Chương 82: Tàu hỏa thịt người
Ga Victoria vẫn luôn nhộn nhịp như thường lệ. Léon chưa từng đặt chân đến ga tàu Ấn Độ, trước đây hắn chủ yếu di chuyển bằng máy bay.
Trần nhà hình vòm lượn sóng tạo thành một bầu trời kim loại đồ sộ kéo dài về phương xa, còn chim bồ câu chính là những tiểu thiên sứ trên bầu trời kim loại ấy. Chúng bay từ một chỗ đậu này đến một chỗ đậu khác, bay lượn ở rất cao, chỉ thấy những bóng dáng lờ mờ.
Phía dưới là đám đông chen chúc, ồn ào, họ đứng chen kín, dày đặc trong ga tàu khổng lồ này. Nơi đây nổi tiếng bởi lối kiến trúc được chạm khắc tỉ mỉ, với những tháp cao, trang trí bên ngoài và khí thế hùng vĩ.
Léon cảm thấy khó tin nổi, đồng thời cũng cực kỳ khó chịu. Một Ấn Độ vốn dĩ bẩn thỉu lại sở hữu công trình kiến trúc mang đậm tính nghệ thuật thế này; còn điều khó chịu chính là nơi đây vẫn bẩn thỉu và kém xa so với những gì hắn hình dung, đúng như dự đoán.
Hắn đã đợi ngây người gần một giờ ở quầy tiếp đón của công ty Ron trong nhà ga. Bên ngoài, trên sân ga chật cứng người, hành lý, từng kiện hàng hóa, đủ loại động vật còn sống và cả những con vừa chết.
Đúng vậy, có người dắt dê, có người ôm chó, tất cả đều đang chờ tàu hỏa. Có vài con gà có lẽ vì ngạt thở mà chết, giờ đã bị chủ nhân vứt bỏ trên sân ga.
Giữa hai đoàn tàu đang đậu, một đám đông người đi tới đi lui, lảng vảng, cái gã tên Anand đã chạy vào đám đông. Đây là lần thứ năm Léon nhìn thấy hắn rời đi, và vài phút sau, hắn lại thấy đối phương quay về lần thứ năm."Xin nhờ, bằng hữu, ngươi có thể ngồi xuống đi." Léon không kìm được khuyên bảo."Không thể ngồi đâu, tiên sinh." Anand lắc đầu."Vậy còn chúng ta, lên tàu đi?""Cũng không thể lên tàu lúc này, vẫn chưa đến lúc."
Léon đành chịu nhìn về phía Ron đang thảnh thơi bên cạnh: "Vé của ngươi rốt cuộc là mấy giờ thế?""Cái này không quan trọng, lịch trình của ga tàu Ấn Độ chẳng có tác dụng gì cả, ngươi mà cứ trông vào đó thì sẽ thiệt thòi nhiều.""Nhưng chúng ta đã đợi một giờ rồi, tàu hỏa sẽ bị trễ đến mức này sao?""Cũng sắp rồi, không lâu nữa đâu. Nghe này, nghe kỹ đi!" Ron nghiêng tai.
Có thông báo phát ra, đại khái là tiếng Anh. Nghe như giọng một gã đàn ông say xỉn nổi giận phát ra, xuyên qua vô số loa phóng thanh hình chuông cũ kỹ, mang theo một thứ hiệu ứng méo tiếng đặc biệt.
Anand nghe thông báo, vẻ mặt từ lo lắng biến thành vô cùng đau khổ."Bây giờ! Bây giờ! Tiên sinh! Nhanh lên! Chúng ta phải nhanh lên!""Đợi đã, đợi đã, các ngươi vừa mới bảo ta ngồi ở đây như một pho tượng Phật gần một tiếng đồng hồ, bây giờ đột nhiên vội vã thế?""Đừng nói nhảm nữa, lão huynh! Đây là vé ghế phổ thông tàu hỏa Ấn Độ, đến đây đi, để ngươi thể nghiệm Ấn Độ đích thực!" Ron kéo hắn chạy về phía sân ga."Đúng vậy, không có thời gian mà còn muốn tạc tượng Phật lớn! Hãy xin vị Thánh nhân này khoan dung đi!" Anand kêu lớn: "Ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng!""Cái gì?" Léon lảo đảo chạy theo bọn hắn."Hắn đến rồi!" Ron đột nhiên nở nụ cười."Ai tới cơ?" Léon giờ hoàn toàn ngơ ngác.
