Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện, Không Phải Sát Thủ Đường

Chương 40: Đừng phóng hỏa, cha sẽ tức giận!




Đại Vũ
Trong một đạo quán nhỏ lụi tàn ở một nơi nào đó
Một lão đạo đang ngồi trên ghế dựa, tay đặt chén trà nóng cùng một đĩa hồng táo khô
Gông xiềng thiên địa vỡ vụn
Lão đạo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng có cảm giác
Tay phải hắn bấm đốt ngón tay tính toán
Tính hai lần
"Phụt
một tiếng
Lão đạo há miệng phun ra một ngụm máu lớn, máu tươi rơi xuống đất, đỏ tươi một mảng
Phun ra một ngụm máu, sắc mặt lão đạo trong nháy mắt trở nên tái nhợt
Bất quá, ánh mắt của hắn lại sáng như sao
"Thật là khí phách lớn..
Giọng lão đạo có chút khàn khàn: "Ngươi muốn cấm võ, ta liền một kiếm chém ra một thời đại huy hoàng
"Đế Quân Đông Hoa..
"Không phải kẻ tầm thường
Ngoài đạo quán
Có người nghe được tiếng lão đạo ho ra máu
Diệu Phong Vân mặc đạo bào màu xám vội vã chạy vào
Hắn nhìn thấy vũng máu trên đất kia, không nhịn được thở dài: "Sư phụ
"Người có thể đừng làm thế nữa được không
"Cứ tính toán như vậy, thật sự không sống được mấy năm nữa
Lão đạo nghe thấy vậy, nhổ một bãi nước bọt, phun hết bọt máu trong miệng ra
Hắn tươi cười hớn hở nói: "Lão đạo học thuật bói toán này, chính là để tính toán tường tận những việc không rõ trong thiên hạ
"Gông xiềng thiên địa bị người chặt đứt hai đầu
"Chuyện lớn như vậy, sao có thể không tính
Diệu Phong Vân thấy sư phụ tóc trắng như cước, khóe miệng còn dính vết máu
Tính xong cả rồi, hắn cũng không tiện nói thêm gì
"Thôi vậy..
"Sư phụ, người có thể tính được điều gì xảy ra
Diệu Phong Vân hỏi lão đạo
Lão đạo nhấp một ngụm trà nóng, cười nói: "Thiên cơ..
"Không thể tiết lộ
"Thời đại huy hoàng sắp đến, trên dưới Thần Cơ Môn chúng ta càng cần phải giữ kín như bưng
..
Bên bờ Tây Hồ
Trong một quán rượu nhỏ
Bách Hoa lão nhân cùng Nam Dật Vân ngồi cùng một bàn
Hai người mắt thấy bầu trời bị Trần Diệp một kiếm chém thành mấy vết rách, đã lâu không nói gì
Rất lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bách Hoa lão nhân ánh mắt phức tạp thở dài một tiếng
Nam Dật Vân cũng có cảm xúc tương tự
Tay hắn cầm bầu rượu, uống một ngụm: "Gông xiềng thiên địa đứt gãy, thiên linh tiên khí giáng xuống
"Võ đạo phục hưng, về sau thiên hạ này hẳn là náo nhiệt
Bách Hoa lão nhân khẽ gật đầu, ngóng nhìn ánh chiều tà
"Hy vọng..
"Về sau, thiên hạ này đừng quá loạn
Nam Dật Vân uống cạn rượu trong bầu
Hắn đưa mắt từ bầu trời thu lại, đảo qua mặt hồ Tây Hồ
Trần Diệp đã biến mất không thấy đâu
Liễu Sinh Nhất Lang được mấy người cứu từ dưới hồ lên, cũng không biết đi về đâu
Trận chiến hôm nay
Đã định là một trang sử trong võ lâm
..
