Đám đại thúc mặc quần bãi biển hiển nhiên không mấy hài lòng với câu trả lời của đám Mị Ma, nhưng hắn cũng hoàn toàn không thể làm gì bọn Mị Ma này, chỉ có thể tạm thời dời sự chú ý trở lại chuyện trong tay, nhận lấy hai món đồ từ chỗ Trương Hằng
Một món là chiếc vòng tay xương cá Alicia tặng, món còn lại là viên đá nhỏ tên cựu ấn
Đại thúc quần bãi biển nhìn chuỗi vòng cổ xương cá trước, “Ồ, đồ của đạo Shaman à, xem ra là bùa hộ mệnh do người Inuit làm ra, thứ này khá hiếm thấy, chủ yếu là đạo Shaman hiện giờ suy thoái, bản thân cũng tương đối khép kín, không mấy truyền bá ra ngoài, nhưng đồ bọn họ làm ra lại rất đặc biệt về hiệu quả linh hồn, cái này chắc một ngày là có thể giám định xong, nếu cậu gấp thì có thể trả thêm gấp đôi điểm tích lũy, nửa ngày cũng được.”
Nói xong hắn lại cầm viên đá nhỏ lên, lần này lại hơi sững sờ, “Cựu ấn?”
“Anh cũng nhận ra thứ này?” Trương Hằng quan sát biểu cảm trên mặt đại thúc quần bãi biển
“Đương nhiên, tôi cũng đọc tiểu thuyết và chơi game mà,” đại thúc quần bãi biển sau đó hỏi, “cậu có muốn bán thứ này cho tôi không
Tôi có thể trả một trăm, không, hai trăm điểm tích lũy.”
“Tôi không biết trò chơi có dịch vụ thu lại đạo cụ.” Trương Hằng nói
“Không phải dịch vụ trò chơi, là tôi muốn mua thôi.” Đại thúc quần bãi biển nói, “cậu không cần lo tôi lừa đạo cụ của cậu, tất cả cựu ấn đều là đạo cụ cấp F, giá giao dịch giữa những người chơi các cậu không vượt quá năm mươi điểm tích lũy, cậu bán cho tôi đã có thể kiếm được gấp bốn lần giá gốc, mà tác dụng của thứ này lại đơn nhất, bình thường cũng chẳng dùng được.”
“Vậy vì sao anh lại muốn bỏ ra nhiều tiền mua một món đồ vô dụng từ tay tôi?”
“Chính là vì… đề phòng bất trắc thôi.” Đại thúc quần bãi biển nói hàm hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả tiếng hắn vừa dứt thì bên phía Mị Ma đã vọng ra một giọng nói, “Tôi trả năm trăm điểm tích lũy!”
“Rốt cuộc các người muốn làm gì vậy?!” Đại thúc quần bãi biển nghe vậy suýt chút nữa là nhảy dựng lên, “Không ra sức bảo vệ tôi thì thôi, cả cựu ấn cũng muốn giành với tôi!”
Người tăng giá là một cô gái có dáng vẻ thanh thuần, rất có cảm giác cô bé nhà bên, Trương Hằng nhớ tên cô ta là Bối Bối
Bối Bối vén tóc ra sau tai, nhìn đại thúc quần bãi biển như cười như không, “Anh còn ngại ngùng oán trách chúng tôi không hợp tác với anh à, có phải anh đã kể hết những tin tức mà anh đang nắm giữ cho chúng tôi rồi đâu, đáng tiếc là, mấy chị em chúng tôi không chỉ có mỗi nguồn tin tức là anh đâu.”
“Không phải tôi không muốn chia sẻ, chủ yếu là chuyện này bây giờ không phải chỉ là một ít tin tức ngầm sao, làm không khéo sẽ hỏng việc.” Đại thúc quần bãi biển cười xòa nói, đồng thời nháy mắt với Bối Bối, ra hiệu trước cứ lấy cựu ấn từ tay Trương Hằng đã, sau này hai người sẽ từ từ bàn chuyện thuộc về ai
Nhưng Bối Bối lại hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của hắn, mà quay sang nói với Trương Hằng, “Tôi khác với tên gian thương kia, tuyệt đối sẽ không để anh chịu thiệt đâu, tôi trả sáu trăm điểm tích lũy, anh bán nó cho tôi có được không?” Nói xong nàng khép hai đầu gối, cúi đầu đỏ mặt ngượng ngùng nói, “Nếu…anh có nhu cầu khác, tôi cũng có thể cung cấp thêm dịch vụ đặc biệt.”
Nhưng điều khiến nàng không ngờ là người chơi mới đến đối diện lại nói, “Tôi không thiếu điểm tích lũy, hoặc là nói không thiếu sáu trăm điểm tích lũy này, nhưng nếu trong các người có ai biết lai lịch viên cựu ấn này hoặc thông tin về người tạo ra nó, tôi có thể tặng nó cho các người miễn phí.”
