Sao lại tan học sớm như vậy?
Bây giờ là thời gian tự học buổi tốiđúng không?”Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn,thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại:"Ông chủ, tôi không phải học sinh.
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốnnăm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói.
Hắn ta vừabỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thìngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng làtrên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chínchắn chỉ có ở người trưởng thành."Ồ...
Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còntưởng cậu là..."Ha ha, không sao đâu ông chủ.
Gương mặt tôi trông khá trẻ nênđi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh."Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệmcũng không nhìn lầm, nếu lấy tuổi thật mà nói, hắn mới hai mươituổi - là tuổi viết trên chứng minh thư, nhưng tính ra hắn đã trênbốn mươi tuổi.
Còn về tại sao lại xảy ra chuyện này?
Bởi vì hắn là một người xuyên không.
Hắn xuyên từ một thế giới song song tới một thế giới song songkhác, vô duyên vô cớ trẻ hơn mười tuổi, hơn nữa được sống lạitrong một gia đình khá giả, tuy không phải là dạng cực kỳ giàucó, nhưng cũng là gia đình trung lưu không phải lo cơm áo gạotiên, xuất thân như này với một người sống lại mà nói, không thểnghi ngờ là một điểm khởi đầu vô cùng tốt.
Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tô Viễn cảm thấymình hẳn là sẽ có một cuộc sống giống như người bình thường,mang tâm thái "thuyền tới đầu câu tự nhiên thằng”, cứ như thếhoàn thành việc học, sau đó làm việc dưới sự sắp xếp của ngườilớn trong nhà rồi lại tìm một cô gái dịu dàng để yêu đương, kếthôn sinh con, cả đời cứ trôi qua vô vị như vậy.
Dù sao môi trường sống và trình độ khoa học kỹ thuật ở thế giớisong song cũng không khác gì thế giới trước khi Tô Viễn xuyênqua cho nên hắn hoàn toàn có thể thích ứng với cuộc sống này.
Tuy nhiên, cuộc sống tốt đẹp không kéo dài bao lâu.
Có một chuyện đáng sợ đã xảy ra khiến hắn đã biết được bộ mặtthật của thế giới này buộc hắn phải sống thật thận trọng.
Thế giới này có quỷ!
Quỷ ở nơi này không giống với quỷ trong truyền thuyết ở thế giớigốc của hắn mà là một thứ còn đáng sợ hơn rất nhiều.
Không ai biết thứ đó đến từ đâu, cũng không ai biết mục đích củanó hơn nữa những phương pháp thông thường cũng không có tácdụng, không thể tạo ra bất kỳ tổn thương nào với nó.
Từ vũ khí khoa học đến bùa chú, thậm chí đạo pháp, bom hay vũkhí hạt nhân tất cả đều không có tác dụng với nó.
Còn về vì sao Tô Viễn biết điều này là do nửa tháng trước, lầnđầu tiên trong đời hắn gặp phải sự kiện thân kỳ, cũng là lân đâutiên hắn biết đến một ngự quỷ giả của Interpol, người phụ tráchxử lý các vụ việc thân bí.
Trong sự kiện đó có hơn năm trăm người chết, may mắn là TôViễn nhặt vê được cái mạng này, lúc ký kết hiệp nghị bảo mật sausự việc đó, hắn bỗng nhiên nhớ đến một vài thứ, nhất thời hiểurõ mình đã xuyên tới một thế giới như nào.
Có một tiểu thuyết tên là "Sự hồi sinh bí ẩn - kh*ng b* sống lại "đã miêu tả một thể giới như này: Đúng vậy, chính là một thế giớinhư vậy, một thứ kỳ dị không cách nào gt ch*t chỉ có năng lựcquỷ dị mới có thể chống lại thế giới quỷ dị, những con người yếuớt giống như một con kiến, không cẩn thận sẽ bị sự kiện kỳ lạảnh hưởng mà chết, cho dù trở thành ngự quỷ giả cũng khôngcách nào tránh khỏi cái chết vì lệ quỷ hồi sinh, chỉ là khác nhaulúc đối mặt với lệ quỷ, họ còn có một chút năng lực phản kháng.
Năng lực quỷ dị này đến từ con quỷ, chỉ có quỷ mới đấu lại quỷ.
Những người bình thường muốn tiếp tục sống chỉ còn cách hiểurõ quy luật của quỷ, tránh được phương thức giết người củachúng thì mới có thể sống sót.
Khi biết mình đã xuyên đến thế giới trong sách "Sự hồi sinh bíẩn", Tô Viễn cảm thấy thật tuyệt vọng.
Vũng nước ở thế giới này quá sâu rồi, khắp nơi đều nguy hiểm,mặt đất đều là quỷ, một người qua đường tâm thường như hắn,nếu bình thường đặt trong tiểu thuyết, hẳn là đều không sống nổiba chương, chứ đừng nói là sinh hoạt trong một thế giới khủngbố sống lại chân chính, làm sao có thể khiến hắn không tuyệtvọng chứ.
Hơn nữa điều khiến hắn lo lắng nhất chính là, mặc dù Tô Viễn đãxem qu: Không có kết nối mạng. ất kh*ng b* sống lại kia, nhưngcăn bản quyển tiểu thuyết còn chưa viết xong!
Tác giả viết quáchậm, thật sự là quá chậm, khiến cho vô số độc giả hận khôngthể biến thành quỷ thúc giục lao tới nhà tác giả, nếu một ngàykhông cập nhật một trăm chương thì lấy tính mạng tác giải
