Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Tại Ấn Độ Làm Lão Gia

Chương 4: Khu ổ chuột chia của




Chương 04: Khu Ổ Chuột Chia Phần Dù đã chuẩn bị trước cho việc "Ấn Độ rất nóng", nhưng khi Ron mang hành lý bước ra khỏi ga tàu, hắn vẫn không nhịn được lẩm bẩm trong miệng: "Nóng quá, nóng quá.""Ba ba, để con cầm giỏ xách đi." Nia cầm cốc Coca Cola lạnh trên tay, vừa hơi sợ hãi vừa có chút đau lòng.

Thân là người hầu, sao có thể để lão gia làm việc mà mình lại đứng nhìn từ phía sau như thế này.

Nhất là nàng cùng Ron cơ hồ cùng nhau lớn lên, người sau từ nhỏ được các thiếu gia yêu quý như nhau, chủ nhà chưa từng để hắn làm dù chỉ là một chút việc nhà.

Nếu như phụ thân nàng là Abi còn ở đó, nhìn thấy cảnh tượng này bây giờ, nhất định sẽ mắng nàng một trận thật nặng.

Thế nhưng những hành lý kia nặng thật đó, nàng vừa mới thử qua, căn bản không thể dịch chuyển nổi.

Lúc ở trên xe lửa, đều là các ca ca trong nhà sớm giúp nàng sắp xếp xong xuôi hành lý."Nia, ngươi không cần cảm thấy áy náy. Chờ đến nơi, việc dọn dẹp vệ sinh cùng giặt quần áo sẽ giao cho ngươi.""Được thôi ạ!" Nia vui vẻ cười.

Nàng thè đầu lưỡi hồng hồng ra, cẩn thận nghiêm túc liếm láp cốc Coca Cola lạnh trên tay.

Tê tê buốt buốt, ngọt thật."Còn nữa, ngươi phải hứa với ta một chuyện đã." Trước khi lên taxi, Ron chống hông nghiêm túc nhìn nàng."Cái gì ạ?" Tiểu Nia rụt rè buông cốc Coca Cola trên tay xuống."Sau này, ngươi chỉ được gọi mỗi ta là 'Ba ba' thôi!"

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ron, trong đôi mắt xanh biếc của Nia đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau đó rất nhanh hiện lên một cảm giác vui vẻ khi được cưng chiều."Ba ba ~" Haizz, Ron không tự chủ được rùng mình.

Thanh âm ngọt ngào này, giống như khi uống Coca Cola lạnh vậy."Lên xe!" Nhét hành lý xong, Ron vung tay lên.

Hôm nay kiếm được khoản thu nhập thêm này, hắn cũng xa hoa giống những lão gia Bà La Môn khác, ngồi taxi về nhà.

Đương nhiên, Tiểu Nia nhỏ bé yếu ớt cũng là một trong những nguyên nhân.

Ron không yên lòng mang theo nàng đi chen xe bus đông đúc, quỷ mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Thủ đô Delhi đường đường mà còn có thể xảy ra những sự việc đáng sợ trên xe bus, vậy cũng đừng hy vọng Mumbai sẽ tốt hơn chút nào.

Phẩm chất của người Ấn Độ, Ron trước giờ không ngại lấy ác ý lớn nhất mà phỏng đoán.

Từ ga Victoria đến khu dân cư Grant, đại khái quãng đường khoảng năm kilômét.

Tính theo tốc độ taxi, mười lăm phút là đủ.

Nhưng nơi đây là Ấn Độ, trên đường lớn không chỉ có người đi đường, xe kéo, mà còn có các loại động vật.

Mấy con khỉ ngang ngược thản nhiên đi lại lung tung giữa đường, con trâu già mệt mỏi thậm chí còn nằm ỳ giữa ngã tư đường nghỉ ngơi.

Nhất thời bên ngoài tiếng còi, tiếng cãi vã vang lớn, những người lái xe kéo, tài xế taxi nhao nhao xuống xe vội vã chạy đến đẩy con trâu già kia.

Nhưng con vật kia một chút cũng không động đậy, nó dường như biết địa vị siêu nhiên của mình, người khác không thể làm gì nó.

Ron đầu nóng đổ đầy mồ hôi khổ não nói: "Chẳng lẽ cứ thế mà chờ ư?""Sẽ có cảnh sát đến giải quyết thôi." Tài xế taxi ở hàng ghế trước nói không chút hoang mang.