Vẻ mặt trên mặt đại thúc quần bãi biển có chút kỳ lạ
Trương Hằng hiện tại đã biết mình là vật chứa mà chủ nhân băng hạ thành thị chọn, mâu thuẫn giữa hai bên không cách nào hòa giải, tương lai chắc chắn sẽ có một trận chiến, mà cựu ấn là thứ duy nhất hắn tìm được có khả năng có tác dụng đối phó đối phương, dù hiệu quả không mấy lý tưởng, nhưng ít ra cũng cho Trương Hằng thấy một hướng đi, nếu tìm được người chế tạo cựu ấn, có lẽ Trương Hằng cũng sẽ lấy được thêm biện pháp đối phó chủ nhân băng hạ thành thị
“Sao, yêu cầu này có quá đáng lắm không?”
“Không, nói sao nhỉ, cựu ấn thật ra cũng chẳng có bí mật gì, hay là nói đều là bí mật cả, không ai biết rõ lai lịch của cựu ấn, cách giải thích sớm nhất là có thổ dân ở trên một hòn đảo Karnak nào đó đã tạo ra nó, nhưng chẳng ai tìm ra được hòn đảo kia cả, nghe nói một vài người được gọi là điều tra viên cũng có thể tạo ra cựu ấn, nhưng có phải thật sự tiện tay vẽ ra là được đâu, nên số lượng cựu ấn không hề nhiều.”
Đại thúc quần bãi biển ngược lại cũng rất lưu manh, hắn biết mình khó lấy được cựu ấn từ tay Trương Hằng nên dứt khoát nói hết, “Thật ra thì tác dụng của cựu ấn cũng chỉ có vậy, có càng nhiều cựu ấn chủ yếu cũng chỉ để yên tâm…Hai trăm điểm tích lũy chắc cũng là giới hạn của tôi rồi, thêm nữa tôi cũng không trả nổi, tôi có phải mấy bà cô kia đâu mà nhiều tiền.”
“Vậy sao anh đột nhiên muốn có thứ để yên tâm?” Trương Hằng hỏi
Đại thúc quần bãi biển do dự một lát rồi vẫn nói, “Dạo gần đây tôi nghe được một lời truyền ngôn, có một gã rất phiền phức muốn quay lại, không chỉ có mình tôi, mà rất nhiều người đã bắt đầu chuẩn bị.”
“Lời truyền ngôn, từ đâu mà có?”
“Không ai biết nguồn gốc rốt cuộc là ở đâu,” đại thúc quần bãi biển nói đến đây thì có chút hối hận, muốn im miệng, nhưng sau đó thấy Trương Hằng đưa tay nắm lại, “50 điểm tích lũy, tôi muốn biết nội dung lời truyền ngôn đó.”
“Thành giao.” Đại thúc quần bãi biển nuốt nước bọt, “Lời truyền ngôn rất đơn giản, nói trong đám người chơi có một vị người đại diện đã trở thành vật chứa của chủ nhân R'lyeh, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, tồn tại lấy kinh khủng làm thức ăn, không thể giao tiếp được kia sẽ thoát khỏi gông xiềng trong chòm sao, trở lại nhân thế, mang đến sự hủy diệt và tai ương, lời đồn này đang lan nhanh trong đám thần minh, còn nguồn gốc lời đồn… có người nói là từ Apollo, dù sao trong thần chức của hắn cũng có năng lực tiên đoán, có người thì nói nó truyền ra từ chỗ Hermes, nhưng cũng có người nói vua ngủ Jeopnos mới là người phát hiện ra nguy hiểm này đầu tiên trong giấc mơ, cảm giác… mọi người cũng đều đang suy đoán lung tung thôi.”
“Theo lời đồn thì có nhắc đến tên của người đại diện đó không?”
“Vậy thì không có.” Đại thúc quần bãi biển nói, “Nhưng cũng không loại trừ có người biết,”
“Nói tóm lại, tên đó phiền phức lắm đấy, dù hội ủy ban có quy định thần linh không được động thủ với người đại diện nếu không phải ở trong tình cảnh nguy hiểm, nhưng có lẽ sẽ có người không nhịn được mà ra tay, dù sao chỉ cần xử lý hắn thì chủ nhân R'lyeh cũng không thể trở lại nhân thế được, nếu tôi là cậu thì khi tên kia đứng trước mặt mình tôi cũng không nhịn được mà động thủ.”
“Cảm ơn vì đã cung cấp thông tin,” Trương Hằng nhập số hiệu người chơi của mình vào tấm bảng, sau đó nhập 70 điểm tích lũy, “Phiền anh xử lý hai món đồ này khẩn cấp giúp tôi.”
“Không thành vấn đề.” Thấy một khoản doanh thu lớn đến tay, tâm tình của đại thúc quần bãi biển cũng rất tốt, tiếc nuối vì không mua được cựu ấn đã bị vứt ra sau đầu, “Sáu giờ tối nay là có thể tới lấy, hoặc có thể cho địa chỉ, tôi giúp cậu mang tới.”