Một ngày sau
Ngày 21 tháng 6
Dư Hàng
Trước cửa Dục Anh Đường
Hai cỗ xe ngựa sang trọng chậm rãi dừng ở trên đường lát đá xanh
"Đến rồi, Viện trưởng
Tiểu Liên kéo dây cương, giọng nói thanh lãnh
Liễu Hồng Yến xuống xe ngựa, vén rèm xe, chờ Trần Diệp xuống xe
Trần Diệp xuống xe ngựa, nhìn Dục Anh Đường trước mắt, ánh mắt lộ vẻ cảm khái
Cuối cùng cũng về đến nhà
Lần này đi ra ngoài, tốn gần một tháng
Sau này không có việc gì, hắn cũng không định ra khỏi cửa
Nằm nhà nghỉ ngơi, thong thả sống qua ngày
Cuộc sống thực ra rất đơn giản
Chỉ là ngày ba bữa cơm, đọc sách dạy người
Trần Diệp không muốn chạy đông chạy tây làm gì
Chủ yếu là sự an nhàn
"Kẽo kẹt..
một tiếng
Cổng lớn Dục Anh Đường mở ra
Đại Minh cao tám thước, cơ bắp toàn thân gồ ghề, như mãnh thú Hồng Hoang bước ra
Hắn thấy Trần Diệp, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười thật thà
"Cha
Trần Diệp cũng mỉm cười
"Trong nhà gần đây có chuyện gì không
"Trong nhà rất tốt
Đại Minh lộ ra hàm răng trắng noãn, cười gãi đầu
"Vậy là tốt rồi
Trần Diệp cười, đi tới vỗ vai Đại Minh
"Cha
Trong sân đột nhiên vang lên một tiếng gọi ngọt ngào
Chỉ thấy một bóng váy đỏ từ trong Dục Anh Đường lao ra, như một đám mây lửa, xông thẳng đến Trần Diệp, nhào vào lòng Trần Diệp
Trần Diệp hơi xoay người, một tay ôm lấy Tiểu Phúc
"Cha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ta nhớ cha lắm~"
"Cuối cùng cha cũng về rồi
Tiểu Phúc mặc váy đỏ ôm Trần Diệp, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui mừng
"Ha ha ha ha..
"Tốt
"Cha cũng nhớ Tiểu Phúc
Trần Diệp ôm Tiểu Phúc, tâm tình rất tốt
Tiểu Phúc ôm Trần Diệp, ôm mãi không buông
Cha con trùng phùng
Đều rất vui vẻ
Tiểu Phúc ôm vài cái, con ngươi đảo một vòng, mắt liếc trộm
Ánh mắt của nàng từ tay Tiểu Liên liếc qua, lại liếc qua tay Liễu Hồng Yến
Thấy tay các nàng trống trơn, không khỏi bĩu môi nhỏ
Trần Diệp chú ý tới điều này, không khỏi buồn cười: "Con đây là nhớ cha, hay là nhớ quà bánh cha mua ở Sơn Đông mang về cho con rồi
A
Bị phát hiện rồi
Tiểu Phúc lập tức ôm cổ Trần Diệp, nũng nịu nói: "Nhớ cả hai mà
"Tiểu Phúc vừa nhớ cha, vừa muốn quà bánh
"Đương nhiên, nhớ cha hơn một chút nha
Trần Diệp cười vui vẻ
"Đi thôi
"Quà bánh cha mua cho con rồi, chúng ta..