Quả nhiên, không lâu sau đó liền có cảnh sát cầm côn gỗ dài tới, vỗ và đánh vài cái liền đuổi được con trâu già ra chỗ đất trống bên cạnh.

Cuối cùng thì con vật cũng đã chịu đi. Ron lau mồ hôi xong, lại bất mãn nhìn người lái xe: "Sao không bật điều hòa không khí lên?""Trên xe làm gì có ạ." Người lái xe dang hai tay ra vẻ mặt đầy vô tội."Không có..." Ron ngây người, mắt liếc về phía vị trí còn trống bên trong xe.

Nơi đó trống không, đừng nói điều hòa không khí, thậm chí cả ổ đĩa CD, ngăn chứa đồ phụ, những thứ này đều không có.

Mẹ kiếp, hay thật! Chiếc xe nát này tiết kiệm tiền đến mức cực hạn."Đi nhanh lên đi." Ron vô lực phất phất tay, hắn biết mình không nên trông mong gì vào Ấn Độ.

Ba mươi phút sau, hai người rốt cục chật vật trở về nhà trọ.

Bởi vì trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, hành lý trong tay Ron không ngừng trượt xuống, cầm cũng không giữ nổi.

Đến nơi, hắn liền quẳng đồ vật xuống. Ron trực tiếp nằm dài lên chiếc ghế mây, không muốn nhúc nhích nữa.

Ngược lại là Nia, lúc này tràn đầy sức sống bắt đầu khám phá chỗ ở mới của mình.

Đây là một căn hộ hai phòng, phòng ốc mặc dù nhìn rộng rãi, nhưng sự rách nát và cũ kỹ cũng đều rất đáng chú ý.

Bức tường trắng đã sớm ố vàng, khắp nơi không nứt thì cũng là tróc sơn.

Gần góc phòng vệ sinh, còn có một mảng lớn những vết nấm mốc và vệt ẩm ướt, hiển nhiên chủ nhà thuê chưa hề quản lý chúng.

Những vật trang trí khác trong phòng nhìn cũng rất tùy tiện, thảm thì màu đỏ, rèm cửa thì màu xanh lá, bàn thì gỗ óc chó màu đậm, toàn bộ hệ thống màu sắc của căn phòng phối hợp lộn xộn.

Nhưng Nia lại vô cùng thỏa mãn, ít nhất nàng không cần dùng chung một nhà vệ sinh với mấy trăm người."Phòng trong kia để lại cho ngươi." Ron chỉ tay về phía phòng vệ sinh sát vách, "Vẫn còn thiếu một cái giường, ngày mai ta sẽ bảo Anand đi chợ đồ cũ xem thử.""Ba ba, con ngủ trên sàn nhà là được rồi." Nia vội vàng từ chối, thân là người hầu làm sao có thể nằm giường thoải mái giống lão gia được."Chuyện này nghe lời ta, ngươi cứ thế mà làm theo là được.""A ~" Ron không cho nàng cơ hội từ chối, cũng mặc kệ đây có phải là thói quen của người Ấn Độ hay không.

Kỳ thật căn phòng kia nguyên bản là lão Abi ở, hắn trải một lớp chăn lông thật dày trên sàn nhà, còn nói đó chính là giường, những người khác cũng vậy.

Mấy lão gia qua loa đại khái thì cũng đành thôi, nhưng Ron lại không nỡ để Nia trắng trẻo mềm mại cũng phải nằm dưới đất nghỉ ngơi.

Ngay lúc hắn chuẩn bị tiếp tục dặn dò điều gì đó, Nia đã chạy đến dưới bức tường có bàn thờ thần kia, bắt đầu chắp tay trước ngực để cầu nguyện."Thật có lỗi, Nia...""Ba ba, thúc thúc Sur cùng phụ thân sẽ được vãng sinh trong thánh hà, đời sau họ sẽ được hạnh phúc."

Ron gật gật đầu, trong lòng có chút áy náy, nói cho cùng Tiểu Nia cũng vừa mới trải qua nỗi đau mất đi người thân."Nhân lúc mặt trời chưa lặn, trong phòng vệ sinh có nước nóng, con đi tắm rửa trước đi, ta ra ngoài có chút việc.""Ba ba, ba muốn ra ngoài sao?" Nia trên mặt đầy vẻ không muốn xa rời."Ta rất nhanh liền trở về, ở nhà đợi ta, đừng ra khỏi cửa."

