Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh Dấu

Chương 27: Trời sụp xuống đã có Dương Gian chống đỡ




Nhưng một màn quái dị như vậy xuất hiện đột ngột mà biến mấtcũng rất nhanh chóng, nương theo ánh đèn trên đường phố lóelên một chút, phố đi bộ vốn không có một bóng người lại độtnhiên xuất hiện bảy người.

Bảy người này có nam có nữ, nhìn qua còn rất trẻ, nhưng dángvẻ bọn họ lại bất thường, sắc mặt tái nhợt, cả người run rẩy,trong mắt tràn ngập sợ hãi như gặp phải điều gì đáng sợ."Đây, đây là đâu?""Chúng ta vẫn còn sống”?"Đây không phải là trường học'!

Người chạy ra vẫn chưa định thần, họ nhìn nhau, ánh mắt vẫncòn lộ vẻ hoảng sợ, họ điên cuồng đánh giá bốn phía, sợ nhìnthấy xung quanh bị bóng tối bao phủ.

Nhưng khi bọn họ nhìnthấy đèn đường sáng ngời này, còn có mặt trời xa xa dân dânmọc lên, trong lòng dâng lên cảm giác vui sướng khi thoát đượctừ chỗ chất.

Loại vui sướng này dần dần thay thế sợ hãi trong lòng giúp bọnhọ nhanh chóng bình tĩnh lại.

Mà lúc này Dương Gian đang ngồi bệt xuống mặt đất thở hổnhển, anh ta chỉ cảm thấy thân thể của mình giống như nứt ra, cảngười không có chỗ nào là không đau.'Dương...

Dương Gian, cậu làm sao vậy?!

Tình trạng khác lạ của anh ta bị người bên cạnh phát hiện, đámngười nhất thời khẩn trương hẳn lên, lân này có thể chạy trốntrong chỗ chết hoàn toàn là nhờ công lao của Dương Gian và lãođại kia, nếu Dương Gian xảy ra chuyện gì, phỏng chừng bọn họsẽ áy náy cả đời.

Dương Gian thở hổn hển, mãi mới bình tính lại: "Tôi không sao,các cậu đều ổn chứ?”?

Nhớ lại tình huống vừa rồi, đến giờ anh ta vẫn còn thấy sợ hãi,vừa rồi quá hung hiểm, chậm một chút, tất cả mọi người đều chếtở quỷ vực kia, may mắn ngay lúc mấu chốt anh ta đã mở ra đượcquỷ vực của mình.

Vừa nhắc đến quỷ vực, anh ta chợt nhớ tới Tô Viễn.

Nói đi cũng phải nói lại, hắn ta đâu?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Gian biến đổi."Mấy cậu có ai thấy Tô Viễn không?

Những người khác nghe xong nhất thời hai mặt nhìn nhau,Trương Vĩ nói: Đúng vậy!

Lão đại đâu rồi?

Tại sao không thấyngười đâu??'Có phải mình đã bỏ quên hắn ta không?

Dương Gian hơi trợn mắt, hồi tưởng lại sự tình, nhất thời pháthiện chỗ nào không đúng.

Do đối phương cách quỷ vực của mình quá xa, cho nên quỷ vựccủa mình mới không thể mang hắn ra ngoài.

Nghĩ đến đây, hắn nhất thời lại khẩn trương.

Tô Viễn sẽ không xong đời chứ?

Hắn phải tự mình đối mặt vớiquỷ gõ cửa, liệu có thể chạy thoát không?

Nhưng mà trong đầu vừa hiện lên ý niệm này, thì anh ta ngheđược thanh âm quen thuộc: "Dương Gian, cậu cừ đấy, quả nhiênkhông làm tôi thất vọng”.

Ngay sau đó, một thân ảnh xuất hiệnquỷ dị trong bóng tối phía sau Dương Gian.

Là Tô Viễn.

Phương thức xuất hiện quỷ dị này, dọa cho nữ sinh ở đây theobản năng thét lên chói tai.

Nhưng mà quỷ nhãn của Dương Gian lại đột nhiên mở ra, quỷ dịnhìn vê phía vị trí Tô Viễn, đồng thời không hiểu sao Dương Giancó cảm giác sởn tóc gáy, loại cảm giác này giống như lúc gặp phảiquỷ gõ cửa.

Chẳng lẽ gần đây lại xuất hiện lệ quỷ?

Không!

Cảm giác nguy hiểm này đến từ Tô Viễn, Dương Giantheo bản năng nhìn vê phía chân đối phương, cái bóng bị giãmlên là của mình.

Lệ quỷ giãm bóng, đây là quy luật giết người của quỷ cước, ngườisống bị lệ quỷ giãm bóng tất chết, nhưng hiện giờ quỷ cước làtrạng thái tử cơ bị khống chế, hơn nữa Tô Viễn lại không có sátkhí cho nên Dương Gian mới vô SỰ.

Nhưng dù sao đây cũng là bộ phận của lệ quỷ cộng với quy luậtgiết người bị kích hoạt, cho nên quỷ nhãn bị k*ch th*ch, tự độngmở railThấy vẻ dị thường của Dương Gian, Tô Viễn nhìn theo ánh mắtcủa anh ta, phát hiện bóng của đối phương đang ở dưới chânmình, hắn vội vàng đi đến bên kia, tránh đi bóng của nhữngngười khác.

Những người này không chết trong tay quỷ gõ cửa, mà là chếtdưới chân hắn, vậy thật không thể tha thứ cho hắn!"Xin lỗi, đôi khi bản năng của lệ quỷ sẽ bị mất khống chế”, TôViễn giải thích.

Không sao, Dương Gian gật gật đầu tỏ vẻ lý giải, trong lòng lạiâm thầm suy đoán đôi chân đối phương hẳn là linh dị kh*ng b*.

Đột nhiên, Dương Gian giống như nghĩ tới cái gì đó, vội vàng hỏi:"Vậy... vậy con quỷ thì sao??"Đi rồi.""Đi đâu rồi?""Nhất định là đi nơi khác rồi."

Tô Viễn kỳ quái nhìn hắn/Ngườisống trong quỷ vực đều chết sạch, đương nhiên nó muốn đếnmột chỗ khác, thế nào?

Cậu vẫn muốn nhìn thấy nó”?

Vừa nghĩ tới lão quỷ kh*ng b* kia Dương Gian liên tục lắc đầu,Không không, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa, chỉ làhơi chút lo lắng, lỡ gặp lại..."."Nếu gặp phải thì cậu cũng có thể chạy thoát", Tô Viễn ý vị thâmtrường nói,Dù sao muốn khống chế quỷ có được quỷ vực, cũngkhông phải dễ dàng như vậy"Lệ quỷ càng kh*ng b* thì khả năng có được quỷ vực lại càng cao,cũng càng khó khống chế, bởi vì mức độ kh*ng b* của nó, nêncũng dễ gặp phải vấn đề lệ quỷ hồi sinh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.