Bất kể thông báo nói gì, nó đã khiến đám đông bắt đầu chuyển động. Bọn họ lao về phía hai đoàn tàu đang dừng, nhét xộc hành lý cùng bản thân vào cửa xe và cửa sổ xe.
Có một nam tử từ đám đông đang ồn ào la hét đi tới, tiến về phía Ron và đồng bọn. Hắn cao lớn vạm vỡ, là một trong những nam tử cao nhất mà Léon từng gặp trong đời.
Hắn cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, bộ râu rậm dài rũ xuống trên lồng ngực vạm vỡ của hắn. Hắn mặc đồng phục của phu khuân vác ga Mumbai: mũ, áo sơ mi, quần đùi đều làm bằng vải thô màu vàng."Hắn này!" Ron chỉ vào Léon bên cạnh, nói với người đàn ông kia: "Đưa hắn lên."
Gã phu khuân vác này có kinh nghiệm phong phú khi tiếp xúc với người ngoại quốc. Đầu tiên hắn vươn hai tay ra. Léon cứ ngỡ hắn muốn bắt tay, thế là cũng đưa hai tay ra.
Kết quả hắn hất tay Léon ra, vẻ mặt ấy rõ ràng cho thấy hắn chán ghét kiểu bắt tay đó đến nhường nào. Sau đó hắn đặt hai tay dưới nách Léon, nhấc bổng người kia lên rồi đặt hắn sang một bên chỗ hành lý, để tiện hắn làm việc.
Léon nặng hơn tám mươi ký, vậy mà lại dễ dàng bị người ta nhấc bổng lên như thế. Cảm giác ấy khiến hắn vừa bẽ bàng lại vừa hưng phấn. Hắn lập tức quyết định, chỉ cần không quá ô nhục thì sẽ ngoan ngoãn hợp tác với gã phu khuân vác này."Lão huynh, ngươi cứ liệu mà xem." Ron ở phía sau cười ha ha."Đáng chết, ngươi không nói cho ta biết có sắp xếp như vậy!" Léon tức giận đến mức xổ thẳng tiếng Đức.
Đang lúc nói chuyện, gã to con kia đã lấy ba lô của hắn đội lên đầu, cánh tay vạm vỡ còn lại vẫy vẫy ý ra hiệu.
Ron lúc này đẩy Léon ra sau lưng hắn, một tay tóm ngay lấy chiếc áo thô màu vàng của gã to con."Đến đây, nắm chặt cái áo sơ mi này.""Cái gì?""Nắm chặt vào, đừng buông ra! Trịnh trọng hứa với ta, ngươi tuyệt đối không được buông chiếc áo sơ mi này ra."
Thấy hắn có vẻ mặt nghiêm túc bất thường, Léon không kìm được gật đầu đồng ý, nắm chặt cứng chiếc áo sơ mi của phu khuân vác."Tốt lắm, nhất định đừng buông ra!""Ron, bảo hắn nói từng câu từng chữ rằng: 'Ta tuyệt đối không buông chiếc áo sơ mi này ra!'" Anand ở bên cạnh giật dây."Xin nhờ, tôi nói đây: tôi tuyệt đối sẽ không buông chiếc áo sơ mi này ra, được chưa?" Léon lặng lẽ làm theo."Gặp lại! Léon!" Ron đứng tại chỗ vẫy tay hết sức."Lát nữa chúng ta cũng sẽ gặp lại, tiên sinh!" Anand phóng như một làn khói chạy vào đám đông."Cái gì! Các ngươi muốn đi đâu? Ron! Ron!""Được! Chúng ta đi!" Phu khuân vác gầm lên bằng giọng trầm thấp.
Hắn quay người đi vào đám đông, kéo Léon theo. Hắn cứ mỗi bước đi lại nhấc đầu gối vạm vỡ của mình lên, đá chân ra phía trước. Những người đứng phía trước tự động tản ra, còn ai không kịp tản thì bị hắn đẩy dạt sang một bên.