Nia vừa đặt chân đến nơi đây, còn chưa quen thuộc cuộc sống, lẽ ra Ron nên dẫn nàng đi làm quen xung quanh mới đúng.

Nhưng bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn, hắn muốn đến chỗ Anand, lấy lại khoản thù lao của mình.

Khu vực mà đối phương ở lại đó, ban đêm lại rất nguy hiểm, cho nên hắn nhất định phải xử lý xong chuyện này trước khi trời tối....

Mumbai là trung tâm kinh tế của toàn bộ Ấn Độ, nơi này là thiên đường của những người giàu có.

Nhưng hiếm ai biết rằng trong hơn mười triệu dân của Mumbai, hơn 60% đều sống trong khu ổ chuột.

Đúng vậy, khu ổ chuột Dharavi chỉ là một trong số lớn nhất ở đó, các khu ổ chuột lớn nhỏ khác cộng lại vượt quá 2000 cái.

Chúng nằm rải rác giữa những tòa nhà cao ngất và các khu nhà trọ, ngay gần khu dân cư Grant nơi Ron ở cũng có một cái.

Chỉ cách một con đường cái, đi xuyên qua nó liền bước vào một thế giới khác.

Khắp nơi là những căn nhà nhỏ được dựng lên từ tấm nhựa và chiếu cỏ lau, chúng dùng gậy tre làm cột chống, dây thừng sợi dừa để buộc, và vải rách làm rèm cửa.

Phóng tầm mắt nhìn tới, thậm chí không thấy lấy một miếng tôn nào.

Đây đúng là nghèo xơ nghèo xác đến tận cùng.

May mắn là chỗ ở của Anand tương đối dễ tìm, căn nhà nhỏ của hắn hiếm hoi được xây bằng bùn đất, mái nhà cũng được lợp bằng gỗ cứng chắc chắn.

Căn nhà nhỏ này nằm bên ngoài khu ổ chuột, cách vài bước chân so với khu nhà lụp xụp lộn xộn, xung quanh nó còn có mấy căn nhà tương tự.

Không thể gọi là "biệt thự" trong khu ổ chuột được, nhưng đây đã là cực kỳ hiếm có.

Bất quá ngay cả như vậy, Ron vừa mới đến gần nơi này, liền bị từng đợt mùi thối của nhà vệ sinh xông lên khiến hắn nhíu chặt mày.

Nhưng cũng chỉ vẻn vẹn trong chốc lát, hắn liền khôi phục vẻ thong dong ấy.

Đối với vệ sinh của Mumbai thì chẳng cần trông mong gì, trên đường cái ngươi tùy ý đi đến một góc tường là có thể ngửi thấy mùi nước tiểu khai nồng nặc.

Khắp nơi có thể thấy được đống rác, cũng đang nhắc nhở ngươi rằng thành phố này có đủ thứ mùi đặc trưng.

Sự xuất hiện của Ron đã sớm gây chú ý cho những người sống trong khu vực này.

Những đứa trẻ đen nhẻm kia, khi hắn chưa kịp tiếp cận, đã nhanh chóng chạy đi mách lẻo.

Cho nên khi hắn đi vào đến cửa nhà Anand thì đối phương đã đứng đó với nụ cười rạng rỡ trên mặt."Ron, không ngờ ngươi lại thực sự đến đây. Ngươi là người Bà La Môn đầu tiên đặt chân đến nơi này trong mấy năm qua.""Ta hôm nay đã hoàn thành một giao dịch lớn, ta cần lấy lại khoản thù lao của mình."

Ron liếc mắt một cái, khu ổ chuột này không dọa nổi hắn đâu."Được thôi, ngươi cũng đâu biết khi ta đi thu tiền sổ sách, những chủ cửa hàng kia nhìn ta với ánh mắt đáng sợ đến nhường nào. Nếu không phải phiên chợ đông người, ta còn nghi ngờ bọn họ sẽ giết ta rồi một mình chiếm số tiền đó nữa là.""Thế nhưng bây giờ ngươi trông tốt hơn bất cứ lúc nào khác đó, Anand.""Biết rồi, biết rồi, vào đi."

Anand thất vọng phất phất tay, ra hiệu hắn vào nhà. Xem ra việc muốn gã này chia cho mình thêm một chút tiền là không thể nào rồi.

Đối mặt khoản tiền lớn đó, hắn thế nhưng đã băn khoăn rất lâu rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.