài đánh chết Khấu Hồng, chiếm lấy công pháp Kết Đan thì ngài sẽ dẫn tộc nhân của ta ra khỏi Tiên Tuyệt chi địa này hay sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng nói vang lên có chút uỷ khuất lẫn phẫn uất
"Công pháp Kết Đan
Khấu Hồng và Đạo Huyền Tử nghe vậy thì sửng sốt
"Ngươi còn giảo biện
Trừ ta với ngươi ra, thế gian này còn có ai biết được việc này
Khấu Hồng râu tóc dựng ngược, hiển nhiên là y đã phẫn nộ cực điểm
"Người này vậy mà lại biết chuyện công pháp Kết Đan..
Lòng Đạo Huyền Tử triệt để trầm xuống
Mà giọng nói kia vẫn thản nhiên mà kể: "Phải biết, vì Tiên Phàm chướng trong lời Tiên sư nên chúng ta đã chọc giận rất nhiều người
Lúc này cả thiên hạ đều bàn tán, nếu Tiên sư không giữ lời hứa mang chúng ta rời khỏi đây thì sợ rằng không lâu sau, tộc ta sẽ chết không có chỗ chôn
Bị người vu oan, Đạo Huyền Tử càng nghe càng thấy phiền, quát to: "Tiểu nhân vô sỉ, mau im miệng cho ta
Hắn xoay người bay về phía nơi phát ra âm thanh, muốn tìm ra kẻ tính kế mình, nhưng chỉ tìm được một vật thể hình chữ nhật
Thanh âm không ngừng truyền ra từ vậy thể này
Mà khắp thành Huyền Kinh, vật như vậy có không biết bao nhiêu mà kể
"Thật là cẩn thận..
Đạo Huyền Tử cũng cực kỳ bất đắc dĩ
"Lẽ nào bây giờ Tiên sư định giết người diệt khẩu hay sao
Giọng nói giễu cợt tiếp tục phát ra
Đạo Huyền Tử tức đến nghiến răng ken két, bóp nát vật thể trên tay
Còn dưới cái nhìn của Khấu Hồng, xem ra Đạo Huyền Tử sau khi bị vạch trần thì thẹn quá hoá giận, muốn giết người bịt miệng đây mà
Khấu Hồng ngửa mặt lên trời thét dài: "Đạo Huyền Tử
Ta ngươi kết bạn trăm năm, không nghĩ tới ta đã nhìn lầm ngươi
Không phải ngươi muốn công pháp Kết Đan hay sao, cần gì phải dùng nhiều thủ đoạn bỉ ổi như vậy
Ta đây không chạy nữa, ngươi có gan thì tới đây lấy
"Đạo pháp: Viêm Long Nộ
Một con hoả long giận dữ cuộn tròn quanh Khấu Hồng, phát ra tiếng rít gào rung trời
Hoả long giận dữ nhìn về phía trước, khạc ra một ngọn lửa đỏ rực từ trong miệng thẳng về phía Đạo Huyền Tử
Đạo Huyền Tử thở dài bất đắc dĩ, ngâm khẽ, một thanh phi kiếm đột nhiên xuất hiện, hoá thành một vệt sáng trắng chém về phía ngọn lửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.