"Về nhà
Hắn ôm Tiểu Phúc, cất bước đi vào trong sân
Đại Minh, Tiểu Liên theo sau
Liễu Hồng Yến thì dừng chân trước cửa Dục Anh Đường
Nàng ngẩng đầu nhìn lại
Trên tấm biển rõ ràng viết năm chữ lớn "Dư Hàng Dục Anh Đường"
Liễu Hồng Yến có chút kinh ngạc
Đây là nơi Trần Diệp ẩn cư sao
Này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật đúng là đại ẩn mình trong thành phố
Những thế lực trên giang hồ kia dù có vắt óc suy nghĩ, chỉ sợ cũng không ngờ được đường đường thiên hạ đệ nhất Tông Sư lại sống tại một Dục Anh Đường ở Dư Hàng
Liễu Hồng Yến không khỏi cười lắc đầu
Lão gia
Hắn thật sự là một người rất thú vị
"Đi thôi, sao không vào
Tôn Thắng ôm Tôn Thông và Chu Nhị Nương từ xe ngựa phía sau bước xuống
Tôn Thắng đi đến cạnh Liễu Hồng Yến, trêu chọc nói: "Liễu di nương, cố lên chút đi
"Hoa Tịch Nguyệt muốn ngao du giang hồ
"Bây giờ người có thể tranh giành với cô, cũng chỉ có Liên tỷ của ta thôi
"Cô cố gắng thêm chút nữa, sang năm không chừng ta lại có thêm em trai em gái
Nghe vậy, má Liễu Hồng Yến thoáng ửng hồng
Vợ chồng Tôn Thắng mang theo Tôn Thông đi vào Dục Anh Đường
Liễu Hồng Yến theo sau, trong tay nàng xách hơn mười túi quà bánh lớn nhỏ
Bên trong Dục Anh Đường hiện tại rất náo nhiệt
Ngoại trừ Trần Linh, Trần Vũ, Trần Huỳnh, Trần Nghị ra ngoài, Trần Cửu Ca, Trần Thực ra ngoài mua đồ ăn
Trong sân vẫn còn bảy đứa trẻ đang vây quanh Trần Diệp, mặt mày tươi rói
Trần Diệp giới thiệu Liễu Hồng Yến cho hai nha hoàn Xuân Đào và Ỷ Thúy
Sau đó bảo các nàng chia bánh cho những đứa trẻ khác trong nhà
Một đám trẻ con được quà bánh, càng thêm vui vẻ
Tiểu Phúc trong tay ôm hai gói bánh nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc tạc cũng đầy vui sướng
Ánh mắt nàng đảo qua sân
Chợt thấy Tôn Thông đi theo bên cạnh Chu Nhị Nương
Tiểu Phúc hơi giật mình, đôi mắt to đen trắng rõ ràng nhìn qua nhìn lại khuôn mặt Tôn Thông và Tôn Thắng
Ánh mắt của nàng dần dần mở to, hiểu ra chuyện gì
Tiểu Phúc như làn khói chạy đến trước mặt Tôn Thông
Vì thân hình cao hơn Tôn Thông, nên Tiểu Phúc cúi đầu nhìn Tôn Thông, dịu dàng nói: "Gọi một tiếng tiểu cô cô nghe nào
Tôn Thông trợn mắt nhìn, suy nghĩ một lát rồi hô: "Tiểu cô cô
Nghe được tiếng tiểu cô cô này
Đôi mắt Tiểu Phúc lập tức híp lại thành hình trăng lưỡi liềm
Nàng đưa tay vỗ vỗ vai Tôn Thông: "Tốt
"Sau này trong nhà này, ta bảo kê ngươi
"Cầm này, tặng cho ngươi
Tiểu Phúc đưa một gói bánh cho Tôn Thông, vô cùng hào phóng
Tôn Thông bình tĩnh nhìn Tiểu Phúc một chút, lắc đầu nói: "Cảm ơn tiểu cô cô, không cần
"Vậy không được, ngươi đã gọi ta là tiểu cô cô rồi
"Cầm lấy đi
Tiểu Phúc trực tiếp nhét một gói bánh vào tay Tôn Thông, sau đó chạy đi
Tôn Thông cúi đầu nhìn gói bánh trong tay, mắt khẽ chớp
Một bên khác
Trong thính đường Dục Anh Đường
Trần Diệp ngồi trên ghế, Tiểu Liên đưa tới một phong mật tín
"Viện trưởng, Tiểu Huỳnh bọn họ đã nhập quan."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.