Chương 69: Có người hiểu lầm
Khi tiết học thứ hai bắt đầu.
Dạ Phong tiếp tục cầm bút vẽ vời nguệch ngoạc trên giấy.
Trần Hân Lam ban đầu chỉ nhìn khuôn mặt của Dạ Phong, sau đó lại thấy Dạ Phong cứ mãi viết gì đó."Ngươi đang làm gì vậy?" Trần Hân Lam có chút hiếu kỳ hỏi."Chế tác công lược." Dạ Phong thản nhiên đáp."Công lược?" Trần Hân Lam không hiểu rõ lắm về từ này.
Dạ Phong giải thích: "Ta và con thỏ mắt đỏ này có thù, xem thử làm thế nào để xử lý nó."
Nghe vậy, Trần Hân Lam cảm thấy hứng thú. Những thứ khác có thể nàng không bằng Dạ Phong, nhưng nếu nói đến những việc liên quan tới ám sát, nàng tự nhận mình vẫn là người chuyên nghiệp.
Nửa năm nay, vì lý do sức khỏe, phần lớn thời gian nàng đều ở trong phòng, các loại sách liên quan nàng đã đọc không ít.
Trần Hân Lam kiêu ngạo ưỡn ngực: "Nếu ngươi nói mấy lời dễ nghe, không chừng ta có thể giúp ngươi tìm ra biện pháp giải quyết.""Ha ha, muốn cái rắm mà ăn."
Dạ Phong thẳng thừng từ chối, ngươi ngay cả trò chơi của ta còn chưa vào được, ngươi còn giúp ta giải quyết?
Ta tin ngươi mới là lạ."Ngươi... Hừ!"
Mình thật vất vả muốn giúp hắn một chút, kết quả gia hỏa này thế mà còn không nể tình.
Ngươi không để ta giúp, ta còn lâu mới thèm giúp.
Thế nhưng, ngoài miệng nói vậy, nhưng khi nàng nhìn Dạ Phong chìm đắm vào những thông tin trên trang giấy, lại không nhịn được liếc nhìn sang.—— Ta không giúp, nhưng nhìn xem không có vấn đề gì chứ?
Thỏ mắt đỏ: Lực lượng 6, thể chất 7, tốc độ 10, hình thể so với thỏ rừng bình thường lớn hơn một vòng.
Khu vực ẩn nấp: Bụi cây ám diệp, bụi cây đuôi chó.
Phương pháp cảm giác: Thính giác hư hư thực thực, xúc giác.
Khoảng cách chạy trốn: Nếu cảm thấy nguy hiểm, khoảng cách mười mét liền sẽ chạy trốn, nếu nguy hiểm không cao khoảng cách có thể rút ngắn...
Nhìn một đống thuật ngữ kỳ kỳ quái quái, Trần Hân Lam đầy dấu chấm hỏi.
Những giá trị kia có ý nghĩa gì?
Bụi cây ám diệp, bụi cây đuôi chó là những loại thực vật gì, sao mình chưa từng nghe nói qua?
Theo Trần Hân Lam càng ngày càng hiếu kỳ, đầu của nàng bất tri bất giác chậm rãi đến gần.
Trong mắt những học sinh ở hàng sau, Dạ Phong ngồi nghiêm chỉnh, còn Trần Hân Lam thì chầm chậm tựa đầu lên vai Dạ Phong.
Nhìn một màn này, tất cả nam sinh đều nghiến răng ken két.
Mẹ nó, nữ thần như vậy mà còn phải theo đuổi ngược lại sao?
Khi tiếng chuông tan học của tiết thứ hai vang lên sau nửa giờ, Dạ Phong đã viết hết tất cả những thông tin mà hắn có thể nghĩ đến.
Hai cánh tay hắn dang ra, vươn vai một cái.
Tuy nhiên, khi vừa duỗi tay, bàn tay bỗng nhiên bị thứ gì đó chặn lại.
Dạ Phong quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện Trần Hân Lam không biết từ lúc nào đã nhích lại gần.
Mà tay hắn lại công bằng đập vào một nơi nào đó mềm mại.
Cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, ngón tay Dạ Phong có thể cảm giác được xúc cảm mềm mại kia.
Xoạt ——!
Trần Hân Lam lập tức lui về vị trí của mình, khuôn mặt vốn trắng nõn giờ phút này đỏ bừng cả lên."Ngươi, ngươi, ngươi làm gì!" Trần Hân Lam vừa thẹn vừa xấu hổ.
Dạ Phong chớp mắt mấy cái: "Cái gì mà ta làm gì, ngươi không có việc gì lại dựa vào phía ta làm gì?""Ta... Ai cần ngươi quan tâm!"
Dạ Phong: "..."
Quả nhiên phụ nữ đều là loại động vật không nói lý lẽ.
Hắn lắc đầu, đứng dậy: "Đi thôi, tìm một chỗ."
Trần Hân Lam sững sờ: "Làm gì?""Bồi luyện a." Dạ Phong nhìn Trần Hân Lam bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
Hiện tại bồi luyện xong, nghỉ ngơi một tiết là vừa kịp giờ cơm, chậm thêm một chút cơm sẽ không còn ngon nữa.
Trần Hân Lam nghe vậy, lấy lại tinh thần, tức giận liếc Dạ Phong một cái.
Ngươi chờ đó, xem ta một hồi thu thập ngươi thế nào!
Lập tức hai người một trước một sau rời phòng học, để lại vô số người hóng chuyện với muôn vàn suy đoán....
Khi hai người tới sân vận động, Dạ Phong nhìn thấy còn có mười mấy học sinh đang tập luyện thì nhíu mày.
Theo quy định của trường học, buổi chiều là thời gian huấn luyện của lớp chọn, buổi sáng được tự do sử dụng.