Hắn một đường lớn tiếng hăm dọa, lăng mạ, chửi bới, mở ra một con đường trong đám đông chen chúc đến ngạt thở. Cặp chân vạm vỡ và mạnh mẽ của hắn mỗi lần nhấc lên rồi đá thẳng về phía trước, liền có người ngã xuống, bị đẩy ngã sang một bên.
Giữa đám đông vô cùng ồn ào, sự huyên náo ấy như tiếng trống dồn dập đập vào da thịt Léon. Đám người kêu to, la hét, cứ như đang chạy nạn.
Phía trên đỉnh đầu, loa phóng thanh gào thét loạn xạ những lời lẽ hỗn độn, khiến người ta không hiểu nổi thông báo. Tiếng còi hơi, tiếng chuông, tiếng còi tàu vẫn tiếp tục vang lên không ngừng.
Léon cảm giác mình bị một cỗ máy ủi kéo xông thẳng đến toa xe. Toa xe ấy, cũng như những toa xe khác, đã chật cứng, cửa ra vào bị chặn bởi một bức tường dày đặc gồm người, chân, tư trang và đầu tạo thành bức tường thịt.
Trông kia căn bản không thể lọt qua, Léon đã tính rút lui. Nhưng phu khuân vác gầm lên giận dữ, hắn theo bản năng nắm chặt cứng chiếc áo sơ mi trong tay.
Dựa vào cặp đầu gối vô địch và đầy uy lực của phu khuân vác, Léon chen lọt vào toa xe. Hắn không ngừng bị đẩy tới phía trước nhờ vào chiếc áo sơ mi trong tay, đến giữa toa xe mới dừng lại.
Léon suy đoán toa xe đã quá tải, khiến gã phu khuân vác khổng lồ cũng đành phải dừng lại. Hắn nắm chặt cứng chiếc áo sơ mi trong tay, hạ quyết tâm sẽ không buông tay.
Trong toa xe ồn ào la hét, chen chúc như cá mòi hộp, dần dần Léon nghe được một âm thanh."Thưa ngài! Thưa ngài! Thưa ngài!"
Mất một lúc mới phân biệt rõ, Léon mới xác định đây là tiếng gọi của phu khuân vác.
Hắn buông chiếc áo sơ mi ra nhìn xung quanh, sau đó mới phát hiện Anand – người trước đó đã biến mất không thấy đâu – đang duỗi dài người chiếm trọn cả băng ghế dài.
Kia là một vị trí gần cửa sổ, Anand lúc này đang dùng thân thể mình bảo vệ chỗ ngồi. Hắn dùng hai chân quấn chặt lấy tay vịn bên hành lang, còn hai tay thì nắm chặt tay vịn gần cửa sổ.
Sáu nam tử đã chen lọt vào khoang xe này, mỗi người bọn họ dốc hết sức bình sinh và dùng mọi thủ đoạn thô bạo để đuổi hắn đi.
Bọn hắn nắm tóc hắn, đánh vào người hắn, đá hắn, tát hắn. Bị vây chặt thân thể, Anand không hề có sức hoàn thủ, nhưng sau khi ánh mắt chạm phải Léon, hắn đột nhiên nở nụ cười chiến thắng."Nhanh lên! Đến đây!" Hắn hô to.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Léon không biết ở đâu ra tự nhiên dâng trào khí thế, hắn giận không kiềm được đẩy đám người ra.
Hắn không còn màng gì đến phong thái quý ông, hắn không thể trơ mắt nhìn người này bị đánh trước mắt. Đây là vì giành được chỗ cho hắn mà người kia mới chịu thiệt.
Tranh thủ lúc đám đông nghiêng ngả, Anand lập tức đặt chân xuống đất, Léon cũng hiểu ý lập tức ngồi xuống.
Không gian còn lại trên băng ghế dài lập tức gây ra một vòng tranh giành mới.
Phu khuân vác kia ném hành lý đến dưới chân Léon, mặt, tóc, áo sơ mi của hắn đều đẫm mồ hôi.