Đối với học sinh mà nói, một ngày hai giờ vận động đã là rất nhiều.
Kết quả Dạ Phong không ngờ buổi sáng mà vẫn còn không ít người.
Trong sân vận động, những học sinh khác còn đang huấn luyện. Khi Dạ Phong và Trần Hân Lam xuất hiện, mấy người vô thức liếc nhìn.
Sau đó, bất kể là nam sinh hay nữ sinh đều dừng lại.
Trần Hân Lam thì không cần phải nói nhiều, bản thân đã là một mỹ nhân tiêu chuẩn.
Lại thêm khí chất cao lãnh, phối hợp với quần đùi để lộ đôi chân dài, lập tức khiến cho nhiều kẻ háo sắc phải kích động.
Mà Dạ Phong, trải qua hai lần tăng giá trị mị lực, bây giờ trông cũng rất tuấn tú.
Mặc dù còn chưa đạt tới cấp độ nam thần, nhưng đã có thể làm rung động một chút trái tim thiếu nữ.
Bị nhiều người nhìn như vậy, Dạ Phong có chút không vui.
Lần trước huấn luyện bị Trương Lão Hổ chơi một vố, Dạ Phong không muốn tiếp tục gây náo động.
Chuyện bồi luyện, có thể tự mình giải quyết thì chắc chắn là tự mình hoàn thành.
Nghĩ nghĩ, Dạ Phong nói: "Đi phòng nghỉ đi."
Trần Hân Lam nhìn Dạ Phong có chút kỳ quái: "Ngươi hình như không muốn bị người khác nhìn thấy?""Nói nhiều như vậy, muốn huấn luyện thì nghe ta." Dạ Phong không nể mặt nói.
Trần Hân Lam khẽ cắn môi đỏ, ngươi chờ đó cho ta, một hồi nhất định phải làm cho ngươi chịu không nổi!
Kết quả là hai người, dưới ánh mắt kinh ngạc của những người khác, đi vào phòng nghỉ."Cô gái kia là ai vậy, khí chất thật.""Đây là học sinh của trường chúng ta sao? Sao chưa từng thấy qua?""Bằng con mắt nhìn gái 17 năm của ta, cô gái kia cho điểm ít nhất cũng phải 96!""Nam sinh bên cạnh kia cũng rất đẹp trai.""Bọn họ là tình nhân sao?"...
Đám người vốn đang rèn luyện đều ngừng lại, cả đám nghị luận ầm ĩ hóng chuyện.
Bất quá, nhìn cánh cửa phòng nghỉ đóng chặt, đám người không có ý tốt gõ cửa.
Đi tới phòng nghỉ, Dạ Phong đóng cửa phòng lại. Hắn hoạt động một chút cổ tay, vẫy tay với Trần Hân Lam: "Bắt đầu đi."
Trần Hân Lam không nói nhảm, khẽ quát một tiếng rồi xông tới.
Thù mới hận cũ giờ phút này cùng tính một lượt, rất có khí thế muốn rút gân lột da Dạ Phong.
Bất quá, loại khí thế này so với Thanh Lang vương thì hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Mấy ngày nay hắn tuy không có bồi luyện cho Trần Hân Lam, nhưng thuộc tính của bản thân đã tăng lên rất nhiều.
Trước kia đã là hành hạ người mới, hiện tại lại càng không cần phải nói.
Đối mặt với công kích của Trần Hân Lam, hắn như một con cá chạch trơn trượt, tránh né hết tất cả.
Thực tế không trốn thoát được liền trực tiếp phản kích, những cú đá sắc bén một khi tung ra, nhất định sẽ bức lui Trần Hân Lam.
Hai tay hóa thành chưởng đao, không ra tay thì thôi, ra tay nhất định là vào những bộ phận yếu hại của nàng.
Mỗi một lần đều dọa Trần Hân Lam phải co rúm người lại.
Mà Trần Hân Lam muốn chính là loại cảm giác này.
Cảm giác gần trong gang tấc, nhưng lại không cách nào chạm vào, vừa khiến người ta tức giận, vừa tràn ngập đấu chí.
Đồng thời, các loại công kích mạo hiểm đánh tới giúp nàng rèn luyện kỹ xảo chiến đấu của một thích khách.
Cùng Dạ Phong chiến đấu, nàng có thể phát huy tối đa hiệu quả huấn luyện của mình....
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Sau những lời bàn tán ban đầu, đám người thấy hai người không có ý định đi ra, thế là phối hợp tiếp tục huấn luyện.
Trong nháy mắt, hai mươi lăm phút trôi qua.
Một học sinh huấn luyện xong, thở dốc, hắn nhìn xung quanh phát hiện hình như quên bình nước ở phòng nghỉ.
Thế là trực tiếp đi qua đó lấy.
Khi hắn đi tới cửa, chợt nghe bên trong có tiếng ai đó thở hổn hển.
Nữ: "Hô ~ ngươi vừa rồi dùng sức như vậy làm gì?"
Nam: "Ngươi để ta lên trên."
Nữ: "Để ngươi lên trên cũng không có nghĩa là để ngươi dùng sức như vậy."
Nam: "Ngươi ban đầu lại không nói, không lẽ ngươi muốn quỵt nợ sao, nói xong một lần một trăm, ngươi nghỉ ngơi cũng phải đưa tiền."
Bạn học kia nghe vậy lập tức trợn to hai mắt, há hốc mồm, cằm suýt nữa rơi xuống đất.
Giữa thanh thiên bạch nhật, bọn họ thế mà lại làm loại chuyện này?!
Mấu chốt nhất chính là, cô gái xinh đẹp không tưởng kia thế mà lại dùng tiền tìm đàn ông!
Trời xanh không có mắt a!!!