Hắn nhìn Anand một cái, tiếp đó lại gật đầu về phía ngoài cửa sổ, tỏ vẻ kính trọng. Sau đó, cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Mãi cho đến lúc này Léon mới chú ý tới, Ron đang đứng ở ngoài cửa sổ của khoang xe này."Ngươi đã trả bao nhiêu tiền công cho người kia vậy?" Hắn hô lớn về phía Ron."Bảy mươi Ruby!"
Bảy mươi Ruby, Léon khó tin nổi. Gã đó dẫn dắt hắn cùng hành lý xông pha chiến đấu, xông vào toa xe, mà cũng chỉ kiếm được khoảng hai đô la Mỹ."Gã đó không dễ mời đâu." Anand bên cạnh vừa chỉnh sửa lại quần áo vừa đứng dậy: "Đầu gối của hắn phi thường nổi tiếng, rất nhiều người muốn giành lấy đấy. Tôi nói cho hắn biết đầu ngươi có chút không bình thường, hắn mới nhận đơn hàng này.""Thiểu năng! Ngươi nói cho hắn biết ta là thiểu năng ư?" Biểu cảm trên mặt Léon trực tiếp sụp đổ.
Hèn chi gã bên ngoài cứ bắt mình phải nắm chặt chiếc áo sơ mi của phu khuân vác kia, còn cả cái cách phu khuân vác nhìn mình nữa..."Không, không phải." Anand nhíu mày, nghĩ xem nên dùng từ gì: "Ta nghĩ từ 'ngốc' thì chuẩn xác hơn.""Hãy để chúng ta làm rõ nhé, các ngươi nói với hắn rằng ta là kẻ ngốc, do đó hắn mới đồng ý giúp chúng ta.""Không sai." Anand nhếch mép cười: "Nhưng không chỉ có chút ngốc đâu, ngươi còn phi thường, phi thường chậm hiểu...""Được rồi, ta đã hiểu." Léon đã không còn ương ngạnh nữa."Ta phải đi đây, tiên sinh." Anand từ biệt hắn, rồi thóp chặt cái bụng tròn vo của mình, chui tọt ra ngoài qua cửa sổ như một làn khói."Ha ha, tiểu nhị, ngươi không sao chứ?" Léon vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ hắn vừa bị đánh ban nãy."Không sao cả, ngay cả da cũng không rách.""Lão huynh, đi Delhi thuận buồm xuôi gió!" Ron cười to."Đáng chết, ngươi làm ta quá bất ngờ rồi!" Léon cũng cười to, hắn có ảo giác như mình vừa sống sót qua một kiếp nạn."Toa tàu phổ thông ở Ấn Độ là như vậy đó, ngươi cần một người hướng dẫn du lịch cực kỳ ưu tú mới có thể chen lên tàu, ví dụ như Anand của chúng ta đây, không phải sao?""Ta đồng ý, được thôi, tóm lại là vô cùng cảm tạ sự hào phóng của ngươi!" Léon vẫy tay về phía ngoài cửa sổ. Trong túi hắn vẫn còn một trăm Ruby mà Ron cho thêm làm tiền xe."Nhớ kỹ đừng nhường chỗ cho người bên cạnh đó nha!" Anand cũng vẫy tay từ biệt hắn.
Đợi đến khi đoàn tàu biến mất không còn thấy nữa, Anand mới xụ mặt xuống: "Ron, rõ ràng chúng ta có thể lợi dụng các mối quan hệ để đưa hắn lên khoang hạng nhất mà.""Ngươi không hiểu đâu, chỉ có để hắn có được trải nghiệm khắc cốt ghi tâm thì hắn mới ghi nhớ chúng ta đã giúp hắn. Nếu như ở khoang hạng nhất, có lẽ hắn ngủ một giấc đến Delhi là quên béng chuyện này rồi.""Nói cách khác trận đánh đập này của ta không phải chịu đòn vô ích à?" Anand sờ sờ mặt."Đương nhiên rồi!" Ron lần nữa cười to: "Qua hai ngày đi với ta bàn một vụ làm ăn lớn.""Đi đâu?""Đi mua đất! Ta muốn làm địa chủ ở Mumbai!" Ron khí phách ngút trời vẫy tay quay người rời đi.
